Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 78: Chương 78

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Coco liếc Bạc Diễn Thần một cái, cười nói: “A Thần, lần này không cho tôi leo cây rồi.”Bạc Diễn Thần hừ nột tiếng, căn bản chẳng thèm để ý đến anh ta.Coco nhìn dáng vẻ cứng đầu cứng cổ của Bạc Diễn Thần, quay đầu trêu chọc Lê Hân Đồng.“Chị dâu, chị biết hay không.Từ khi khai trương trang viên đến bây giờ cũng đã tròn hai năm rồi, ẹm mời chồng chị không dưới ba lần, anh ấy mỗi lần đều cho em leo cây.Chị vừa nói sẽ đến, anh ấy liền tung tăng tung tẩy đến theo.Lần trước em đã nói gì ấy nhỉ, vẫn là thể diện chị lớn.”Lê Hân Đồng: “…”Cô ấy muốn hỏi, người này rốt cuộc có phải anh em không nhắc chuyện cũ của Bạc Diễn Thần hay không.Bạc Diễn Thần trợn mắt nhìn anh ta, “Vừa phá trang viên, có gì tốt đẹp mà khoe khoang, giống như lo người ta không biết cậu là đại gia vậy.”Lê Hân Đồng ngạc nhiên nhìn Coco: “Anh anh là ông chủ của sơn trang Giá Vân”“Chính là tại hạ.Chị dâu giá lâm sơn trang, tiểu đệ em vô cùng hân hạnh.”Coco nở một nụ cười mê hoặc chúng sinh, Bạc Diễn Thần giống như phòng bị, kéo Lê Hân Đồng kéo ra chắn phía sau, “Bớt cười đùa cợt nhả cho tôi.”Lê Hân Đồng kinh ngạc.Cô ấy chỉ biết Coco là một nhà tạo mẫu có tiếng, lại không biết anh ta còn đầu tư vào nghề tay trái này.Nhưng cô ấy luôn cảm thấy phong cách mê hoặc và nơi non xanh nước biếc này không hợp.Coco nở một nụ cười đen tối: “Đại ca, đại tẩu, để chúc mừng đám cưới của hai người, tiểu đệ này đặc biệt chuẩn bị hai phòng tình nhân tốt nhất trong sơn trang cho hai vị.Vào mùa cưới trước nửa năm cũng không đặt được.”Bạc Diễn Thần thản nhiên nhìn anh ta một cái: “Cậu đây là đang quảng cáo sao”Lê Hân Đồng: “…”Coco nhân được sự tổn thương vô cùng lớn, lập tức xị mặt, chỉ vào mũi Bạc DiễnThần: “Wow tôi miễn phí mời anh đến đây du ngoạn núi non sông nước, anh lại làm tổn thương tôi đau đớn như vậy, lương tâm không cắn rứt hay sao?”“Đừng kích động, chú ý phẩm chất.” Bạc Diễn Thần thong thả nhìn anh ta, “Để nhân viên của cậu nhìn thấy dáng vẻ nhe nanh vuốt này của ông chủ bọn họ, uy nghiêm của câu ờ đâu”Coco vừa nghe lập tức cong miệng nở một nụ cười mê hoặc, làm động tác cúi người giống như người hầu: “Hai vị khách quan mời đi chỗ này.”Lê Hân Đồng thực sự bịt miệng lại mới không khiến mình cười ra thành tiếng.Coco đưa hai người đến đại sảnh lớn của một ngôi biệt thự đơn lập, một nhóm nam nữ rạng rỡ tươi đẹp đang đánh bài, tán gẫu, trò chuyện, tự sinh hoạt vô cùng sôi nổi.Ở góc Tây Nam của đại sảnh là một quầy ba nhỏ, tại quầy ba hai người đàn ông ăn mặc lịch sự đang ngồi uống rượu và trò chuyện.Lê Hân Đồng nhận ra được một trong số đó chính là Cảnh Hạo Nhiên anh em tốt của Bạc Diễn Thần và người đàn ông trắng trẻo sạch sẽ khác, chỉ cho cô ấy nhìn thấy mặt nghiêng, nhưng Lê Hân Đọng luôn cảm thấy người đàn ông này rất quen mặt, hình nhưu đã gặp mặt ở đâu rồi.“ơ hai cái tên này sao đến rồi mà cũng không nói một tiếng.” Coco đột nhiên nói.Cảnh Hạo Nhiên đúng lúc quay đầu nhìn thấy bọn họ, đứng dậy hướng về phía họ vẫy tay: “Bên này, bên này”Cảnh Hạo Nhiên vừa la lên người đàn ông ngồi bên cạnh cũng quay đầu lại.Khoảnh khắc Lê Hân Đồng nhìn rõ khuôn mặt của người đó, kinh ngạc kêu lên: “Bác sĩ Cù”Bạc Diễn Thần: “Sao em lại biết Hoa Khánh”.

Coco liếc Bạc Diễn Thần một cái, cười nói: “A Thần, lần này không cho tôi leo cây rồi.”

Bạc Diễn Thần hừ nột tiếng, căn bản chẳng thèm để ý đến anh ta.

Coco nhìn dáng vẻ cứng đầu cứng cổ của Bạc Diễn Thần, quay đầu trêu chọc Lê Hân Đồng.

“Chị dâu, chị biết hay không.

Từ khi khai trương trang viên đến bây giờ cũng đã tròn hai năm rồi, ẹm mời chồng chị không dưới ba lần, anh ấy mỗi lần đều cho em leo cây.

Chị vừa nói sẽ đến, anh ấy liền tung tăng tung tẩy đến theo.

Lần trước em đã nói gì ấy nhỉ, vẫn là thể diện chị lớn.”

Lê Hân Đồng: “…”

Cô ấy muốn hỏi, người này rốt cuộc có phải anh em không nhắc chuyện cũ của Bạc Diễn Thần hay không.

Bạc Diễn Thần trợn mắt nhìn anh ta, “Vừa phá trang viên, có gì tốt đẹp mà khoe khoang, giống như lo người ta không biết cậu là đại gia vậy.”

Lê Hân Đồng ngạc nhiên nhìn Coco: “Anh anh là ông chủ của sơn trang Giá Vân”

“Chính là tại hạ.

Chị dâu giá lâm sơn trang, tiểu đệ em vô cùng hân hạnh.”

Coco nở một nụ cười mê hoặc chúng sinh, Bạc Diễn Thần giống như phòng bị, kéo Lê Hân Đồng kéo ra chắn phía sau, “Bớt cười đùa cợt nhả cho tôi.”

Lê Hân Đồng kinh ngạc.

Cô ấy chỉ biết Coco là một nhà tạo mẫu có tiếng, lại không biết anh ta còn đầu tư vào nghề tay trái này.

Nhưng cô ấy luôn cảm thấy phong cách mê hoặc và nơi non xanh nước biếc này không hợp.

Coco nở một nụ cười đen tối: “Đại ca, đại tẩu, để chúc mừng đám cưới của hai người, tiểu đệ này đặc biệt chuẩn bị hai phòng tình nhân tốt nhất trong sơn trang cho hai vị.

Vào mùa cưới trước nửa năm cũng không đặt được.”

Bạc Diễn Thần thản nhiên nhìn anh ta một cái: “Cậu đây là đang quảng cáo sao”

Lê Hân Đồng: “…”

Coco nhân được sự tổn thương vô cùng lớn, lập tức xị mặt, chỉ vào mũi Bạc Diễn

Thần: “Wow tôi miễn phí mời anh đến đây du ngoạn núi non sông nước, anh lại làm tổn thương tôi đau đớn như vậy, lương tâm không cắn rứt hay sao?”

“Đừng kích động, chú ý phẩm chất.” Bạc Diễn Thần thong thả nhìn anh ta, “Để nhân viên của cậu nhìn thấy dáng vẻ nhe nanh vuốt này của ông chủ bọn họ, uy nghiêm của câu ờ đâu”

Coco vừa nghe lập tức cong miệng nở một nụ cười mê hoặc, làm động tác cúi người giống như người hầu: “Hai vị khách quan mời đi chỗ này.”

Lê Hân Đồng thực sự bịt miệng lại mới không khiến mình cười ra thành tiếng.

Coco đưa hai người đến đại sảnh lớn của một ngôi biệt thự đơn lập, một nhóm nam nữ rạng rỡ tươi đẹp đang đánh bài, tán gẫu, trò chuyện, tự sinh hoạt vô cùng sôi nổi.

Ở góc Tây Nam của đại sảnh là một quầy ba nhỏ, tại quầy ba hai người đàn ông ăn mặc lịch sự đang ngồi uống rượu và trò chuyện.

Lê Hân Đồng nhận ra được một trong số đó chính là Cảnh Hạo Nhiên anh em tốt của Bạc Diễn Thần và người đàn ông trắng trẻo sạch sẽ khác, chỉ cho cô ấy nhìn thấy mặt nghiêng, nhưng Lê Hân Đọng luôn cảm thấy người đàn ông này rất quen mặt, hình nhưu đã gặp mặt ở đâu rồi.

“ơ hai cái tên này sao đến rồi mà cũng không nói một tiếng.” Coco đột nhiên nói.

Cảnh Hạo Nhiên đúng lúc quay đầu nhìn thấy bọn họ, đứng dậy hướng về phía họ vẫy tay: “Bên này, bên này”

Cảnh Hạo Nhiên vừa la lên người đàn ông ngồi bên cạnh cũng quay đầu lại.

Khoảnh khắc Lê Hân Đồng nhìn rõ khuôn mặt của người đó, kinh ngạc kêu lên: “Bác sĩ Cù”

Bạc Diễn Thần: “Sao em lại biết Hoa Khánh”.

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Coco liếc Bạc Diễn Thần một cái, cười nói: “A Thần, lần này không cho tôi leo cây rồi.”Bạc Diễn Thần hừ nột tiếng, căn bản chẳng thèm để ý đến anh ta.Coco nhìn dáng vẻ cứng đầu cứng cổ của Bạc Diễn Thần, quay đầu trêu chọc Lê Hân Đồng.“Chị dâu, chị biết hay không.Từ khi khai trương trang viên đến bây giờ cũng đã tròn hai năm rồi, ẹm mời chồng chị không dưới ba lần, anh ấy mỗi lần đều cho em leo cây.Chị vừa nói sẽ đến, anh ấy liền tung tăng tung tẩy đến theo.Lần trước em đã nói gì ấy nhỉ, vẫn là thể diện chị lớn.”Lê Hân Đồng: “…”Cô ấy muốn hỏi, người này rốt cuộc có phải anh em không nhắc chuyện cũ của Bạc Diễn Thần hay không.Bạc Diễn Thần trợn mắt nhìn anh ta, “Vừa phá trang viên, có gì tốt đẹp mà khoe khoang, giống như lo người ta không biết cậu là đại gia vậy.”Lê Hân Đồng ngạc nhiên nhìn Coco: “Anh anh là ông chủ của sơn trang Giá Vân”“Chính là tại hạ.Chị dâu giá lâm sơn trang, tiểu đệ em vô cùng hân hạnh.”Coco nở một nụ cười mê hoặc chúng sinh, Bạc Diễn Thần giống như phòng bị, kéo Lê Hân Đồng kéo ra chắn phía sau, “Bớt cười đùa cợt nhả cho tôi.”Lê Hân Đồng kinh ngạc.Cô ấy chỉ biết Coco là một nhà tạo mẫu có tiếng, lại không biết anh ta còn đầu tư vào nghề tay trái này.Nhưng cô ấy luôn cảm thấy phong cách mê hoặc và nơi non xanh nước biếc này không hợp.Coco nở một nụ cười đen tối: “Đại ca, đại tẩu, để chúc mừng đám cưới của hai người, tiểu đệ này đặc biệt chuẩn bị hai phòng tình nhân tốt nhất trong sơn trang cho hai vị.Vào mùa cưới trước nửa năm cũng không đặt được.”Bạc Diễn Thần thản nhiên nhìn anh ta một cái: “Cậu đây là đang quảng cáo sao”Lê Hân Đồng: “…”Coco nhân được sự tổn thương vô cùng lớn, lập tức xị mặt, chỉ vào mũi Bạc DiễnThần: “Wow tôi miễn phí mời anh đến đây du ngoạn núi non sông nước, anh lại làm tổn thương tôi đau đớn như vậy, lương tâm không cắn rứt hay sao?”“Đừng kích động, chú ý phẩm chất.” Bạc Diễn Thần thong thả nhìn anh ta, “Để nhân viên của cậu nhìn thấy dáng vẻ nhe nanh vuốt này của ông chủ bọn họ, uy nghiêm của câu ờ đâu”Coco vừa nghe lập tức cong miệng nở một nụ cười mê hoặc, làm động tác cúi người giống như người hầu: “Hai vị khách quan mời đi chỗ này.”Lê Hân Đồng thực sự bịt miệng lại mới không khiến mình cười ra thành tiếng.Coco đưa hai người đến đại sảnh lớn của một ngôi biệt thự đơn lập, một nhóm nam nữ rạng rỡ tươi đẹp đang đánh bài, tán gẫu, trò chuyện, tự sinh hoạt vô cùng sôi nổi.Ở góc Tây Nam của đại sảnh là một quầy ba nhỏ, tại quầy ba hai người đàn ông ăn mặc lịch sự đang ngồi uống rượu và trò chuyện.Lê Hân Đồng nhận ra được một trong số đó chính là Cảnh Hạo Nhiên anh em tốt của Bạc Diễn Thần và người đàn ông trắng trẻo sạch sẽ khác, chỉ cho cô ấy nhìn thấy mặt nghiêng, nhưng Lê Hân Đọng luôn cảm thấy người đàn ông này rất quen mặt, hình nhưu đã gặp mặt ở đâu rồi.“ơ hai cái tên này sao đến rồi mà cũng không nói một tiếng.” Coco đột nhiên nói.Cảnh Hạo Nhiên đúng lúc quay đầu nhìn thấy bọn họ, đứng dậy hướng về phía họ vẫy tay: “Bên này, bên này”Cảnh Hạo Nhiên vừa la lên người đàn ông ngồi bên cạnh cũng quay đầu lại.Khoảnh khắc Lê Hân Đồng nhìn rõ khuôn mặt của người đó, kinh ngạc kêu lên: “Bác sĩ Cù”Bạc Diễn Thần: “Sao em lại biết Hoa Khánh”.

Chương 78: Chương 78