Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 98: Chương 98

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Người xung quanh bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ Đỗ Chí Quân.Vừa rồi họ tận mắt nhìn thấy Coco theo đuổi Mạc Song Song như thế nào.Tầm nhìn của cô gái này cao như thế, đến người đàn ông cao quý như Coco cũng không ưng mắt, làm sao có thề vừa ý loại đàn ông bình thường giống người qua đường như Đỗ Chí Quân.Ầm ĩ cả nửa ngày thì ra là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.“Anh sao có thể đổi trắng thay đen như vậy” Lục Lê Vân vội vàng, “Chí Quân làm sao có thể theo đuổi cô ta, rõ ràng là Chí Quân đá cô ta.Cô ta tốt không chuyện này người đại học X đều biết”Coco nhướng lông mày: “A, đúng vậy sao? Theo như cô nói.Là anh ta đá Song Song, sau đó cùng cô ở bên nhau sao?”“Đúng đúng, chính là như vậy.” Lục Lê Vân vội vàng gật đầu.“Ó” biểu cảm của Coco giống như tỉnh ngộ ra, “Thì ra là anh racắm sừng à, cô chính là tiểu tam trong truyền thuyết rồi.”Lục Lê Vân: “…” Vừa không cẩn thận liền bị đưa vào tròng.Ngay sau nhận xét này, người xung quanh bắt đầu lộ ra ánh mắt kinh thường, ồn ào chỉ trích tra nam tra nữ.“Bảo bối, chúng ta đi thôi.Đừng ở đây phí lời với mấy đồ cặn bã này nữa.” Coco ôm vòng eo thon thả của Mạc Song Song, “Em muốn uống cái gì? Cà phê đá được không?”“Còn có cà phê đá sao?” Mạc Song Song hỏi ngớ ngẩn.Vừa rồi Đỗ Chí Quân không phải nói cà phê bán hết rổi sao.“Người khác không thể uống.Nhưng nếu em muốn uống, anh lập tức bảo người làm ngay.” Coco cưng chiều sờ sờ mái tóc dài rối bời của Mạc SongSong, oLục Lê Vân quay đầu hung dữ trừng mắt với Đỗ Chí Quân một cái.Người đàn ông vô dụng này.Lục Lê Vân vẫn không cam tâm,kéo Mạc Song Song lại nói: “Mạc Song Song, cô có dám nói với người yêu cô hay không, khi ở đại học, lúc cô vá Chí Quân hẹn hò, thay đổi như thế chính là anh ấy, thậm chí còn lấy chút tiền sinh hoạt ít ỏi của bàn thân để nuôi anh ấy, cho thêm anh ấy như thế, anh ấy cũng không cần cô.Bây giờ lại có thể ở đó giả thanh cao.Ha cô thật sự không biết xấu hổ _ _ J> sao.vết thương bị bới ra, rỉ máu đầm đìa, trong mắt Mạc Song Song lờ mờ hơi nước.Cô ấy nắm chặt nắm đấm, đôimắt mất hồn nhìn chăm chăm Đỗ Chí Quân.Cô ấy thật sự rất hối hận, khi đó tại sao có thể ngốc như thế.Một lòng một dạ đánh đổi, vậy mà đổi lại người đàn ông phản bội vô tình.Lục Lê Vân nói những thứ này đều là sự thật, cô ấy không có cách nào phản bác được.Đúng lúc cô ấy không biết làm sao trả lời, liền nghe Coco lạnh lùng cười rồi mờ miệng nói: “Haha năm nay người không biết xấu hổ thật nhiều.Rõ ràng là gian phu dâm phụ, lại ở đây hót như khướu.Sơn Trang của tôi trướcnay rất có phong cách, người đến đẳng cấp đều rất cao.Sao có thể để loại rác rưởi vớ va vớ vẩn như các người lẫn lộn vào.” Coco vẫy tay gọi nhân viên phục vụ qua đây.“Đi gọi bảo vệ, mau tống cổ hai người này ra ngoài.” Coco dặn dò nói.“Vâng, ông chủ” nhân viên phục vụ chạy đi.

Người xung quanh bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ Đỗ Chí Quân.

Vừa rồi họ tận mắt nhìn thấy Coco theo đuổi Mạc Song Song như thế nào.

Tầm nhìn của cô gái này cao như thế, đến người đàn ông cao quý như Coco cũng không ưng mắt, làm sao có thề vừa ý loại đàn ông bình thường giống người qua đường như Đỗ Chí Quân.

Ầm ĩ cả nửa ngày thì ra là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.

“Anh sao có thể đổi trắng thay đen như vậy” Lục Lê Vân vội vàng, “Chí Quân làm sao có thể theo đuổi cô ta, rõ ràng là Chí Quân đá cô ta.

Cô ta tốt không chuyện này người đại học X đều biết”

Coco nhướng lông mày: “A, đúng vậy sao? Theo như cô nói.

Là anh ta đá Song Song, sau đó cùng cô ở bên nhau sao?”

“Đúng đúng, chính là như vậy.” Lục Lê Vân vội vàng gật đầu.

“Ó” biểu cảm của Coco giống như tỉnh ngộ ra, “Thì ra là anh ra

cắm sừng à, cô chính là tiểu tam trong truyền thuyết rồi.”

Lục Lê Vân: “…” Vừa không cẩn thận liền bị đưa vào tròng.

Ngay sau nhận xét này, người xung quanh bắt đầu lộ ra ánh mắt kinh thường, ồn ào chỉ trích tra nam tra nữ.

“Bảo bối, chúng ta đi thôi.

Đừng ở đây phí lời với mấy đồ cặn bã này nữa.” Coco ôm vòng eo thon thả của Mạc Song Song, “Em muốn uống cái gì? Cà phê đá được không?”

“Còn có cà phê đá sao?” Mạc Song Song hỏi ngớ ngẩn.

Vừa rồi Đỗ Chí Quân không phải nói cà phê bán hết rổi sao.

“Người khác không thể uống.

Nhưng nếu em muốn uống, anh lập tức bảo người làm ngay.” Coco cưng chiều sờ sờ mái tóc dài rối bời của Mạc Song

Song, o

Lục Lê Vân quay đầu hung dữ trừng mắt với Đỗ Chí Quân một cái.

Người đàn ông vô dụng này.

Lục Lê Vân vẫn không cam tâm,

kéo Mạc Song Song lại nói: “Mạc Song Song, cô có dám nói với người yêu cô hay không, khi ở đại học, lúc cô vá Chí Quân hẹn hò, thay đổi như thế chính là anh ấy, thậm chí còn lấy chút tiền sinh hoạt ít ỏi của bàn thân để nuôi anh ấy, cho thêm anh ấy như thế, anh ấy cũng không cần cô.

Bây giờ lại có thể ở đó giả thanh cao.

Ha cô thật sự không biết xấu hổ _ _ J> sao.

vết thương bị bới ra, rỉ máu đầm đìa, trong mắt Mạc Song Song lờ mờ hơi nước.

Cô ấy nắm chặt nắm đấm, đôi

mắt mất hồn nhìn chăm chăm Đỗ Chí Quân.

Cô ấy thật sự rất hối hận, khi đó tại sao có thể ngốc như thế.

Một lòng một dạ đánh đổi, vậy mà đổi lại người đàn ông phản bội vô tình.

Lục Lê Vân nói những thứ này đều là sự thật, cô ấy không có cách nào phản bác được.

Đúng lúc cô ấy không biết làm sao trả lời, liền nghe Coco lạnh lùng cười rồi mờ miệng nói: “Haha năm nay người không biết xấu hổ thật nhiều.

Rõ ràng là gian phu dâm phụ, lại ở đây hót như khướu.

Sơn Trang của tôi trước

nay rất có phong cách, người đến đẳng cấp đều rất cao.

Sao có thể để loại rác rưởi vớ va vớ vẩn như các người lẫn lộn vào.” Coco vẫy tay gọi nhân viên phục vụ qua đây.

“Đi gọi bảo vệ, mau tống cổ hai người này ra ngoài.” Coco dặn dò nói.

“Vâng, ông chủ” nhân viên phục vụ chạy đi.

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Người xung quanh bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ Đỗ Chí Quân.Vừa rồi họ tận mắt nhìn thấy Coco theo đuổi Mạc Song Song như thế nào.Tầm nhìn của cô gái này cao như thế, đến người đàn ông cao quý như Coco cũng không ưng mắt, làm sao có thề vừa ý loại đàn ông bình thường giống người qua đường như Đỗ Chí Quân.Ầm ĩ cả nửa ngày thì ra là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.“Anh sao có thể đổi trắng thay đen như vậy” Lục Lê Vân vội vàng, “Chí Quân làm sao có thể theo đuổi cô ta, rõ ràng là Chí Quân đá cô ta.Cô ta tốt không chuyện này người đại học X đều biết”Coco nhướng lông mày: “A, đúng vậy sao? Theo như cô nói.Là anh ta đá Song Song, sau đó cùng cô ở bên nhau sao?”“Đúng đúng, chính là như vậy.” Lục Lê Vân vội vàng gật đầu.“Ó” biểu cảm của Coco giống như tỉnh ngộ ra, “Thì ra là anh racắm sừng à, cô chính là tiểu tam trong truyền thuyết rồi.”Lục Lê Vân: “…” Vừa không cẩn thận liền bị đưa vào tròng.Ngay sau nhận xét này, người xung quanh bắt đầu lộ ra ánh mắt kinh thường, ồn ào chỉ trích tra nam tra nữ.“Bảo bối, chúng ta đi thôi.Đừng ở đây phí lời với mấy đồ cặn bã này nữa.” Coco ôm vòng eo thon thả của Mạc Song Song, “Em muốn uống cái gì? Cà phê đá được không?”“Còn có cà phê đá sao?” Mạc Song Song hỏi ngớ ngẩn.Vừa rồi Đỗ Chí Quân không phải nói cà phê bán hết rổi sao.“Người khác không thể uống.Nhưng nếu em muốn uống, anh lập tức bảo người làm ngay.” Coco cưng chiều sờ sờ mái tóc dài rối bời của Mạc SongSong, oLục Lê Vân quay đầu hung dữ trừng mắt với Đỗ Chí Quân một cái.Người đàn ông vô dụng này.Lục Lê Vân vẫn không cam tâm,kéo Mạc Song Song lại nói: “Mạc Song Song, cô có dám nói với người yêu cô hay không, khi ở đại học, lúc cô vá Chí Quân hẹn hò, thay đổi như thế chính là anh ấy, thậm chí còn lấy chút tiền sinh hoạt ít ỏi của bàn thân để nuôi anh ấy, cho thêm anh ấy như thế, anh ấy cũng không cần cô.Bây giờ lại có thể ở đó giả thanh cao.Ha cô thật sự không biết xấu hổ _ _ J> sao.vết thương bị bới ra, rỉ máu đầm đìa, trong mắt Mạc Song Song lờ mờ hơi nước.Cô ấy nắm chặt nắm đấm, đôimắt mất hồn nhìn chăm chăm Đỗ Chí Quân.Cô ấy thật sự rất hối hận, khi đó tại sao có thể ngốc như thế.Một lòng một dạ đánh đổi, vậy mà đổi lại người đàn ông phản bội vô tình.Lục Lê Vân nói những thứ này đều là sự thật, cô ấy không có cách nào phản bác được.Đúng lúc cô ấy không biết làm sao trả lời, liền nghe Coco lạnh lùng cười rồi mờ miệng nói: “Haha năm nay người không biết xấu hổ thật nhiều.Rõ ràng là gian phu dâm phụ, lại ở đây hót như khướu.Sơn Trang của tôi trướcnay rất có phong cách, người đến đẳng cấp đều rất cao.Sao có thể để loại rác rưởi vớ va vớ vẩn như các người lẫn lộn vào.” Coco vẫy tay gọi nhân viên phục vụ qua đây.“Đi gọi bảo vệ, mau tống cổ hai người này ra ngoài.” Coco dặn dò nói.“Vâng, ông chủ” nhân viên phục vụ chạy đi.

Chương 98: Chương 98