Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 81: Chương 81
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Coco là người đầu tiên không xem nổi nữa, che mắt lại nôn ra nói: “Chịu không nổi nữa rồi A Thần, chị dâu, hai người đủ rồi đấy.Muốn công khai tình cảm một lát nữa ăn cơm xong về phòng rồi từ từ ân ái.Ân ái cả đêm cũng không có người quản đâu.Lúc này có thể tém tém lại chút không.Để những người độc thân như chúng tôi sống được không”Bạc Diễn Thần lạnh lùng liếc anh ta một cái: “Muốn sống sót không dễ dàng, mau chóng tìm vợ đi.”“…” Coco không nói nên lời trợn mắt nhìn anh ấy: “Vậy thì tôi thà đi chết còn hơn.”Ai cũng biết Coco là người không muốn kết hôn.Bên ngoài có rất nhiều người suy đoán về giới tính của anh ấy.Thực ra chỉ có Bạc Diễn Thần và mấy người anh em của họ mới biết, Coco đã từng bị tổn thương bởi tình yêu, sau đó tính tình thay đổi rất nhiều, cũng không yêu đương với bất kì người phụ nữ nào nữa.“Được rồi đừng chết với không chết nữa, ngày đại hỉ nói chút chuyện may mắn được không.” Cảnh Hạo Nhiên nói, “Trước tiên chúng ta hãy cùng nhau kính rượu với đôi vợ chồng mưới cưới này nào.”“Được được” Coco giúp Bạc Diễn Thần rót đầy ly rượu whisky, lúc muốn rót rượu giúp Lê Hân Đồng thì có một bàn tay lớn giật cái ly lại.“Đồng Đồng uống nước trái cây thay rượu.” Bạc Diễn Thần nói.“Làm gì có chuyện như vậy” Coco không từ bỏ, “Chúc mừng đám cưới cô dâu phải uống một chút, uống ít chút cũng được, uống non nửa ly thể hiện tấm lòng.”“Đúng rồi, thể hiện tấm lòng vẫn là cần thiết.” Cảnh Hạo Nhiên nói, “Sẽ không ảnh hưởng đến chuyện mang thai đâu.Hơn nữa, những con nòng nọc của cậu tốt như thế, không cần lo lắng đâu.”Lê Hân Đồng: “..Nói thẳng như vậy thật sự được sao?“Đúng rồi đúng rồi, có ảnh hường đến sinh đẻ hay không chuyện này nên hỏi Hoa Khánh.Cậu ấy là bác sĩ, cậu ấy có tiếng nói nhất.Tôi đi, Hoa Khánh, cậu sao lại uống rượu một mình vậy mau qua đây mời rượu.” Coco nháy mắt với Cù Hoa Khánh vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ.Từ khoảnh khắc Cù Hoa Khánh nhìn thấy Lê Hân Đồng ở đại sảnh, cả người không quá khi dùng từ hồn bay phách lạc để hình dung.Anh ta cảm thấy bản thân thật sự không nên đến nơi này, khiến mình ngột ngạthơn.Nhất là nhìn thấy người con gái mà mình yêu thích với người anh em tốt nhất của mình tương tác thân mật, trái tim của anh ta như bị dao cứa từng nhát từng nhát, đến thở cũng cảm thấy đau đớn.Đi cũng không được ở lại cũng không xong, chỉ có thể ngồi một bên uống rượu giải sầu.Cù Hoa Khánh cầm ly rượu của mình đứng dậy, vừa muốn mở miệng thì Bạc Diễn Thần nói: “Các cậu vớ vẩn cái gì vậy, bà xã của tôi thật sự không thể uống rượu.”Lê Hân Đồng lại cầm lấy ly rượu trong tay anh ấy, “Vậy thì tôi sẽ uống non nửa ly đi.Nhiều hơn nữa thì thật sự không được.”Nhìn thấy anh em của Bạc Diễn Thần hào hứng như thế, cô cũng nên nể mặt người ta.Hơn nữa, nếu như cô ấy lại không uống, e rằng lời nói ra sẽ không phải là nòng nòng khó hiểu như thế nữa.“Tốt vẫn là chị dâu tuyệt vời” Coco thỏa mãn giơ ngón cái lên, tiện tay giúp cô ấy rót nửa ly rượu.Khuôn mặt tối sầm của Bạc Diễn Thần đang suy nghĩ xem lát nữa làm thế nào để chuốc say hai tên bạn tồi này.Cảnh Hạo Nhiên nâng ly rượu lên, dẫn đầu nói: “Ly đầu tiên này ba anh em tôi chúc anh cả và chị dâu đám cưới vui vẻ, hạnh phúc mĩ mãn.”Sau khi mọi người cùng nhau cụng ly, uống cạn rượu trong ly.Lê Hân Đồng gắng gượng cổ họng nuốt xuống nửa ly.“Wow ồ chị dâu tửu lượng tốt thật.” Coco đồng thởi đi đầu vỗ tay tán thưởng, thừa cơ lại rót thêm nửa ly rượu vào ly của Lê Hân Đồng, “Ly thứ hai này nữa, chúc anh cả chị dâu sớm sinh quý tử ba năm bồng hai đứa.”Lê Hân Đồng: ba năm bồng hai đứa,coi cô là heo mẹ sao..
Coco là người đầu tiên không xem nổi nữa, che mắt lại nôn ra nói: “Chịu không nổi nữa rồi A Thần, chị dâu, hai người đủ rồi đấy.
Muốn công khai tình cảm một lát nữa ăn cơm xong về phòng rồi từ từ ân ái.
Ân ái cả đêm cũng không có người quản đâu.
Lúc này có thể tém tém lại chút không.Để những người độc thân như chúng tôi sống được không”
Bạc Diễn Thần lạnh lùng liếc anh ta một cái: “Muốn sống sót không dễ dàng, mau chóng tìm vợ đi.”
“…” Coco không nói nên lời trợn mắt nhìn anh ấy: “Vậy thì tôi thà đi chết còn hơn.”
Ai cũng biết Coco là người không muốn kết hôn.
Bên ngoài có rất nhiều người suy đoán về giới tính của anh ấy.
Thực ra chỉ có Bạc Diễn Thần và mấy người anh em của họ mới biết, Coco đã từng bị tổn thương bởi tình yêu, sau đó tính tình thay đổi rất nhiều, cũng không yêu đương với bất kì người phụ nữ nào nữa.
“Được rồi đừng chết với không chết nữa, ngày đại hỉ nói chút chuyện may mắn được không.” Cảnh Hạo Nhiên nói, “Trước tiên chúng ta hãy cùng nhau kính rượu với đôi vợ chồng mưới cưới này nào.”
“Được được” Coco giúp Bạc Diễn Thần rót đầy ly rượu whisky, lúc muốn rót rượu giúp Lê Hân Đồng thì có một bàn tay lớn giật cái ly lại.
“Đồng Đồng uống nước trái cây thay rượu.” Bạc Diễn Thần nói.
“Làm gì có chuyện như vậy” Coco không từ bỏ, “Chúc mừng đám cưới cô dâu phải uống một chút, uống ít chút cũng được, uống non nửa ly thể hiện tấm lòng.”
“Đúng rồi, thể hiện tấm lòng vẫn là cần thiết.” Cảnh Hạo Nhiên nói, “Sẽ không ảnh hưởng đến chuyện mang thai đâu.
Hơn nữa, những con nòng nọc của cậu tốt như thế, không cần lo lắng đâu.”
Lê Hân Đồng: “..Nói thẳng như vậy thật sự được sao?
“Đúng rồi đúng rồi, có ảnh hường đến sinh đẻ hay không chuyện này nên hỏi Hoa Khánh.
Cậu ấy là bác sĩ, cậu ấy có tiếng nói nhất.
Tôi đi, Hoa Khánh, cậu sao lại uống rượu một mình vậy mau qua đây mời rượu.” Coco nháy mắt với Cù Hoa Khánh vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ.
Từ khoảnh khắc Cù Hoa Khánh nhìn thấy Lê Hân Đồng ở đại sảnh, cả người không quá khi dùng từ hồn bay phách lạc để hình dung.
Anh ta cảm thấy bản thân thật sự không nên đến nơi này, khiến mình ngột ngạt
hơn.
Nhất là nhìn thấy người con gái mà mình yêu thích với người anh em tốt nhất của mình tương tác thân mật, trái tim của anh ta như bị dao cứa từng nhát từng nhát, đến thở cũng cảm thấy đau đớn.
Đi cũng không được ở lại cũng không xong, chỉ có thể ngồi một bên uống rượu giải sầu.
Cù Hoa Khánh cầm ly rượu của mình đứng dậy, vừa muốn mở miệng thì Bạc Diễn Thần nói: “Các cậu vớ vẩn cái gì vậy, bà xã của tôi thật sự không thể uống rượu.”
Lê Hân Đồng lại cầm lấy ly rượu trong tay anh ấy, “Vậy thì tôi sẽ uống non nửa ly đi.
Nhiều hơn nữa thì thật sự không được.”
Nhìn thấy anh em của Bạc Diễn Thần hào hứng như thế, cô cũng nên nể mặt người ta.
Hơn nữa, nếu như cô ấy lại không uống, e rằng lời nói ra sẽ không phải là nòng nòng khó hiểu như thế nữa.
“Tốt vẫn là chị dâu tuyệt vời” Coco thỏa mãn giơ ngón cái lên, tiện tay giúp cô ấy rót nửa ly rượu.
Khuôn mặt tối sầm của Bạc Diễn Thần đang suy nghĩ xem lát nữa làm thế nào để chuốc say hai tên bạn tồi này.
Cảnh Hạo Nhiên nâng ly rượu lên, dẫn đầu nói: “Ly đầu tiên này ba anh em tôi chúc anh cả và chị dâu đám cưới vui vẻ, hạnh phúc mĩ mãn.”
Sau khi mọi người cùng nhau cụng ly, uống cạn rượu trong ly.
Lê Hân Đồng gắng gượng cổ họng nuốt xuống nửa ly.
“Wow ồ chị dâu tửu lượng tốt thật.” Coco đồng thởi đi đầu vỗ tay tán thưởng, thừa cơ lại rót thêm nửa ly rượu vào ly của Lê Hân Đồng, “Ly thứ hai này nữa, chúc anh cả chị dâu sớm sinh quý tử ba năm bồng hai đứa.”
Lê Hân Đồng: ba năm bồng hai đứa,
coi cô là heo mẹ sao..
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Coco là người đầu tiên không xem nổi nữa, che mắt lại nôn ra nói: “Chịu không nổi nữa rồi A Thần, chị dâu, hai người đủ rồi đấy.Muốn công khai tình cảm một lát nữa ăn cơm xong về phòng rồi từ từ ân ái.Ân ái cả đêm cũng không có người quản đâu.Lúc này có thể tém tém lại chút không.Để những người độc thân như chúng tôi sống được không”Bạc Diễn Thần lạnh lùng liếc anh ta một cái: “Muốn sống sót không dễ dàng, mau chóng tìm vợ đi.”“…” Coco không nói nên lời trợn mắt nhìn anh ấy: “Vậy thì tôi thà đi chết còn hơn.”Ai cũng biết Coco là người không muốn kết hôn.Bên ngoài có rất nhiều người suy đoán về giới tính của anh ấy.Thực ra chỉ có Bạc Diễn Thần và mấy người anh em của họ mới biết, Coco đã từng bị tổn thương bởi tình yêu, sau đó tính tình thay đổi rất nhiều, cũng không yêu đương với bất kì người phụ nữ nào nữa.“Được rồi đừng chết với không chết nữa, ngày đại hỉ nói chút chuyện may mắn được không.” Cảnh Hạo Nhiên nói, “Trước tiên chúng ta hãy cùng nhau kính rượu với đôi vợ chồng mưới cưới này nào.”“Được được” Coco giúp Bạc Diễn Thần rót đầy ly rượu whisky, lúc muốn rót rượu giúp Lê Hân Đồng thì có một bàn tay lớn giật cái ly lại.“Đồng Đồng uống nước trái cây thay rượu.” Bạc Diễn Thần nói.“Làm gì có chuyện như vậy” Coco không từ bỏ, “Chúc mừng đám cưới cô dâu phải uống một chút, uống ít chút cũng được, uống non nửa ly thể hiện tấm lòng.”“Đúng rồi, thể hiện tấm lòng vẫn là cần thiết.” Cảnh Hạo Nhiên nói, “Sẽ không ảnh hưởng đến chuyện mang thai đâu.Hơn nữa, những con nòng nọc của cậu tốt như thế, không cần lo lắng đâu.”Lê Hân Đồng: “..Nói thẳng như vậy thật sự được sao?“Đúng rồi đúng rồi, có ảnh hường đến sinh đẻ hay không chuyện này nên hỏi Hoa Khánh.Cậu ấy là bác sĩ, cậu ấy có tiếng nói nhất.Tôi đi, Hoa Khánh, cậu sao lại uống rượu một mình vậy mau qua đây mời rượu.” Coco nháy mắt với Cù Hoa Khánh vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ.Từ khoảnh khắc Cù Hoa Khánh nhìn thấy Lê Hân Đồng ở đại sảnh, cả người không quá khi dùng từ hồn bay phách lạc để hình dung.Anh ta cảm thấy bản thân thật sự không nên đến nơi này, khiến mình ngột ngạthơn.Nhất là nhìn thấy người con gái mà mình yêu thích với người anh em tốt nhất của mình tương tác thân mật, trái tim của anh ta như bị dao cứa từng nhát từng nhát, đến thở cũng cảm thấy đau đớn.Đi cũng không được ở lại cũng không xong, chỉ có thể ngồi một bên uống rượu giải sầu.Cù Hoa Khánh cầm ly rượu của mình đứng dậy, vừa muốn mở miệng thì Bạc Diễn Thần nói: “Các cậu vớ vẩn cái gì vậy, bà xã của tôi thật sự không thể uống rượu.”Lê Hân Đồng lại cầm lấy ly rượu trong tay anh ấy, “Vậy thì tôi sẽ uống non nửa ly đi.Nhiều hơn nữa thì thật sự không được.”Nhìn thấy anh em của Bạc Diễn Thần hào hứng như thế, cô cũng nên nể mặt người ta.Hơn nữa, nếu như cô ấy lại không uống, e rằng lời nói ra sẽ không phải là nòng nòng khó hiểu như thế nữa.“Tốt vẫn là chị dâu tuyệt vời” Coco thỏa mãn giơ ngón cái lên, tiện tay giúp cô ấy rót nửa ly rượu.Khuôn mặt tối sầm của Bạc Diễn Thần đang suy nghĩ xem lát nữa làm thế nào để chuốc say hai tên bạn tồi này.Cảnh Hạo Nhiên nâng ly rượu lên, dẫn đầu nói: “Ly đầu tiên này ba anh em tôi chúc anh cả và chị dâu đám cưới vui vẻ, hạnh phúc mĩ mãn.”Sau khi mọi người cùng nhau cụng ly, uống cạn rượu trong ly.Lê Hân Đồng gắng gượng cổ họng nuốt xuống nửa ly.“Wow ồ chị dâu tửu lượng tốt thật.” Coco đồng thởi đi đầu vỗ tay tán thưởng, thừa cơ lại rót thêm nửa ly rượu vào ly của Lê Hân Đồng, “Ly thứ hai này nữa, chúc anh cả chị dâu sớm sinh quý tử ba năm bồng hai đứa.”Lê Hân Đồng: ba năm bồng hai đứa,coi cô là heo mẹ sao..