Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 60: Chương 60

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Diễn Thần ngẩn người một lát, đột nhiên cúi đầu dùng lực hôn lên môi cô.Thân thể Lê Hân Đồng run nhẹ, cảnh tượng không vui trong buổi sáng hôm nay rất nhanh được hòa tan trong nụ hôn nóng bỏng này.Mặt trời chói chang bên ngoài xe, nhiệt độ trong xe cũng dần tăng lên.Nhuế Văn Đào lướt nhìn cảnh tượng trên ghế sau từ gương phản chiếu, mím môi, ý thức dời tầm nhìn ra hướng ngoài cửa sổ.Đang lúc hai người hôn nhau không nỡ rời xa, điện thoại của Bạc Diễn Thần đổ chuông không đúng lúc.Anh ta cau mày, không bằng lòng nhận.“ê ông xã, điện thoại.” Lê Hân Đồng thật không dễ dàng mới rời khỏi môi anh ấy, thò tay vào mò điện thoại trong túi áo anh ấy, Bạc Diễn Thần giữ lại vòng ra sau eo mình.“Đừng quản.” nói xong lại chặn môi cô lại.Theo cách này, Lê Hân Đồng biến thành tư thế ôm vòng qua eo người đàn ông, tư thế này vừa vặn tiện cho người đàn ông hôn càng sâu, trong miệng toàn là hương vị củaanh ẩy.Lê Hân Đồng cảm thấy mình sắp bị anh ấy hôn đến nghẹt thở rồi…Điện thoại kêu nửa ngày cuối cùng cũng yên tĩnh.Đang lúc bàn tay lớn không quy củ của Bạc Diễn Thần xoa nhẹ lên n** m*m m** của người phụ nữthì điện thoại chết tiệt lại kêu lên.Bạc Diễn Thần không nói nhíu mày thì nghe thấy Nhuế Văn Đào nói câu: “Thật ngại quá, là điện thoại của tôi.”Nhuế Văn Đào rất nhanh liền nhấc máy, bị dọa đến giọng nói cũng run rẩy: “Bạc Bạc lão gia chào ông.”Lê Hân Đồng vừa nghe thấy Bạc lão gia cách xưng hô này, ngạc nhiên đẩy Bạc Diễn Thần một cái, hạ thấp giọng nói: “Điện thoại của bố anh.”Nhuế Văn Đào đưa mắt ra hiệu từ gương phản chiếu với Bạc Diễn Thần đầy ẩn ý, xem như là xin chỉ thị.Bạc Diễn Thần xua xua tay, tỏ ý không muốn nhận điện thoại.“Chủ tịch ngài ấy ngày ấy đang họp.” Nhuế Văn Đào bịa một cái cớ rất nhanh.“A để ngài ấy nhận điện thoại sao? ồng đợi chút.” Nhuế Văn Đào truyền qua, ánh mắt cầu cứu nhìn Bạc Diễn Thần.Thái dương của Bạc Diễn Thần nhảy thình thịch hai cái.Trong tình huống bình thường, nếu như nói anh ấy đang bận việc, Bạc Tu Duệ khẳng định sẽ không tiếp tục làm phiền.Lần này vội vàng bắt anh ấy nghe điện thoại như thế, lẽ nào là chuyện vô cùng khẩn cấp.Bạc Diễn Thần chìa tay ra nhận điện thoại, “Tìm tối có việc gì tôi đang họp, nói ngắn gọn.”Bạc Tu Duệ kìm nén cơn giận, “Con lập tức đến nhà một chuyến.”Bạc Diễn Thần khẩu khí lại không tốt như thế: “Tôi đã nói rất bận.Không có thời gian rảnh.” Cho dù không bận anh ấy cũng không bước chân vào Bạc gia một bước.“Ta cho con thời gia nửa tiếng.Nếu như con không đến, ta liền trực tiếp đến công ty tìm con.”Bạc Diễn Thần không có tâm trạng nói: “Lễtân với bảo vệ đều đã tăng cường huấn luyện, ông đến không đến được đâu.”“Được” Bạc Tu Duệ trong tưởng tượng không những không phẫn nộ, ngược lại cười nhẹ: “Con không gặp ta, ta liền trực tiếp đi tìm Hân Đồng, cô ấy không giống con, nhất định sẽ luôn giữ thể diện cho ta.”Bạc Diễn Thần sốt ruột, cực kì phẫn nộ nói: “Tôi cảnh cáo ông, ông đừng đi quấy rối cô ấy.”Bạc Tu Duệ cúi đầu cười lên: “Tiểu tử thối ta cũng cảnh cáo con, sau nửa tiếng không đến, ta sẽ trực tiếp đi tìm cô ấy.”Tại đây có hình.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạc Diễn Thần ngẩn người một lát, đột nhiên cúi đầu dùng lực hôn lên môi cô.

Thân thể Lê Hân Đồng run nhẹ, cảnh tượng không vui trong buổi sáng hôm nay rất nhanh được hòa tan trong nụ hôn nóng bỏng này.

Mặt trời chói chang bên ngoài xe, nhiệt độ trong xe cũng dần tăng lên.

Nhuế Văn Đào lướt nhìn cảnh tượng trên ghế sau từ gương phản chiếu, mím môi, ý thức dời tầm nhìn ra hướng ngoài cửa sổ.

Đang lúc hai người hôn nhau không nỡ rời xa, điện thoại của Bạc Diễn Thần đổ chuông không đúng lúc.

Anh ta cau mày, không bằng lòng nhận.

“ê ông xã, điện thoại.” Lê Hân Đồng thật không dễ dàng mới rời khỏi môi anh ấy, thò tay vào mò điện thoại trong túi áo anh ấy, Bạc Diễn Thần giữ lại vòng ra sau eo mình.

“Đừng quản.” nói xong lại chặn môi cô lại.

Theo cách này, Lê Hân Đồng biến thành tư thế ôm vòng qua eo người đàn ông, tư thế này vừa vặn tiện cho người đàn ông hôn càng sâu, trong miệng toàn là hương vị của

anh ẩy.

Lê Hân Đồng cảm thấy mình sắp bị anh ấy hôn đến nghẹt thở rồi…

Điện thoại kêu nửa ngày cuối cùng cũng yên tĩnh.

Đang lúc bàn tay lớn không quy củ của Bạc Diễn Thần xoa nhẹ lên n** m*m m** của người phụ nữthì điện thoại chết tiệt lại kêu lên.

Bạc Diễn Thần không nói nhíu mày thì nghe thấy Nhuế Văn Đào nói câu: “Thật ngại quá, là điện thoại của tôi.”

Nhuế Văn Đào rất nhanh liền nhấc máy, bị dọa đến giọng nói cũng run rẩy: “Bạc Bạc lão gia chào ông.”

Lê Hân Đồng vừa nghe thấy Bạc lão gia cách xưng hô này, ngạc nhiên đẩy Bạc Diễn Thần một cái, hạ thấp giọng nói: “Điện thoại của bố anh.”

Nhuế Văn Đào đưa mắt ra hiệu từ gương phản chiếu với Bạc Diễn Thần đầy ẩn ý, xem như là xin chỉ thị.

Bạc Diễn Thần xua xua tay, tỏ ý không muốn nhận điện thoại.

“Chủ tịch ngài ấy ngày ấy đang họp.” Nhuế Văn Đào bịa một cái cớ rất nhanh.

“A để ngài ấy nhận điện thoại sao? ồng đợi chút.” Nhuế Văn Đào truyền qua, ánh mắt cầu cứu nhìn Bạc Diễn Thần.

Thái dương của Bạc Diễn Thần nhảy thình thịch hai cái.

Trong tình huống bình thường, nếu như nói anh ấy đang bận việc, Bạc Tu Duệ khẳng định sẽ không tiếp tục làm phiền.

Lần này vội vàng bắt anh ấy nghe điện thoại như thế, lẽ nào là chuyện vô cùng khẩn cấp.

Bạc Diễn Thần chìa tay ra nhận điện thoại, “Tìm tối có việc gì tôi đang họp, nói ngắn gọn.”

Bạc Tu Duệ kìm nén cơn giận, “Con lập tức đến nhà một chuyến.”

Bạc Diễn Thần khẩu khí lại không tốt như thế: “Tôi đã nói rất bận.

Không có thời gian rảnh.” Cho dù không bận anh ấy cũng không bước chân vào Bạc gia một bước.

“Ta cho con thời gia nửa tiếng.

Nếu như con không đến, ta liền trực tiếp đến công ty tìm con.”

Bạc Diễn Thần không có tâm trạng nói: “Lễ

tân với bảo vệ đều đã tăng cường huấn luyện, ông đến không đến được đâu.”

“Được” Bạc Tu Duệ trong tưởng tượng không những không phẫn nộ, ngược lại cười nhẹ: “Con không gặp ta, ta liền trực tiếp đi tìm Hân Đồng, cô ấy không giống con, nhất định sẽ luôn giữ thể diện cho ta.”

Bạc Diễn Thần sốt ruột, cực kì phẫn nộ nói: “Tôi cảnh cáo ông, ông đừng đi quấy rối cô ấy.”

Bạc Tu Duệ cúi đầu cười lên: “Tiểu tử thối ta cũng cảnh cáo con, sau nửa tiếng không đến, ta sẽ trực tiếp đi tìm cô ấy.”

Tại đây có hình

Image removed.

.

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Diễn Thần ngẩn người một lát, đột nhiên cúi đầu dùng lực hôn lên môi cô.Thân thể Lê Hân Đồng run nhẹ, cảnh tượng không vui trong buổi sáng hôm nay rất nhanh được hòa tan trong nụ hôn nóng bỏng này.Mặt trời chói chang bên ngoài xe, nhiệt độ trong xe cũng dần tăng lên.Nhuế Văn Đào lướt nhìn cảnh tượng trên ghế sau từ gương phản chiếu, mím môi, ý thức dời tầm nhìn ra hướng ngoài cửa sổ.Đang lúc hai người hôn nhau không nỡ rời xa, điện thoại của Bạc Diễn Thần đổ chuông không đúng lúc.Anh ta cau mày, không bằng lòng nhận.“ê ông xã, điện thoại.” Lê Hân Đồng thật không dễ dàng mới rời khỏi môi anh ấy, thò tay vào mò điện thoại trong túi áo anh ấy, Bạc Diễn Thần giữ lại vòng ra sau eo mình.“Đừng quản.” nói xong lại chặn môi cô lại.Theo cách này, Lê Hân Đồng biến thành tư thế ôm vòng qua eo người đàn ông, tư thế này vừa vặn tiện cho người đàn ông hôn càng sâu, trong miệng toàn là hương vị củaanh ẩy.Lê Hân Đồng cảm thấy mình sắp bị anh ấy hôn đến nghẹt thở rồi…Điện thoại kêu nửa ngày cuối cùng cũng yên tĩnh.Đang lúc bàn tay lớn không quy củ của Bạc Diễn Thần xoa nhẹ lên n** m*m m** của người phụ nữthì điện thoại chết tiệt lại kêu lên.Bạc Diễn Thần không nói nhíu mày thì nghe thấy Nhuế Văn Đào nói câu: “Thật ngại quá, là điện thoại của tôi.”Nhuế Văn Đào rất nhanh liền nhấc máy, bị dọa đến giọng nói cũng run rẩy: “Bạc Bạc lão gia chào ông.”Lê Hân Đồng vừa nghe thấy Bạc lão gia cách xưng hô này, ngạc nhiên đẩy Bạc Diễn Thần một cái, hạ thấp giọng nói: “Điện thoại của bố anh.”Nhuế Văn Đào đưa mắt ra hiệu từ gương phản chiếu với Bạc Diễn Thần đầy ẩn ý, xem như là xin chỉ thị.Bạc Diễn Thần xua xua tay, tỏ ý không muốn nhận điện thoại.“Chủ tịch ngài ấy ngày ấy đang họp.” Nhuế Văn Đào bịa một cái cớ rất nhanh.“A để ngài ấy nhận điện thoại sao? ồng đợi chút.” Nhuế Văn Đào truyền qua, ánh mắt cầu cứu nhìn Bạc Diễn Thần.Thái dương của Bạc Diễn Thần nhảy thình thịch hai cái.Trong tình huống bình thường, nếu như nói anh ấy đang bận việc, Bạc Tu Duệ khẳng định sẽ không tiếp tục làm phiền.Lần này vội vàng bắt anh ấy nghe điện thoại như thế, lẽ nào là chuyện vô cùng khẩn cấp.Bạc Diễn Thần chìa tay ra nhận điện thoại, “Tìm tối có việc gì tôi đang họp, nói ngắn gọn.”Bạc Tu Duệ kìm nén cơn giận, “Con lập tức đến nhà một chuyến.”Bạc Diễn Thần khẩu khí lại không tốt như thế: “Tôi đã nói rất bận.Không có thời gian rảnh.” Cho dù không bận anh ấy cũng không bước chân vào Bạc gia một bước.“Ta cho con thời gia nửa tiếng.Nếu như con không đến, ta liền trực tiếp đến công ty tìm con.”Bạc Diễn Thần không có tâm trạng nói: “Lễtân với bảo vệ đều đã tăng cường huấn luyện, ông đến không đến được đâu.”“Được” Bạc Tu Duệ trong tưởng tượng không những không phẫn nộ, ngược lại cười nhẹ: “Con không gặp ta, ta liền trực tiếp đi tìm Hân Đồng, cô ấy không giống con, nhất định sẽ luôn giữ thể diện cho ta.”Bạc Diễn Thần sốt ruột, cực kì phẫn nộ nói: “Tôi cảnh cáo ông, ông đừng đi quấy rối cô ấy.”Bạc Tu Duệ cúi đầu cười lên: “Tiểu tử thối ta cũng cảnh cáo con, sau nửa tiếng không đến, ta sẽ trực tiếp đi tìm cô ấy.”Tại đây có hình.

Chương 60: Chương 60