Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 37: Chương 37

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Ôi trời Bạc Diễn Thần, cậu tên này không địa đạo ròi, lão tử mệt chết mệt sống trang điểm vợ cậu như tiên trời vậy, cậu lại báo đáp tôi như thế.”“Vợ tôi vốn dĩ là tiên trời.” Bạc Diễn Thần nhìn Lê Hân Đồng đẹp không giống người thật trong gương, làn da nõn nà, đôi mắt câu người, môi đỏ tươi đầy đặn, cao ráo, vòng eo thon nhỏ.Ánh mắt của Bạc Diễn Thần ngày càng thâm thúy, hận không thể xé toang lễ phục của cô, ôm trong lòngcân thận ân ái.Có thể do d*c v*ng trong ánh mắt anh quá rõ ràng, Co Co nhìn không nổi nữa, “ Được rồi, A Thần, cậu tốt xấu gì cũng thu liễm chút.Có những việc buổi tối về nhà làm thì tốt hơn.”Lê Hân Đồng: “…” Cô cảm thấy đầu óc cô bắt đầu bốc khói rồi.Bạc Diễn Thần hoãn hoãn thu lại ánh mắt, không vui nhìn anh ta một cái, nắm tay Lê Hân Đồng: “Bà xã, chúng ta đi thôi.”“Này, a Thần cứ thế đi sao? Không cảm ơn tôi?” Co Co ở đằng sau gọi, “Đừng quên ngày khác tụ họp nhé.”Bạc Diễn Thần lười để ý anh ta, ôm vòng eo nhỏ của vợ mình ra ngoài.Lên xe, Lê Hân Đồng lấy ra chiếc gương nhỏ trong túi, bên trái soi một cái phải soi một cái.Hôm nay là lần đầu tiên cô lấy thân phận bạn lữ cùng Bạc Diễn Thần đi tiệc tối, tuy rằng không phải lấy thân phận vợ anh.Nhưng cô cũng rất căng thẳng, sợ có chỗ nào làm không thỏa đáng khiến Bạc Diễn Thần mất mặt.Đột nhiên gương trong tay bị lấy mất, Lê Hân Đồng quay đầu đối diện với khuôn mặt cười của Bạc Diễn Thần:‘Đừng soi nữa, đã rất đẹp rồi.”Lê Hân Đồng không tự tin nhìn anh một cái: “Thật sự đẹp sao?”Bạc Diễn Thần cúi đầu ấn nhẹ trên môi của cô, “Người phụ nữ của tôi nhất định đẹp nhất.”Lê Hân Đồng nhìn môi anh dính chút son môi, nhấc tay giúp anh lau đi, “Ay yo, em đều trang điểm rồi, anh đừng có loạn hôn em.”Bạc Diễn Thần bắt lấy tay nhỏ của cô: “Không giận tôi nữa?”“A” Lê Hân Đồng không rõ nhìn anh, giận gì chứ?Chiều hôm nay, tôi bắt em viết xongbáo cáo trước khi tan làm, không giận nữa?” Anh là cố ý làm khó cô, lẽ nào cô không biết.“A, anh nói cái này à.’ Lê Hân Đồng cười nói, “Cái này có gì mà tức giận.Việc này vừa lúc em muốn hội báo với anh.Hôm nay không kịp, em vẫn chưa hoàn thành, tí nữa phải về tăng ca, sáng mai đưa anh, có được không?”Bạc Diễn Thần nhìn cô, trong mắt đều là đau lòng, “ Em trước giờ luôn đều nghe lời như vậy sao?”Lê Hân Đồng bị anh hỏi hơi ngây người: “Từ trước đến giờ đều nghe lời, có thể đi.Năm em hai mươi tuổimẹ em qua đời, bà ngoại lại không có năng lực kinh tế nuôi em, chỉ có thể mang em đến chỗ cha em, qua những ngày tháng cô độc dưới hàng rào.Lúc đó em còn chưa thàn niên, trừ giả trang thành con cừu nhỏ ngoan ngoãn, còn có thể làm gì.”Sắc mặt Bạc Diễn Thần u ám, cứ nghĩ những năm nay Lê Hân Đồng ở Lê gia chịu khổ, tim anh như bị kim đâm đau.Anh đột nhiên ôm cô vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, “Sau này sẽ không nữa.ở trước mặt tôi, em không cần giả trang thành con cừu nhỏ nữa.Em chính là em, hoàn toàn chân thân , không cần bất kì ngụytrang gì, biết không?Trái tim của Lê Hân Đòng ấm áp, đặt đầu trên ngực anh, nghe tiếng tim đập hữu lực của anh, thì thầm nói:“Bao gồm tùy hứng làm nũng với anh đều được sao?”Bạc Diễn Thần thấp thấp cười, “Những cái này hôm nay em không phải đều làm với tôi rồi sao? Bây giờ mới hỏi tôi có được không.”Lê Hân Đồng ngây người đủ thời gian nửa phút, mới cuối cùng hiểu ra ý của Bạc Diễn Thần.Hôm nay buổi chiều hình như quả thực đối với anh dở tiểu tính tình, còn không chỉ một lần.“Em.” Cô thấp đầu, hai tay nắm lấy nhau không ngừng động.“Được rồi, tôi lại không trách em.”Bạc Diễn Thần nhéo đầu mũi nhỏ của cô,“Phụ nữ thi thoảng làm nũng, thậm chí có chút tiểu tính tình cũng không vấn đề gì, nhưng mà làm quá thì biến thành ra vẻ.Người phụ nữ ra vẻ tôi không thích, ừm?”“Ồ.” Lê Hân Đồng nhè nhẹ đáp ứng một tiếng.Bạc Diễn Thần lại lần nữa ôm cô vào trong lòng, cắn tai cô:“Đúng là cô gái ngoan.Tối nay về ông xã phải cẩn thận thương em.”

“Ôi trời Bạc Diễn Thần, cậu tên này không địa đạo ròi, lão tử mệt chết mệt sống trang điểm vợ cậu như tiên trời vậy, cậu lại báo đáp tôi như thế.”

“Vợ tôi vốn dĩ là tiên trời.” Bạc Diễn Thần nhìn Lê Hân Đồng đẹp không giống người thật trong gương, làn da nõn nà, đôi mắt câu người, môi đỏ tươi đầy đặn, cao ráo, vòng eo thon nhỏ.

Ánh mắt của Bạc Diễn Thần ngày càng thâm thúy, hận không thể xé toang lễ phục của cô, ôm trong lòng

cân thận ân ái.

Có thể do d*c v*ng trong ánh mắt anh quá rõ ràng, Co Co nhìn không nổi nữa, “ Được rồi, A Thần, cậu tốt xấu gì cũng thu liễm chút.

Có những việc buổi tối về nhà làm thì tốt hơn.”

Lê Hân Đồng: “…” Cô cảm thấy đầu óc cô bắt đầu bốc khói rồi.

Bạc Diễn Thần hoãn hoãn thu lại ánh mắt, không vui nhìn anh ta một cái, nắm tay Lê Hân Đồng: “Bà xã, chúng ta đi thôi.”

“Này, a Thần cứ thế đi sao? Không cảm ơn tôi?” Co Co ở đằng sau gọi, “Đừng quên ngày khác tụ họp nhé.”

Bạc Diễn Thần lười để ý anh ta, ôm vòng eo nhỏ của vợ mình ra ngoài.

Lên xe, Lê Hân Đồng lấy ra chiếc gương nhỏ trong túi, bên trái soi một cái phải soi một cái.

Hôm nay là lần đầu tiên cô lấy thân phận bạn lữ cùng Bạc Diễn Thần đi tiệc tối, tuy rằng không phải lấy thân phận vợ anh.

Nhưng cô cũng rất căng thẳng, sợ có chỗ nào làm không thỏa đáng khiến Bạc Diễn Thần mất mặt.

Đột nhiên gương trong tay bị lấy mất, Lê Hân Đồng quay đầu đối diện với khuôn mặt cười của Bạc Diễn Thần:

‘Đừng soi nữa, đã rất đẹp rồi.”

Lê Hân Đồng không tự tin nhìn anh một cái: “Thật sự đẹp sao?”

Bạc Diễn Thần cúi đầu ấn nhẹ trên môi của cô, “Người phụ nữ của tôi nhất định đẹp nhất.”

Lê Hân Đồng nhìn môi anh dính chút son môi, nhấc tay giúp anh lau đi, “Ay yo, em đều trang điểm rồi, anh đừng có loạn hôn em.”

Bạc Diễn Thần bắt lấy tay nhỏ của cô: “Không giận tôi nữa?”

“A” Lê Hân Đồng không rõ nhìn anh, giận gì chứ?

Chiều hôm nay, tôi bắt em viết xong

báo cáo trước khi tan làm, không giận nữa?” Anh là cố ý làm khó cô, lẽ nào cô không biết.

“A, anh nói cái này à.’ Lê Hân Đồng cười nói, “Cái này có gì mà tức giận.

Việc này vừa lúc em muốn hội báo với anh.

Hôm nay không kịp, em vẫn chưa hoàn thành, tí nữa phải về tăng ca, sáng mai đưa anh, có được không?”

Bạc Diễn Thần nhìn cô, trong mắt đều là đau lòng, “ Em trước giờ luôn đều nghe lời như vậy sao?”

Lê Hân Đồng bị anh hỏi hơi ngây người: “Từ trước đến giờ đều nghe lời, có thể đi.

Năm em hai mươi tuổi

mẹ em qua đời, bà ngoại lại không có năng lực kinh tế nuôi em, chỉ có thể mang em đến chỗ cha em, qua những ngày tháng cô độc dưới hàng rào.

Lúc đó em còn chưa thàn niên, trừ giả trang thành con cừu nhỏ ngoan ngoãn, còn có thể làm gì.”

Sắc mặt Bạc Diễn Thần u ám, cứ nghĩ những năm nay Lê Hân Đồng ở Lê gia chịu khổ, tim anh như bị kim đâm đau.

Anh đột nhiên ôm cô vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, “Sau này sẽ không nữa.

ở trước mặt tôi, em không cần giả trang thành con cừu nhỏ nữa.

Em chính là em, hoàn toàn chân thân , không cần bất kì ngụy

trang gì, biết không?

Trái tim của Lê Hân Đòng ấm áp, đặt đầu trên ngực anh, nghe tiếng tim đập hữu lực của anh, thì thầm nói:

“Bao gồm tùy hứng làm nũng với anh đều được sao?”

Bạc Diễn Thần thấp thấp cười, “Những cái này hôm nay em không phải đều làm với tôi rồi sao? Bây giờ mới hỏi tôi có được không.”

Lê Hân Đồng ngây người đủ thời gian nửa phút, mới cuối cùng hiểu ra ý của Bạc Diễn Thần.

Hôm nay buổi chiều hình như quả thực đối với anh dở tiểu tính tình, còn không chỉ một lần.

“Em.” Cô thấp đầu, hai tay nắm lấy nhau không ngừng động.

“Được rồi, tôi lại không trách em.”

Bạc Diễn Thần nhéo đầu mũi nhỏ của cô,

“Phụ nữ thi thoảng làm nũng, thậm chí có chút tiểu tính tình cũng không vấn đề gì, nhưng mà làm quá thì biến thành ra vẻ.

Người phụ nữ ra vẻ tôi không thích, ừm?”

“Ồ.” Lê Hân Đồng nhè nhẹ đáp ứng một tiếng.

Bạc Diễn Thần lại lần nữa ôm cô vào trong lòng, cắn tai cô:

“Đúng là cô gái ngoan.

Tối nay về ông xã phải cẩn thận thương em.”

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Ôi trời Bạc Diễn Thần, cậu tên này không địa đạo ròi, lão tử mệt chết mệt sống trang điểm vợ cậu như tiên trời vậy, cậu lại báo đáp tôi như thế.”“Vợ tôi vốn dĩ là tiên trời.” Bạc Diễn Thần nhìn Lê Hân Đồng đẹp không giống người thật trong gương, làn da nõn nà, đôi mắt câu người, môi đỏ tươi đầy đặn, cao ráo, vòng eo thon nhỏ.Ánh mắt của Bạc Diễn Thần ngày càng thâm thúy, hận không thể xé toang lễ phục của cô, ôm trong lòngcân thận ân ái.Có thể do d*c v*ng trong ánh mắt anh quá rõ ràng, Co Co nhìn không nổi nữa, “ Được rồi, A Thần, cậu tốt xấu gì cũng thu liễm chút.Có những việc buổi tối về nhà làm thì tốt hơn.”Lê Hân Đồng: “…” Cô cảm thấy đầu óc cô bắt đầu bốc khói rồi.Bạc Diễn Thần hoãn hoãn thu lại ánh mắt, không vui nhìn anh ta một cái, nắm tay Lê Hân Đồng: “Bà xã, chúng ta đi thôi.”“Này, a Thần cứ thế đi sao? Không cảm ơn tôi?” Co Co ở đằng sau gọi, “Đừng quên ngày khác tụ họp nhé.”Bạc Diễn Thần lười để ý anh ta, ôm vòng eo nhỏ của vợ mình ra ngoài.Lên xe, Lê Hân Đồng lấy ra chiếc gương nhỏ trong túi, bên trái soi một cái phải soi một cái.Hôm nay là lần đầu tiên cô lấy thân phận bạn lữ cùng Bạc Diễn Thần đi tiệc tối, tuy rằng không phải lấy thân phận vợ anh.Nhưng cô cũng rất căng thẳng, sợ có chỗ nào làm không thỏa đáng khiến Bạc Diễn Thần mất mặt.Đột nhiên gương trong tay bị lấy mất, Lê Hân Đồng quay đầu đối diện với khuôn mặt cười của Bạc Diễn Thần:‘Đừng soi nữa, đã rất đẹp rồi.”Lê Hân Đồng không tự tin nhìn anh một cái: “Thật sự đẹp sao?”Bạc Diễn Thần cúi đầu ấn nhẹ trên môi của cô, “Người phụ nữ của tôi nhất định đẹp nhất.”Lê Hân Đồng nhìn môi anh dính chút son môi, nhấc tay giúp anh lau đi, “Ay yo, em đều trang điểm rồi, anh đừng có loạn hôn em.”Bạc Diễn Thần bắt lấy tay nhỏ của cô: “Không giận tôi nữa?”“A” Lê Hân Đồng không rõ nhìn anh, giận gì chứ?Chiều hôm nay, tôi bắt em viết xongbáo cáo trước khi tan làm, không giận nữa?” Anh là cố ý làm khó cô, lẽ nào cô không biết.“A, anh nói cái này à.’ Lê Hân Đồng cười nói, “Cái này có gì mà tức giận.Việc này vừa lúc em muốn hội báo với anh.Hôm nay không kịp, em vẫn chưa hoàn thành, tí nữa phải về tăng ca, sáng mai đưa anh, có được không?”Bạc Diễn Thần nhìn cô, trong mắt đều là đau lòng, “ Em trước giờ luôn đều nghe lời như vậy sao?”Lê Hân Đồng bị anh hỏi hơi ngây người: “Từ trước đến giờ đều nghe lời, có thể đi.Năm em hai mươi tuổimẹ em qua đời, bà ngoại lại không có năng lực kinh tế nuôi em, chỉ có thể mang em đến chỗ cha em, qua những ngày tháng cô độc dưới hàng rào.Lúc đó em còn chưa thàn niên, trừ giả trang thành con cừu nhỏ ngoan ngoãn, còn có thể làm gì.”Sắc mặt Bạc Diễn Thần u ám, cứ nghĩ những năm nay Lê Hân Đồng ở Lê gia chịu khổ, tim anh như bị kim đâm đau.Anh đột nhiên ôm cô vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, “Sau này sẽ không nữa.ở trước mặt tôi, em không cần giả trang thành con cừu nhỏ nữa.Em chính là em, hoàn toàn chân thân , không cần bất kì ngụytrang gì, biết không?Trái tim của Lê Hân Đòng ấm áp, đặt đầu trên ngực anh, nghe tiếng tim đập hữu lực của anh, thì thầm nói:“Bao gồm tùy hứng làm nũng với anh đều được sao?”Bạc Diễn Thần thấp thấp cười, “Những cái này hôm nay em không phải đều làm với tôi rồi sao? Bây giờ mới hỏi tôi có được không.”Lê Hân Đồng ngây người đủ thời gian nửa phút, mới cuối cùng hiểu ra ý của Bạc Diễn Thần.Hôm nay buổi chiều hình như quả thực đối với anh dở tiểu tính tình, còn không chỉ một lần.“Em.” Cô thấp đầu, hai tay nắm lấy nhau không ngừng động.“Được rồi, tôi lại không trách em.”Bạc Diễn Thần nhéo đầu mũi nhỏ của cô,“Phụ nữ thi thoảng làm nũng, thậm chí có chút tiểu tính tình cũng không vấn đề gì, nhưng mà làm quá thì biến thành ra vẻ.Người phụ nữ ra vẻ tôi không thích, ừm?”“Ồ.” Lê Hân Đồng nhè nhẹ đáp ứng một tiếng.Bạc Diễn Thần lại lần nữa ôm cô vào trong lòng, cắn tai cô:“Đúng là cô gái ngoan.Tối nay về ông xã phải cẩn thận thương em.”

Chương 37: Chương 37