Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 687
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 687“A Minh, nhanh lên nữa!”Vừa nghĩ đến đây, Lục Huyền Lâm không nhịn được mà đấm vào ghế, trong giọng nói tràn ngập hận ý đè nén.A Minh có chút bất lực, anh ta đã lái rất nhanh rồi, nhưng con đường này dù sao không phải nhà mình, quá nhiều xe…Anh ta không dám nói gì nhiều, sợ Lục Huyền Lâm thật sự mua luôn con đường này mất…Nếu không phải ông cụ Lục ra lệnh cấm Lục Huyền Lâm lái xe thì anh bây giờ chắc chắn đã ném A Minh từ trên xe xuống!Anh không muốn giống như anh không đến kịp vào 6 năm trước, bây giờ vẫn sẽ vậy!Vậy anh sẽ tự trách đến chết!“Này! Cho dù cô tìm người cũng vô dụng! Cô có biết chúng tôi là ai?”Lý Tang Du vừa gọi điện xong, cô của Lý Tiểu Đồng không nhịn được mà mỉa mai, liếc nhìn sang cô: “Mẹ Tiểu Đồng, chị nhìn, không biết đồ đ* ở đâu chui ra! Vậy mà còn biết cách gọi cứu binh!”“Ha ha, vậy sao?”Đồ đ*? Thật sự là cách gọi rất cao!Lý Tang Du đã 6 năm chưa từng nghe thấy từ ‘đ*” này, sống bình yên ở thành phố C quá lâu rồi, cô đã quên mất trên thế giới này còn có loại người này!Nếu không phải là đằng sau còn hai cục cưng cần bảo vệ, cô hận không thể lao lên tát cho hai người đó ngay bây giờ!Nhưng Lý Tang Du không thể, ở trước mặt con, cô vẫn không thể thô lỗ như vậy!Dù sao cô đã lấy ra quân bài lớn nhất của cô rồi!Nếu Lục Huyền Lâm không đến! Vậy thì bọn họ hoàn toàn cắt đứt!Lục Huyền Lâm đến! Thì phải làm tròn trách nhiệm của người ba!Lý Tang Du để mặc cô của Lý Tiểu Đồng nói gì thì nói, không có quan tâm, cô khuỵu xuống, ôm hai đứa trẻ vào trong lòng.Giọng nói không kìm chế được mà có chút run rẩy: “Cục cưng, đau ở đâu nói cho mẹ…”Luôn nói mình không thể khóc, nhưng Lý Tang Du không nhịn được.Tục ngữ nói, người làm mẹ thường sẽ mạnh mẽ, nhưng con cái cũng trở thành điểm yếu lớn nhất của mẹ!“Mẹ, không khóc… không đau…”Đặc biệt là con của cô còn hiểu chuyện như vậy, sao có thể không khóc chứ.Nếu là Mộ, Tịch ở trong lòng mà khóc nháo, cô nói không chừng còn dễ chịu một chút.Mộ lúc này có thể chạm vào mặt của Lý Tang Du, cậu bé rất nghiêm túc lau nước mắt cho Lý Tang Du.Cậu bé không muốn mẹ khóc, mẹ khóc không hề đẹp, mỗi lúc như này thì Mộ hy vọng mình mau mau trưởng thành để bảo vệ cho mẹ và Tịch.Nhưng bây giờ cậu bé không vội như vậy, bởi vì cậu bé muốn có ba rồi.Cậu bé nghe thấy mẹ mình vừa rồi là đang nói chuyện điện thoại với ai đó.Tịch không biết, nhưng cậu bé đều luôn rất rõ, Lục Huyền Lâm là ba ruột của cậu bé.Mẹ gọi điện cho chú Lục Huyền Lâm, điều này có nghĩa là thừa nhận quan hệ của bọn họ rồi!Vậy cậu bé sau này có thể quan minh chính đại nói với người khác ba của cậu bé là ai rồi!
CHƯƠNG 687
“A Minh, nhanh lên nữa!”
Vừa nghĩ đến đây, Lục Huyền Lâm không nhịn được mà đấm vào ghế, trong giọng nói tràn ngập hận ý đè nén.
A Minh có chút bất lực, anh ta đã lái rất nhanh rồi, nhưng con đường này dù sao không phải nhà mình, quá nhiều xe…
Anh ta không dám nói gì nhiều, sợ Lục Huyền Lâm thật sự mua luôn con đường này mất…
Nếu không phải ông cụ Lục ra lệnh cấm Lục Huyền Lâm lái xe thì anh bây giờ chắc chắn đã ném A Minh từ trên xe xuống!
Anh không muốn giống như anh không đến kịp vào 6 năm trước, bây giờ vẫn sẽ vậy!
Vậy anh sẽ tự trách đến chết!
“Này! Cho dù cô tìm người cũng vô dụng! Cô có biết chúng tôi là ai?”
Lý Tang Du vừa gọi điện xong, cô của Lý Tiểu Đồng không nhịn được mà mỉa mai, liếc nhìn sang cô: “Mẹ Tiểu Đồng, chị nhìn, không biết đồ đ* ở đâu chui ra! Vậy mà còn biết cách gọi cứu binh!”
“Ha ha, vậy sao?”
Đồ đ*? Thật sự là cách gọi rất cao!
Lý Tang Du đã 6 năm chưa từng nghe thấy từ ‘đ*” này, sống bình yên ở thành phố C quá lâu rồi, cô đã quên mất trên thế giới này còn có loại người này!
Nếu không phải là đằng sau còn hai cục cưng cần bảo vệ, cô hận không thể lao lên tát cho hai người đó ngay bây giờ!
Nhưng Lý Tang Du không thể, ở trước mặt con, cô vẫn không thể thô lỗ như vậy!
Dù sao cô đã lấy ra quân bài lớn nhất của cô rồi!
Nếu Lục Huyền Lâm không đến! Vậy thì bọn họ hoàn toàn cắt đứt!
Lục Huyền Lâm đến! Thì phải làm tròn trách nhiệm của người ba!
Lý Tang Du để mặc cô của Lý Tiểu Đồng nói gì thì nói, không có quan tâm, cô khuỵu xuống, ôm hai đứa trẻ vào trong lòng.
Giọng nói không kìm chế được mà có chút run rẩy: “Cục cưng, đau ở đâu nói cho mẹ…”
Luôn nói mình không thể khóc, nhưng Lý Tang Du không nhịn được.
Tục ngữ nói, người làm mẹ thường sẽ mạnh mẽ, nhưng con cái cũng trở thành điểm yếu lớn nhất của mẹ!
“Mẹ, không khóc… không đau…”
Đặc biệt là con của cô còn hiểu chuyện như vậy, sao có thể không khóc chứ.
Nếu là Mộ, Tịch ở trong lòng mà khóc nháo, cô nói không chừng còn dễ chịu một chút.
Mộ lúc này có thể chạm vào mặt của Lý Tang Du, cậu bé rất nghiêm túc lau nước mắt cho Lý Tang Du.
Cậu bé không muốn mẹ khóc, mẹ khóc không hề đẹp, mỗi lúc như này thì Mộ hy vọng mình mau mau trưởng thành để bảo vệ cho mẹ và Tịch.
Nhưng bây giờ cậu bé không vội như vậy, bởi vì cậu bé muốn có ba rồi.
Cậu bé nghe thấy mẹ mình vừa rồi là đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
Tịch không biết, nhưng cậu bé đều luôn rất rõ, Lục Huyền Lâm là ba ruột của cậu bé.
Mẹ gọi điện cho chú Lục Huyền Lâm, điều này có nghĩa là thừa nhận quan hệ của bọn họ rồi!
Vậy cậu bé sau này có thể quan minh chính đại nói với người khác ba của cậu bé là ai rồi!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 687“A Minh, nhanh lên nữa!”Vừa nghĩ đến đây, Lục Huyền Lâm không nhịn được mà đấm vào ghế, trong giọng nói tràn ngập hận ý đè nén.A Minh có chút bất lực, anh ta đã lái rất nhanh rồi, nhưng con đường này dù sao không phải nhà mình, quá nhiều xe…Anh ta không dám nói gì nhiều, sợ Lục Huyền Lâm thật sự mua luôn con đường này mất…Nếu không phải ông cụ Lục ra lệnh cấm Lục Huyền Lâm lái xe thì anh bây giờ chắc chắn đã ném A Minh từ trên xe xuống!Anh không muốn giống như anh không đến kịp vào 6 năm trước, bây giờ vẫn sẽ vậy!Vậy anh sẽ tự trách đến chết!“Này! Cho dù cô tìm người cũng vô dụng! Cô có biết chúng tôi là ai?”Lý Tang Du vừa gọi điện xong, cô của Lý Tiểu Đồng không nhịn được mà mỉa mai, liếc nhìn sang cô: “Mẹ Tiểu Đồng, chị nhìn, không biết đồ đ* ở đâu chui ra! Vậy mà còn biết cách gọi cứu binh!”“Ha ha, vậy sao?”Đồ đ*? Thật sự là cách gọi rất cao!Lý Tang Du đã 6 năm chưa từng nghe thấy từ ‘đ*” này, sống bình yên ở thành phố C quá lâu rồi, cô đã quên mất trên thế giới này còn có loại người này!Nếu không phải là đằng sau còn hai cục cưng cần bảo vệ, cô hận không thể lao lên tát cho hai người đó ngay bây giờ!Nhưng Lý Tang Du không thể, ở trước mặt con, cô vẫn không thể thô lỗ như vậy!Dù sao cô đã lấy ra quân bài lớn nhất của cô rồi!Nếu Lục Huyền Lâm không đến! Vậy thì bọn họ hoàn toàn cắt đứt!Lục Huyền Lâm đến! Thì phải làm tròn trách nhiệm của người ba!Lý Tang Du để mặc cô của Lý Tiểu Đồng nói gì thì nói, không có quan tâm, cô khuỵu xuống, ôm hai đứa trẻ vào trong lòng.Giọng nói không kìm chế được mà có chút run rẩy: “Cục cưng, đau ở đâu nói cho mẹ…”Luôn nói mình không thể khóc, nhưng Lý Tang Du không nhịn được.Tục ngữ nói, người làm mẹ thường sẽ mạnh mẽ, nhưng con cái cũng trở thành điểm yếu lớn nhất của mẹ!“Mẹ, không khóc… không đau…”Đặc biệt là con của cô còn hiểu chuyện như vậy, sao có thể không khóc chứ.Nếu là Mộ, Tịch ở trong lòng mà khóc nháo, cô nói không chừng còn dễ chịu một chút.Mộ lúc này có thể chạm vào mặt của Lý Tang Du, cậu bé rất nghiêm túc lau nước mắt cho Lý Tang Du.Cậu bé không muốn mẹ khóc, mẹ khóc không hề đẹp, mỗi lúc như này thì Mộ hy vọng mình mau mau trưởng thành để bảo vệ cho mẹ và Tịch.Nhưng bây giờ cậu bé không vội như vậy, bởi vì cậu bé muốn có ba rồi.Cậu bé nghe thấy mẹ mình vừa rồi là đang nói chuyện điện thoại với ai đó.Tịch không biết, nhưng cậu bé đều luôn rất rõ, Lục Huyền Lâm là ba ruột của cậu bé.Mẹ gọi điện cho chú Lục Huyền Lâm, điều này có nghĩa là thừa nhận quan hệ của bọn họ rồi!Vậy cậu bé sau này có thể quan minh chính đại nói với người khác ba của cậu bé là ai rồi!