Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 58: Chương 58
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Bạc Diễn Thần đột nhiên ho nhẹ vài cái, cắt ngang lời Dì Kì: “Dì Kì, sau này đừng gọi Lê tiểu thư nữa.”Dì Kì cả mặt sững sờ: “Á vậy gọi là gì?”“Gọi bà Bạc.” Bạc Tu Duệ hờ hững nói.Dì Kì: “…” Đây là tình huống gì đây, khi hôm qua đến không phải Nhuế Văn Đào giới thiệu Lê Hân Đồng là trợ lí đắc biệt sao, sao mà chớp mắt đã biến thành bà chủ rồi.Lê Hân Đồng vội vàng hòa giải: “Dì Kì, không sao nếu như dì không gọi quen, gọi Lê tiểu thư hoặc là trực tiếp tên con cũng được.”Ánh mắt sắc bén của Bạc Diễn Thần lướt qua, “Không được.Chỉ có thể gọi phu nhân.Đây là phép tắc.”“Vâng, tiên sinh.Bà chủ, cô thử xem, hương vị có hài lòng không?” D) Kì đổi cách xưng hô rất nhanh.Lê Hân Đồng giật khóe miệng, cầm thìa lên nếm thử, mùi vị rất đúng, “ừm, mùi vị rất tuyệt.”“Cô thích à được rồi.” Dì Tề mới nở nụ cười hài lòng, “Tiên sinh, bà chủ, mời thong thả dùng bữa, tôi còn việc bận trong nhà bếp.”Sau khi Dì Kì lui xuống, Bạc Diễn Thần gắp một chiếc sủi cảo chiên đặt vào đĩa của Lê Hân Đồng, “Ăn thử xem, là món em thích nhất.”Lê Hân Đồng ngẩn người, sao đến món cô thích ăn nhất anh ấy cũng biết, thật quáthần kì quá rồi.Ngẩn ngơ cái gì, đi làm trễ là phải trừ tiền thưởng.” Bạc Diễn Thần hù dọa cô ấy.Người đàn ông này tính khí bất thường, đến nhanh mà đi cũng rất nhanh.Cô ghét nhất là kiểu người có chuyện gì cũng giữ trong lòng không nói.Có hiểu lầm cũng không nói ra, kết quả là làm cho hiểu lầm càng nghiêm trọng, không cách nào gỡ được nữa.Ăn xong bữa sang, Nhuế Văn Đào đã đứng ngoài cửa đợi họ.“Bạc thiếu, phu nhân, chào buổi sáng.”“Trợ lí Nhuế, chào buổi sáng.” Lê Hân Đồng vẫn chưa quen với kiểu xưng hô này, nhất là Nhuế Văn Đào gọi cô như vậy, suy cho cùng hai người ở công ty đều là trợ lí.Nhuế Văn Đào mở cửa sau ra, Bạc Diễn Thần ngồi vào theo thói quen.“Phu nhân, mời.” Nhuế Văn Đào nhìn cô vẫn đứng đó, thúc giục nói.Đợi hai người vào chỗ, Nhuế Văn Đào mới đóng cửa xe, nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.“Tối qua bên lão đầu có động tĩnh gì ? Bạc Diễn Thần hỏi.
Bạc Diễn Thần đột nhiên ho nhẹ vài cái, cắt ngang lời Dì Kì: “Dì Kì, sau này đừng gọi Lê tiểu thư nữa.
”
Dì Kì cả mặt sững sờ: “Á vậy gọi là gì?”
“Gọi bà Bạc.
” Bạc Tu Duệ hờ hững nói.
Dì Kì: “…” Đây là tình huống gì đây, khi hôm qua đến không phải Nhuế Văn Đào giới thiệu Lê Hân Đồng là trợ lí đắc biệt sao, sao mà chớp mắt đã biến thành bà chủ rồi.
Lê Hân Đồng vội vàng hòa giải: “Dì Kì, không sao nếu như dì không gọi quen, gọi Lê tiểu thư hoặc là trực tiếp tên con cũng được.
”
Ánh mắt sắc bén của Bạc Diễn Thần lướt qua, “Không được.
Chỉ có thể gọi phu nhân.
Đây là phép tắc.
”
“Vâng, tiên sinh.
Bà chủ, cô thử xem, hương vị có hài lòng không?” D) Kì đổi cách xưng hô rất nhanh.
Lê Hân Đồng giật khóe miệng, cầm thìa lên nếm thử, mùi vị rất đúng, “ừm, mùi vị rất tuyệt.
”
“Cô thích à được rồi.
” Dì Tề mới nở nụ cười hài lòng, “Tiên sinh, bà chủ, mời thong thả dùng bữa, tôi còn việc bận trong nhà bếp.
”
Sau khi Dì Kì lui xuống, Bạc Diễn Thần gắp một chiếc sủi cảo chiên đặt vào đĩa của Lê Hân Đồng, “Ăn thử xem, là món em thích nhất.
”
Lê Hân Đồng ngẩn người, sao đến món cô thích ăn nhất anh ấy cũng biết, thật quá
thần kì quá rồi.
Ngẩn ngơ cái gì, đi làm trễ là phải trừ tiền thưởng.
” Bạc Diễn Thần hù dọa cô ấy.
Người đàn ông này tính khí bất thường, đến nhanh mà đi cũng rất nhanh.
Cô ghét nhất là kiểu người có chuyện gì cũng giữ trong lòng không nói.
Có hiểu lầm cũng không nói ra, kết quả là làm cho hiểu lầm càng nghiêm trọng, không cách nào gỡ được nữa.
Ăn xong bữa sang, Nhuế Văn Đào đã đứng ngoài cửa đợi họ.
“Bạc thiếu, phu nhân, chào buổi sáng.
”
“Trợ lí Nhuế, chào buổi sáng.
” Lê Hân Đồng vẫn chưa quen với kiểu xưng hô này, nhất là Nhuế Văn Đào gọi cô như vậy, suy cho cùng hai người ở công ty đều là trợ lí.
Nhuế Văn Đào mở cửa sau ra, Bạc Diễn Thần ngồi vào theo thói quen.
“Phu nhân, mời.
” Nhuế Văn Đào nhìn cô vẫn đứng đó, thúc giục nói.
Đợi hai người vào chỗ, Nhuế Văn Đào mới đóng cửa xe, nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.
“Tối qua bên lão đầu có động tĩnh gì ? Bạc Diễn Thần hỏi.
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Bạc Diễn Thần đột nhiên ho nhẹ vài cái, cắt ngang lời Dì Kì: “Dì Kì, sau này đừng gọi Lê tiểu thư nữa.”Dì Kì cả mặt sững sờ: “Á vậy gọi là gì?”“Gọi bà Bạc.” Bạc Tu Duệ hờ hững nói.Dì Kì: “…” Đây là tình huống gì đây, khi hôm qua đến không phải Nhuế Văn Đào giới thiệu Lê Hân Đồng là trợ lí đắc biệt sao, sao mà chớp mắt đã biến thành bà chủ rồi.Lê Hân Đồng vội vàng hòa giải: “Dì Kì, không sao nếu như dì không gọi quen, gọi Lê tiểu thư hoặc là trực tiếp tên con cũng được.”Ánh mắt sắc bén của Bạc Diễn Thần lướt qua, “Không được.Chỉ có thể gọi phu nhân.Đây là phép tắc.”“Vâng, tiên sinh.Bà chủ, cô thử xem, hương vị có hài lòng không?” D) Kì đổi cách xưng hô rất nhanh.Lê Hân Đồng giật khóe miệng, cầm thìa lên nếm thử, mùi vị rất đúng, “ừm, mùi vị rất tuyệt.”“Cô thích à được rồi.” Dì Tề mới nở nụ cười hài lòng, “Tiên sinh, bà chủ, mời thong thả dùng bữa, tôi còn việc bận trong nhà bếp.”Sau khi Dì Kì lui xuống, Bạc Diễn Thần gắp một chiếc sủi cảo chiên đặt vào đĩa của Lê Hân Đồng, “Ăn thử xem, là món em thích nhất.”Lê Hân Đồng ngẩn người, sao đến món cô thích ăn nhất anh ấy cũng biết, thật quáthần kì quá rồi.Ngẩn ngơ cái gì, đi làm trễ là phải trừ tiền thưởng.” Bạc Diễn Thần hù dọa cô ấy.Người đàn ông này tính khí bất thường, đến nhanh mà đi cũng rất nhanh.Cô ghét nhất là kiểu người có chuyện gì cũng giữ trong lòng không nói.Có hiểu lầm cũng không nói ra, kết quả là làm cho hiểu lầm càng nghiêm trọng, không cách nào gỡ được nữa.Ăn xong bữa sang, Nhuế Văn Đào đã đứng ngoài cửa đợi họ.“Bạc thiếu, phu nhân, chào buổi sáng.”“Trợ lí Nhuế, chào buổi sáng.” Lê Hân Đồng vẫn chưa quen với kiểu xưng hô này, nhất là Nhuế Văn Đào gọi cô như vậy, suy cho cùng hai người ở công ty đều là trợ lí.Nhuế Văn Đào mở cửa sau ra, Bạc Diễn Thần ngồi vào theo thói quen.“Phu nhân, mời.” Nhuế Văn Đào nhìn cô vẫn đứng đó, thúc giục nói.Đợi hai người vào chỗ, Nhuế Văn Đào mới đóng cửa xe, nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.“Tối qua bên lão đầu có động tĩnh gì ? Bạc Diễn Thần hỏi.