Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 39: Chương 39

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Bạc Diễn Thần không mang ý tốt cười một cái: “Cho em cũng được, lát nữa say thất thân đừng trách tôi.”Lê Hân Đồng cả mặt mộng bức: “Thất thân, ai lại có gan lớn như vậy.” Có anh ở đây ai dám chạm đến cô.Bạc Diễn Thần nhịn cười nói bên tai cô: “Tôi nè.”Nửa ngày Lê Hân Đồng mới phản ứng lại, nhẹ véo anh một cái.ở trong một góc của sảnh tiệc cỏ một đôi mắt đố kị đang nhìn hai cử chỉ thân mật của hai người.Bạc Cảnh Hiên thật sự không dám tinvào mắt mình.Lê Hân Đồng sao lại ởBạc Diễn Thần không mang ý tốt cười một cái: “Cho em cũng được, lát nữa say thất thân đừng trách tôi.”Lê Hân Đồng cả mặt mộng bức: “Thất thân, ai lại có gan lớn như vậy.” Có anh ở đây ai dám chạm đến cô.Bạc Diễn Thần nhịn cười nói bên tai cô: “Tôi nè.”Nửa ngày Lê Hân Đồng mới phản ứng lại, nhẹ véo anh một cái.ở trong một góc của sảnh tiệc có một đôi mắt đố kị đang nhìn hai cử chỉ thân mật của hai người.Bạc Cảnh Hiên thật sự không dám tinvào mắt mình.Lê Hân Đồng sao lại ởcùng một chỗ với chú nhỏ của anh ta.Người phụ nữ này không phải mới ra tù mấy ngày trước sao? Bạc Diễn Thần vẫn luôn ở nước ngoài, nửa năm trước mới về nước, hai người họ căn bản không thể có giao thoa.Huống hồ ngày đầu tiên Lê Hân Đồng ra tù là về căn cứ tình yêu của bọn họ chứng minh cô ta về tìm mình.Nhưng nhìn cử chỉ thân mật của bọn họ, quan hệ chắc chắn không bình thường, chẳng lẽ mới kéo được quan hệ trong hai ngày nay.Trong đầu Bạc Cảnh Hiên rất hỗn loạn.Nhìn thấy Lê Hân Đồng như chim nhỏ dựa người vào Bạc Diễn Thần, vẻ mặt còn xấu hổ, ngọn lửa ghen tuông trong lòng anh ta càng ngày càng lớn.Cô vẫn là vị hôn thê của anh ta lại 8 người đàn ông khác công khai khanh khanh ta ta.Rõ ràng là cho anh ta đeo nón xanh, đúng là làm phản rồi.Cho dù là người phụ nữ anh không cần cũng không cho phép người đàn ông khác dành mất.Cho dù người đàn ông này là chú nhỏ của anh ta.“Cảnh Hiên, anh làm sao thế?” Lê Tiêu Tiêu vừa đi nhà vệ sinh về thì thấy người đan ông đang uống rượu không vui ở trong góc sảnh tiệc.Bạc Cảnh Hiên không kiên nhẫn nhìn cô ta một cái, đến trả lời cũng lười nói.Lê Tiêu Tiêu không vừa ý bĩu môi, tiến gần chỗ anh ta, dán người vào lòng, không ngừng dùng chỗ mềm mại trước ngực cọ cánh tay anh ta, một tay còn lại ở trước ngực Bạc Cảnh Hiên vẽ vòng tròn trêu trọc mà trượt xuống.Ánh sáng chỗ góc có chút tối, không ai chú ý hành động của bọn họ.Nếu như là lúc trước Lê Tiêu Tiêu dụ dỗ anh ta như thế.Anh ta nhất định kéo Lê Tiêu Tiêu đi hoặc là trong xe hoặc là trong nhà vệ sinh áp đảo phát tiết một trận.Nhưng hôm nay không biết tại sao, bên dưới lại một chút cũng không có phản ứng.Ánh mắt anh ta khóa chặt trên người Lê Hân Đồng, không ngờ trông cô gầy mà thân hình lại đẹp như vậy.ở bên nhau ba năm anh ta lại không hề phát hiện.Lê Hân Đồng rất trạch*, yêu đương ba năm, cơ hồ chưa một lần nào cùng anh ta đi kiểu tiệc tối như thế này.Cho nên Bạc Cảnh Hiên chỉ nhìn thấy một mặt lúc cô ở nhà.(*) tuýp người thích ở nhà hơn là ra ngoàiBình thường cô thích thiên về mặt mộc, mặc trang phục freeszie rộng rãi.Mặc dù lúc đi làm cũng là một thân trang phục công sở, một người phụ nữ mới hai mươi mà trang điểm như ba mươi tuổi.Lâu dần, Bạc Cảnh Hiên nhìn cũng ngấy ròi.Chịu không nổi nhất chính là Lê Hân Đồng luôn giữ mối quan hệyêu đương đơn thuần với anh ta..

Bạc Diễn Thần không mang ý tốt cười một cái: “Cho em cũng được, lát nữa say thất thân đừng trách tôi.”

Lê Hân Đồng cả mặt mộng bức: “Thất thân, ai lại có gan lớn như vậy.” Có anh ở đây ai dám chạm đến cô.

Bạc Diễn Thần nhịn cười nói bên tai cô: “Tôi nè.”

Nửa ngày Lê Hân Đồng mới phản ứng lại, nhẹ véo anh một cái.

ở trong một góc của sảnh tiệc cỏ một đôi mắt đố kị đang nhìn hai cử chỉ thân mật của hai người.

Bạc Cảnh Hiên thật sự không dám tin

vào mắt mình.

Lê Hân Đồng sao lại ở

Bạc Diễn Thần không mang ý tốt cười một cái: “Cho em cũng được, lát nữa say thất thân đừng trách tôi.”

Lê Hân Đồng cả mặt mộng bức: “Thất thân, ai lại có gan lớn như vậy.” Có anh ở đây ai dám chạm đến cô.

Bạc Diễn Thần nhịn cười nói bên tai cô: “Tôi nè.”

Nửa ngày Lê Hân Đồng mới phản ứng lại, nhẹ véo anh một cái.

ở trong một góc của sảnh tiệc có một đôi mắt đố kị đang nhìn hai cử chỉ thân mật của hai người.

Bạc Cảnh Hiên thật sự không dám tin

vào mắt mình.

Lê Hân Đồng sao lại ở

cùng một chỗ với chú nhỏ của anh ta.

Người phụ nữ này không phải mới ra tù mấy ngày trước sao? Bạc Diễn Thần vẫn luôn ở nước ngoài, nửa năm trước mới về nước, hai người họ căn bản không thể có giao thoa.

Huống hồ ngày đầu tiên Lê Hân Đồng ra tù là về căn cứ tình yêu của bọn họ chứng minh cô ta về tìm mình.

Nhưng nhìn cử chỉ thân mật của bọn họ, quan hệ chắc chắn không bình thường, chẳng lẽ mới kéo được quan hệ trong hai ngày nay.

Trong đầu Bạc Cảnh Hiên rất hỗn loạn.

Nhìn thấy Lê Hân Đồng như chim nhỏ dựa người vào Bạc Diễn Thần, vẻ mặt còn xấu hổ, ngọn lửa ghen tuông trong lòng anh ta càng ngày càng lớn.

Cô vẫn là vị hôn thê của anh ta lại 8 người đàn ông khác công khai khanh khanh ta ta.

Rõ ràng là cho anh ta đeo nón xanh, đúng là làm phản rồi.

Cho dù là người phụ nữ anh không cần cũng không cho phép người đàn ông khác dành mất.

Cho dù người đàn ông này là chú nhỏ của anh ta.

“Cảnh Hiên, anh làm sao thế?” Lê Tiêu Tiêu vừa đi nhà vệ sinh về thì thấy người đan ông đang uống rượu không vui ở trong góc sảnh tiệc.

Bạc Cảnh Hiên không kiên nhẫn nhìn cô ta một cái, đến trả lời cũng lười nói.

Lê Tiêu Tiêu không vừa ý bĩu môi, tiến gần chỗ anh ta, dán người vào lòng, không ngừng dùng chỗ mềm mại trước ngực cọ cánh tay anh ta, một tay còn lại ở trước ngực Bạc Cảnh Hiên vẽ vòng tròn trêu trọc mà trượt xuống.

Ánh sáng chỗ góc có chút tối, không ai chú ý hành động của bọn họ.

Nếu như là lúc trước Lê Tiêu Tiêu dụ dỗ anh ta như thế.

Anh ta nhất định kéo Lê Tiêu Tiêu đi hoặc là trong xe hoặc là trong nhà vệ sinh áp đảo phát tiết một trận.

Nhưng hôm nay không biết tại sao, bên dưới lại một chút cũng không có phản ứng.

Ánh mắt anh ta khóa chặt trên người Lê Hân Đồng, không ngờ trông cô gầy mà thân hình lại đẹp như vậy.

ở bên nhau ba năm anh ta lại không hề phát hiện.

Lê Hân Đồng rất trạch*, yêu đương ba năm, cơ hồ chưa một lần nào cùng anh ta đi kiểu tiệc tối như thế này.

Cho nên Bạc Cảnh Hiên chỉ nhìn thấy một mặt lúc cô ở nhà.

(*) tuýp người thích ở nhà hơn là ra ngoài

Bình thường cô thích thiên về mặt mộc, mặc trang phục freeszie rộng rãi.

Mặc dù lúc đi làm cũng là một thân trang phục công sở, một người phụ nữ mới hai mươi mà trang điểm như ba mươi tuổi.

Lâu dần, Bạc Cảnh Hiên nhìn cũng ngấy ròi.

Chịu không nổi nhất chính là Lê Hân Đồng luôn giữ mối quan hệ

yêu đương đơn thuần với anh ta..

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Bạc Diễn Thần không mang ý tốt cười một cái: “Cho em cũng được, lát nữa say thất thân đừng trách tôi.”Lê Hân Đồng cả mặt mộng bức: “Thất thân, ai lại có gan lớn như vậy.” Có anh ở đây ai dám chạm đến cô.Bạc Diễn Thần nhịn cười nói bên tai cô: “Tôi nè.”Nửa ngày Lê Hân Đồng mới phản ứng lại, nhẹ véo anh một cái.ở trong một góc của sảnh tiệc cỏ một đôi mắt đố kị đang nhìn hai cử chỉ thân mật của hai người.Bạc Cảnh Hiên thật sự không dám tinvào mắt mình.Lê Hân Đồng sao lại ởBạc Diễn Thần không mang ý tốt cười một cái: “Cho em cũng được, lát nữa say thất thân đừng trách tôi.”Lê Hân Đồng cả mặt mộng bức: “Thất thân, ai lại có gan lớn như vậy.” Có anh ở đây ai dám chạm đến cô.Bạc Diễn Thần nhịn cười nói bên tai cô: “Tôi nè.”Nửa ngày Lê Hân Đồng mới phản ứng lại, nhẹ véo anh một cái.ở trong một góc của sảnh tiệc có một đôi mắt đố kị đang nhìn hai cử chỉ thân mật của hai người.Bạc Cảnh Hiên thật sự không dám tinvào mắt mình.Lê Hân Đồng sao lại ởcùng một chỗ với chú nhỏ của anh ta.Người phụ nữ này không phải mới ra tù mấy ngày trước sao? Bạc Diễn Thần vẫn luôn ở nước ngoài, nửa năm trước mới về nước, hai người họ căn bản không thể có giao thoa.Huống hồ ngày đầu tiên Lê Hân Đồng ra tù là về căn cứ tình yêu của bọn họ chứng minh cô ta về tìm mình.Nhưng nhìn cử chỉ thân mật của bọn họ, quan hệ chắc chắn không bình thường, chẳng lẽ mới kéo được quan hệ trong hai ngày nay.Trong đầu Bạc Cảnh Hiên rất hỗn loạn.Nhìn thấy Lê Hân Đồng như chim nhỏ dựa người vào Bạc Diễn Thần, vẻ mặt còn xấu hổ, ngọn lửa ghen tuông trong lòng anh ta càng ngày càng lớn.Cô vẫn là vị hôn thê của anh ta lại 8 người đàn ông khác công khai khanh khanh ta ta.Rõ ràng là cho anh ta đeo nón xanh, đúng là làm phản rồi.Cho dù là người phụ nữ anh không cần cũng không cho phép người đàn ông khác dành mất.Cho dù người đàn ông này là chú nhỏ của anh ta.“Cảnh Hiên, anh làm sao thế?” Lê Tiêu Tiêu vừa đi nhà vệ sinh về thì thấy người đan ông đang uống rượu không vui ở trong góc sảnh tiệc.Bạc Cảnh Hiên không kiên nhẫn nhìn cô ta một cái, đến trả lời cũng lười nói.Lê Tiêu Tiêu không vừa ý bĩu môi, tiến gần chỗ anh ta, dán người vào lòng, không ngừng dùng chỗ mềm mại trước ngực cọ cánh tay anh ta, một tay còn lại ở trước ngực Bạc Cảnh Hiên vẽ vòng tròn trêu trọc mà trượt xuống.Ánh sáng chỗ góc có chút tối, không ai chú ý hành động của bọn họ.Nếu như là lúc trước Lê Tiêu Tiêu dụ dỗ anh ta như thế.Anh ta nhất định kéo Lê Tiêu Tiêu đi hoặc là trong xe hoặc là trong nhà vệ sinh áp đảo phát tiết một trận.Nhưng hôm nay không biết tại sao, bên dưới lại một chút cũng không có phản ứng.Ánh mắt anh ta khóa chặt trên người Lê Hân Đồng, không ngờ trông cô gầy mà thân hình lại đẹp như vậy.ở bên nhau ba năm anh ta lại không hề phát hiện.Lê Hân Đồng rất trạch*, yêu đương ba năm, cơ hồ chưa một lần nào cùng anh ta đi kiểu tiệc tối như thế này.Cho nên Bạc Cảnh Hiên chỉ nhìn thấy một mặt lúc cô ở nhà.(*) tuýp người thích ở nhà hơn là ra ngoàiBình thường cô thích thiên về mặt mộc, mặc trang phục freeszie rộng rãi.Mặc dù lúc đi làm cũng là một thân trang phục công sở, một người phụ nữ mới hai mươi mà trang điểm như ba mươi tuổi.Lâu dần, Bạc Cảnh Hiên nhìn cũng ngấy ròi.Chịu không nổi nhất chính là Lê Hân Đồng luôn giữ mối quan hệyêu đương đơn thuần với anh ta..

Chương 39: Chương 39