Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 56: Chương 56
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Mọi thứ thay đổi theo thời gian, chỉ còn năm tháng tĩnh lại với bốn từ tất cả như xưa.Khung cảnh bên ngoài cửa sổ thật hợp lòng người, Lê Hân Đồng đang nhìn đến xuất thần, đột nhiên có thêm nhiều bàn tay ôm lấy eo cô, bao bọc lấy cả người cô, giây tiếp theo hương thơm của sữa tắm và dầu gội đã xâm nhập vào khoang mũi.“Tắm xong rồi à” Lê Hân Đồng tựa vào lòng anh ta không quay đầu lại.“Hử.Sao đã dậy rồi không phải nói mệt sao?” Bạc Diễn Thần dựa đầu lên vai cô thái độ trìu mến.“Bạn của em Song Song gọi điện thoại cho em.” Lê Hân Đồng nói, “Cô ấy hẹn em tối nay đi ăn cơm, em có thể đi không?”Cho dù với tư cáchlàm vợ hay với tư cách là làm trợ lí đặc biệt, cô ấy cảm thấy đều nên báo cho anh ấy.“Chính là người bạn bác sĩ đó?” Bạc Diễn Thần hỏi.Lê Hân Đồng ngẩn người, làm sao anh ấy biết cái này.Người đàn ông này rốt cuộc nghe ngóng được bao nhiêu chuyện của cô vậy, chuyện của cô anh ấy đều biết rõ, màchuyện của anh ấy cô lại không biết vài chuyện.Đây dường như không công bằng.Lê Hân Đồng bĩu môi, “Sao lại không để em đi.”Bạc Diễn Thần nhéo cái mũi nhỏ của cô, “Anh có nói không để em đi sao, cho dù em có là vợ của anh nhưng anh vẫn cho em tự do tuyệt đối.Em muốn đi gặp bạn bè, không vấn đề gì, nhưng mà”Lê Hân Đồng vừa nghe càng bất mãn, sao lại vẫn còn điều kiện.“Nhưng cái gì” nữ nhân vểnh cái miệng nhỏ của mình lên.Bạc Diễn Thần cười: “Nhưng CoCo và Hạo Nhiên hẹn hai người chúng ta tụ họp, chúc mừng chúng ta vừa kết hôn.Tối qua đã hẹn với anh rồi, anh đã đồng ý vẫn chưa kíp nói với em.”“A anh sao lại làm như thế vậy bên phía Song Song em cũng đã đồng ý với cô ấy rồi* thở dài*” Lê Hân Đồng không vui quayngười lại, “Cô ấy trước đây đã giúp em rất nhiều, nếu như em cho cô ấy leo cây, nhất định cô ấy sẽ chửi em có t*nh d*c mất nhân tính.”Bạc Diễn Thần nâng cằm cô lên hôn: “Có t*nh d*c mất nhân tính ư, cái này anh đặc biệt thích.”“Bạc Diễn Thần” Lê Hân Đồng tức giậm chân, lúc nào anh ấy cũng có tâm tư đùa được.Bạc Diễn Thần nhẹ nhàng xoa đầu cô như với một chú thú cưng đang giận dữ: “Được rồi được rồi, đừng tức giận.Tối nay em cùng bạn đi chơi, mọi người cùng nhau vui vẻ.Thế nào.”Mạc Song Song cho dù là bạn thân nhất của cô ấy, tính cách lại hoàn toàn tương phản, đặc biệt thích náo nhiệt, càng đông người càng càng khoái.Lê Hân Đồng chớp đôi mắt to trò đầy mong đợi, “Thật sự có thể sao?”Bạc Diễn Thần cưng chiều nhéo chiếc mũi nhỏ của cô, “Anh nói được là được.Bạnem mấy giờ tan làm, buổi tối anh bảo tài xế đi đón cô ấy.”Lê Hân Đồng: “ Còn có dịch vụ tài xế đưa đón bằng xe riêng tận nhà sao.”“Để em gọi điện thoại hỏi cô ấy.” Lê Hân Đồng nói“Tùy ý em.” Bạc Diễn Thần buông cô ấy ra, đi đến phòng thay đồ để thay quần áo.Lê Hân Đồng gọi điện thoại cho Mạc Song Song tham khảo về việc tối nay liên hoan, Mạc Song Song dễ chịu đồng ý, nói rằng chỉ cần có ăn di đâu cũng không quan trọng.
Mọi thứ thay đổi theo thời gian, chỉ còn năm tháng tĩnh lại với bốn từ tất cả như xưa.
Khung cảnh bên ngoài cửa sổ thật hợp lòng người, Lê Hân Đồng đang nhìn đến xuất thần, đột nhiên có thêm nhiều bàn tay ôm lấy eo cô, bao bọc lấy cả người cô, giây tiếp theo hương thơm của sữa tắm và dầu gội đã xâm nhập vào khoang mũi.
“Tắm xong rồi à” Lê Hân Đồng tựa vào lòng anh ta không quay đầu lại.
“Hử.
Sao đã dậy rồi không phải nói mệt sao?” Bạc Diễn Thần dựa đầu lên vai cô thái độ trìu mến.
“Bạn của em Song Song gọi điện thoại cho em.” Lê Hân Đồng nói, “Cô ấy hẹn em tối nay đi ăn cơm, em có thể đi không?”
Cho dù với tư cáchlàm vợ hay với tư cách là làm trợ lí đặc biệt, cô ấy cảm thấy đều nên báo cho anh ấy.
“Chính là người bạn bác sĩ đó?” Bạc Diễn Thần hỏi.
Lê Hân Đồng ngẩn người, làm sao anh ấy biết cái này.
Người đàn ông này rốt cuộc nghe ngóng được bao nhiêu chuyện của cô vậy, chuyện của cô anh ấy đều biết rõ, mà
chuyện của anh ấy cô lại không biết vài chuyện.
Đây dường như không công bằng.
Lê Hân Đồng bĩu môi, “Sao lại không để em đi.”
Bạc Diễn Thần nhéo cái mũi nhỏ của cô, “Anh có nói không để em đi sao, cho dù em có là vợ của anh nhưng anh vẫn cho em tự do tuyệt đối.
Em muốn đi gặp bạn bè, không vấn đề gì, nhưng mà”
Lê Hân Đồng vừa nghe càng bất mãn, sao lại vẫn còn điều kiện.
“Nhưng cái gì” nữ nhân vểnh cái miệng nhỏ của mình lên.
Bạc Diễn Thần cười: “Nhưng CoCo và Hạo Nhiên hẹn hai người chúng ta tụ họp, chúc mừng chúng ta vừa kết hôn.
Tối qua đã hẹn với anh rồi, anh đã đồng ý vẫn chưa kíp nói với em.”
“A anh sao lại làm như thế vậy bên phía Song Song em cũng đã đồng ý với cô ấy rồi* thở dài*” Lê Hân Đồng không vui quay
người lại, “Cô ấy trước đây đã giúp em rất nhiều, nếu như em cho cô ấy leo cây, nhất định cô ấy sẽ chửi em có t*nh d*c mất nhân tính.”
Bạc Diễn Thần nâng cằm cô lên hôn: “Có t*nh d*c mất nhân tính ư, cái này anh đặc biệt thích.”
“Bạc Diễn Thần” Lê Hân Đồng tức giậm chân, lúc nào anh ấy cũng có tâm tư đùa được.
Bạc Diễn Thần nhẹ nhàng xoa đầu cô như với một chú thú cưng đang giận dữ: “Được rồi được rồi, đừng tức giận.
Tối nay em cùng bạn đi chơi, mọi người cùng nhau vui vẻ.
Thế nào.”
Mạc Song Song cho dù là bạn thân nhất của cô ấy, tính cách lại hoàn toàn tương phản, đặc biệt thích náo nhiệt, càng đông người càng càng khoái.
Lê Hân Đồng chớp đôi mắt to trò đầy mong đợi, “Thật sự có thể sao?”
Bạc Diễn Thần cưng chiều nhéo chiếc mũi nhỏ của cô, “Anh nói được là được.
Bạn
em mấy giờ tan làm, buổi tối anh bảo tài xế đi đón cô ấy.”
Lê Hân Đồng: “ Còn có dịch vụ tài xế đưa đón bằng xe riêng tận nhà sao.”
“Để em gọi điện thoại hỏi cô ấy.” Lê Hân Đồng nói
“Tùy ý em.” Bạc Diễn Thần buông cô ấy ra, đi đến phòng thay đồ để thay quần áo.
Lê Hân Đồng gọi điện thoại cho Mạc Song Song tham khảo về việc tối nay liên hoan, Mạc Song Song dễ chịu đồng ý, nói rằng chỉ cần có ăn di đâu cũng không quan trọng.
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Mọi thứ thay đổi theo thời gian, chỉ còn năm tháng tĩnh lại với bốn từ tất cả như xưa.Khung cảnh bên ngoài cửa sổ thật hợp lòng người, Lê Hân Đồng đang nhìn đến xuất thần, đột nhiên có thêm nhiều bàn tay ôm lấy eo cô, bao bọc lấy cả người cô, giây tiếp theo hương thơm của sữa tắm và dầu gội đã xâm nhập vào khoang mũi.“Tắm xong rồi à” Lê Hân Đồng tựa vào lòng anh ta không quay đầu lại.“Hử.Sao đã dậy rồi không phải nói mệt sao?” Bạc Diễn Thần dựa đầu lên vai cô thái độ trìu mến.“Bạn của em Song Song gọi điện thoại cho em.” Lê Hân Đồng nói, “Cô ấy hẹn em tối nay đi ăn cơm, em có thể đi không?”Cho dù với tư cáchlàm vợ hay với tư cách là làm trợ lí đặc biệt, cô ấy cảm thấy đều nên báo cho anh ấy.“Chính là người bạn bác sĩ đó?” Bạc Diễn Thần hỏi.Lê Hân Đồng ngẩn người, làm sao anh ấy biết cái này.Người đàn ông này rốt cuộc nghe ngóng được bao nhiêu chuyện của cô vậy, chuyện của cô anh ấy đều biết rõ, màchuyện của anh ấy cô lại không biết vài chuyện.Đây dường như không công bằng.Lê Hân Đồng bĩu môi, “Sao lại không để em đi.”Bạc Diễn Thần nhéo cái mũi nhỏ của cô, “Anh có nói không để em đi sao, cho dù em có là vợ của anh nhưng anh vẫn cho em tự do tuyệt đối.Em muốn đi gặp bạn bè, không vấn đề gì, nhưng mà”Lê Hân Đồng vừa nghe càng bất mãn, sao lại vẫn còn điều kiện.“Nhưng cái gì” nữ nhân vểnh cái miệng nhỏ của mình lên.Bạc Diễn Thần cười: “Nhưng CoCo và Hạo Nhiên hẹn hai người chúng ta tụ họp, chúc mừng chúng ta vừa kết hôn.Tối qua đã hẹn với anh rồi, anh đã đồng ý vẫn chưa kíp nói với em.”“A anh sao lại làm như thế vậy bên phía Song Song em cũng đã đồng ý với cô ấy rồi* thở dài*” Lê Hân Đồng không vui quayngười lại, “Cô ấy trước đây đã giúp em rất nhiều, nếu như em cho cô ấy leo cây, nhất định cô ấy sẽ chửi em có t*nh d*c mất nhân tính.”Bạc Diễn Thần nâng cằm cô lên hôn: “Có t*nh d*c mất nhân tính ư, cái này anh đặc biệt thích.”“Bạc Diễn Thần” Lê Hân Đồng tức giậm chân, lúc nào anh ấy cũng có tâm tư đùa được.Bạc Diễn Thần nhẹ nhàng xoa đầu cô như với một chú thú cưng đang giận dữ: “Được rồi được rồi, đừng tức giận.Tối nay em cùng bạn đi chơi, mọi người cùng nhau vui vẻ.Thế nào.”Mạc Song Song cho dù là bạn thân nhất của cô ấy, tính cách lại hoàn toàn tương phản, đặc biệt thích náo nhiệt, càng đông người càng càng khoái.Lê Hân Đồng chớp đôi mắt to trò đầy mong đợi, “Thật sự có thể sao?”Bạc Diễn Thần cưng chiều nhéo chiếc mũi nhỏ của cô, “Anh nói được là được.Bạnem mấy giờ tan làm, buổi tối anh bảo tài xế đi đón cô ấy.”Lê Hân Đồng: “ Còn có dịch vụ tài xế đưa đón bằng xe riêng tận nhà sao.”“Để em gọi điện thoại hỏi cô ấy.” Lê Hân Đồng nói“Tùy ý em.” Bạc Diễn Thần buông cô ấy ra, đi đến phòng thay đồ để thay quần áo.Lê Hân Đồng gọi điện thoại cho Mạc Song Song tham khảo về việc tối nay liên hoan, Mạc Song Song dễ chịu đồng ý, nói rằng chỉ cần có ăn di đâu cũng không quan trọng.