Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 95: Chương 95
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Đúng vậy.” Lục Lê Vân hùa theo nói, “Cô ấy à, chính là không muốn nhìn thấy người khác tốt.Thấy chúng tôi hạnh phúc ngọt ngào, bản thân cô đơn một mình, thì trong lòng cảm thấy mất cân bằng.Tôi nói với cô này, Chí Quân trước giờ chưa từng yêu cô.Trước đây anh ấy ở bên cạnh cô chỉ là muốn một tấm phiếu ăn cơm dài hạn mà thôi.Sau này gặp được tôi, đương nhiên sẽ lập tức đá cô rồi haha.”Luận về điều kiện gia đình, Mạc Song Song thật sự không so bì được với Lục Lê Hân.Nhưng cô ấy tính cách hào sảng, khi ở bên cạnh Đỗ Chí Quân mỗi lần ra ngoài ăn cơm đều là cô ấy thanh toán.Sau khi trở về, thà rằng trốn trong buồng ngủ ăn mì gói một tuần.Nhưng sự đánh đổi của cô ấy không có nhận được sự báo đáp.Đỗ Chí Quân sau khi chia tay với cô, thậm chí còn chiếm đoạt máy tính xách tay của cô mà không trà lại.“À nói như vậy, sau này anh lại tìm một tấm phiếu àn cơm dài hạn haha” Mạc Song Song lạnh lùng nói, “Đỗ Chí Quân, anh địnhăn cơm nhuyễn* cả đời này hay sao?*Cật nhuyễn phạn: ăn cơm nhuyễn I trai bao I nam nhân sống dựa nữ nhân“Em” Đỗ Chí Quân tức giận không nói thành lời.Lục Lê Vân hừ lạnh một tiếng: “Tôi bằng lòng bao nuôi anh ấy thì sao có bản lĩnh thì cô cũng tìm một người đàn ông để bao nuôi, chỉ sợ cho thêm cô người ta cũngkhông cần đâu.”Mạc Song Song vừa muốn phản bác, đột nhiên có một cánh tay lớn ôm lấy eo cô ấy, ngay sau đó giọng nói của một người đàn ông truyền đến: “Cho thêm cô ấy, đương nhiên tôi không muốn.”Thái dương của Mạc Song Song nhảy lên thình thịch.Cô ấy quên mất, tên ôn thần Coco này vẫn ở đây chưa đi.Tiêu rồi, anh ta là người bụng dạ hẹp hòi lại để bụng, tận dụng cơ hội quan trọng tàn nhẫn báo thù cô, khiến cô xấu hổ.Mạc Song Song quay đầu dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta đừng có giậu đổ bìm leo.Coco nháy mắt với cô mỉm cười thần bí.Nụ cười này quá kì dị, Mạc Song Song nhìn thấy tê tái da đầu.Đột nhiên xuất hiện một người đàn ông vô cùng vừa ý xuất hiện trước mặt Lục Lê Vân, trước giờ cô ấy chưa từng nhìn thấy một người đàn ông khôi ngô tuấn tú như thế.Đỗ Chí Quân bên cạnh cũng tính là anh tuấn, nhưng so sánh với Coco, thì không bằngmột góc.Không biết tại sao cô ta cảm thấy người đàn ông này rất quen thuộc, dường như đã nhìn thấy ở đâu, có thể là một ngôi sao tiểu thịt tươi nào đó mới nổi lên.Coco cong môi nhìn Lục Lê Vân, để lộ ra nụ cười khuynh nước khuynh thành, suýt nữa chói mù đôi mắt của cô.“Soái ca, người đàn bà hoa si này có phải đã quấy rối anh hay không” Lục Lê Vân nhận định rằng Coco đặc biệt đến đây để sỉ nhục Mạc Song Song.“Lục Lê Vân, cô nói đang nói nhảm cái gì vậy?” Mạc Song Song lạnh lùng la hét, “Tôi vốn dĩ không quen người này.” Nói xong, dùng lực tách tay của Coco ra.Coco lại giống như kẹo cao su, dựa vào một lần nữa, ôm cô ấy vào trong lòng mình, “Bảo bối, sao em lại giận anh rồi, vừa rồi ý của anh em nghe không hiểu sao? Cho thêm em đương nhiên anh không muốn rồi.Không phải đã nói sẽ nuôi em cả đời hay sao?”
“Đúng vậy.” Lục Lê Vân hùa theo nói, “Cô ấy à, chính là không muốn nhìn thấy người khác tốt.
Thấy chúng tôi hạnh phúc ngọt ngào, bản thân cô đơn một mình, thì trong lòng cảm thấy mất cân bằng.
Tôi nói với cô này, Chí Quân trước giờ chưa từng yêu cô.
Trước đây anh ấy ở bên cạnh cô chỉ là muốn một tấm phiếu ăn cơm dài hạn mà thôi.
Sau này gặp được tôi, đương nhiên sẽ lập tức đá cô rồi haha.”
Luận về điều kiện gia đình, Mạc Song Song thật sự không so bì được với Lục Lê Hân.
Nhưng cô ấy tính cách hào sảng, khi ở bên cạnh Đỗ Chí Quân mỗi lần ra ngoài ăn cơm đều là cô ấy thanh toán.
Sau khi trở về, thà rằng trốn trong buồng ngủ ăn mì gói một tuần.
Nhưng sự đánh đổi của cô ấy không có nhận được sự báo đáp.
Đỗ Chí Quân sau khi chia tay với cô, thậm chí còn chiếm đoạt máy tính xách tay của cô mà không trà lại.
“À nói như vậy, sau này anh lại tìm một tấm phiếu àn cơm dài hạn haha” Mạc Song Song lạnh lùng nói, “Đỗ Chí Quân, anh định
ăn cơm nhuyễn* cả đời này hay sao?
*Cật nhuyễn phạn
: ăn cơm nhuyễn I trai bao I nam nhân sống dựa nữ nhân
“Em” Đỗ Chí Quân tức giận không nói thành lời.
Lục Lê Vân hừ lạnh một tiếng: “Tôi bằng lòng bao nuôi anh ấy thì sao có bản lĩnh thì cô cũng tìm một người đàn ông để bao nuôi, chỉ sợ cho thêm cô người ta cũng
không cần đâu.”
Mạc Song Song vừa muốn phản bác, đột nhiên có một cánh tay lớn ôm lấy eo cô ấy, ngay sau đó giọng nói của một người đàn ông truyền đến: “Cho thêm cô ấy, đương nhiên tôi không muốn.”
Thái dương của Mạc Song Song nhảy lên thình thịch.
Cô ấy quên mất, tên ôn thần Coco này vẫn ở đây chưa đi.
Tiêu rồi, anh ta là người bụng dạ hẹp hòi lại để bụng, tận dụng cơ hội quan trọng tàn nhẫn báo thù cô, khiến cô xấu hổ.
Mạc Song Song quay đầu dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta đừng có giậu đổ bìm leo.
Coco nháy mắt với cô mỉm cười thần bí.
Nụ cười này quá kì dị, Mạc Song Song nhìn thấy tê tái da đầu.
Đột nhiên xuất hiện một người đàn ông vô cùng vừa ý xuất hiện trước mặt Lục Lê Vân, trước giờ cô ấy chưa từng nhìn thấy một người đàn ông khôi ngô tuấn tú như thế.
Đỗ Chí Quân bên cạnh cũng tính là anh tuấn, nhưng so sánh với Coco, thì không bằng
một góc.
Không biết tại sao cô ta cảm thấy người đàn ông này rất quen thuộc, dường như đã nhìn thấy ở đâu, có thể là một ngôi sao tiểu thịt tươi nào đó mới nổi lên.
Coco cong môi nhìn Lục Lê Vân, để lộ ra nụ cười khuynh nước khuynh thành, suýt nữa chói mù đôi mắt của cô.
“Soái ca, người đàn bà hoa si này có phải đã quấy rối anh hay không” Lục Lê Vân nhận định rằng Coco đặc biệt đến đây để sỉ nhục Mạc Song Song.
“Lục Lê Vân, cô nói đang nói nhảm cái gì vậy?” Mạc Song Song lạnh lùng la hét, “Tôi vốn dĩ không quen người này.” Nói xong, dùng lực tách tay của Coco ra.
Coco lại giống như kẹo cao su, dựa vào một lần nữa, ôm cô ấy vào trong lòng mình, “Bảo bối, sao em lại giận anh rồi, vừa rồi ý của anh em nghe không hiểu sao? Cho thêm em đương nhiên anh không muốn rồi.
Không phải đã nói sẽ nuôi em cả đời hay sao?”
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Đúng vậy.” Lục Lê Vân hùa theo nói, “Cô ấy à, chính là không muốn nhìn thấy người khác tốt.Thấy chúng tôi hạnh phúc ngọt ngào, bản thân cô đơn một mình, thì trong lòng cảm thấy mất cân bằng.Tôi nói với cô này, Chí Quân trước giờ chưa từng yêu cô.Trước đây anh ấy ở bên cạnh cô chỉ là muốn một tấm phiếu ăn cơm dài hạn mà thôi.Sau này gặp được tôi, đương nhiên sẽ lập tức đá cô rồi haha.”Luận về điều kiện gia đình, Mạc Song Song thật sự không so bì được với Lục Lê Hân.Nhưng cô ấy tính cách hào sảng, khi ở bên cạnh Đỗ Chí Quân mỗi lần ra ngoài ăn cơm đều là cô ấy thanh toán.Sau khi trở về, thà rằng trốn trong buồng ngủ ăn mì gói một tuần.Nhưng sự đánh đổi của cô ấy không có nhận được sự báo đáp.Đỗ Chí Quân sau khi chia tay với cô, thậm chí còn chiếm đoạt máy tính xách tay của cô mà không trà lại.“À nói như vậy, sau này anh lại tìm một tấm phiếu àn cơm dài hạn haha” Mạc Song Song lạnh lùng nói, “Đỗ Chí Quân, anh địnhăn cơm nhuyễn* cả đời này hay sao?*Cật nhuyễn phạn: ăn cơm nhuyễn I trai bao I nam nhân sống dựa nữ nhân“Em” Đỗ Chí Quân tức giận không nói thành lời.Lục Lê Vân hừ lạnh một tiếng: “Tôi bằng lòng bao nuôi anh ấy thì sao có bản lĩnh thì cô cũng tìm một người đàn ông để bao nuôi, chỉ sợ cho thêm cô người ta cũngkhông cần đâu.”Mạc Song Song vừa muốn phản bác, đột nhiên có một cánh tay lớn ôm lấy eo cô ấy, ngay sau đó giọng nói của một người đàn ông truyền đến: “Cho thêm cô ấy, đương nhiên tôi không muốn.”Thái dương của Mạc Song Song nhảy lên thình thịch.Cô ấy quên mất, tên ôn thần Coco này vẫn ở đây chưa đi.Tiêu rồi, anh ta là người bụng dạ hẹp hòi lại để bụng, tận dụng cơ hội quan trọng tàn nhẫn báo thù cô, khiến cô xấu hổ.Mạc Song Song quay đầu dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta đừng có giậu đổ bìm leo.Coco nháy mắt với cô mỉm cười thần bí.Nụ cười này quá kì dị, Mạc Song Song nhìn thấy tê tái da đầu.Đột nhiên xuất hiện một người đàn ông vô cùng vừa ý xuất hiện trước mặt Lục Lê Vân, trước giờ cô ấy chưa từng nhìn thấy một người đàn ông khôi ngô tuấn tú như thế.Đỗ Chí Quân bên cạnh cũng tính là anh tuấn, nhưng so sánh với Coco, thì không bằngmột góc.Không biết tại sao cô ta cảm thấy người đàn ông này rất quen thuộc, dường như đã nhìn thấy ở đâu, có thể là một ngôi sao tiểu thịt tươi nào đó mới nổi lên.Coco cong môi nhìn Lục Lê Vân, để lộ ra nụ cười khuynh nước khuynh thành, suýt nữa chói mù đôi mắt của cô.“Soái ca, người đàn bà hoa si này có phải đã quấy rối anh hay không” Lục Lê Vân nhận định rằng Coco đặc biệt đến đây để sỉ nhục Mạc Song Song.“Lục Lê Vân, cô nói đang nói nhảm cái gì vậy?” Mạc Song Song lạnh lùng la hét, “Tôi vốn dĩ không quen người này.” Nói xong, dùng lực tách tay của Coco ra.Coco lại giống như kẹo cao su, dựa vào một lần nữa, ôm cô ấy vào trong lòng mình, “Bảo bối, sao em lại giận anh rồi, vừa rồi ý của anh em nghe không hiểu sao? Cho thêm em đương nhiên anh không muốn rồi.Không phải đã nói sẽ nuôi em cả đời hay sao?”