Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 111: Chương 111

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Lê Hân Đồng vừa bị anh ta hỏi cũng ngây ngốc, “Đúng rồi.Sao em lại biết anh thích câu cá.” Gần như là ngay lập tức cô ấy bèn cười lên, “Có thể từng nghe đồng nghiệp nói đến.Hơn nữa hình như đa số đàn ông đều thích câu cá.Không phải sao?”Bạc Diễn Thần nhìn chằm chằm cô ấy một lúc mới cong môi, “Có lẽ vậy.Nhưng so với câu cá anh muốn ở cạnh em hơn.”Khuôn mặt nhò cùa Lê Hân Đồng nóng lên, người đàn ông này saolại mệt mỏi như thế chứ.“Em đi tắm trước đã.” Lê Hân Đồng né khỏi ánh mắt nóng bỏng của anh ấy, chạy nhanh vào phòng tắm.Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nước róc rách truyền ra từ phòng tắm, nụ cười trên mặt của Bạc Diễn Thần mới dần dần tan biến hẳn.Anh ấy lập tức gọi một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia nhanh chóng có người nhận điện thoại.“Tiến sĩ Tần.Là tôi, Bạc DiễnThần.” Biểu cảm của Bạc Diễn Thần vô cùng nghiêm túc, “Bệnh nhân mà tôi nhắc đến lần trước.Cô ấy cô ấy dường như thỉnh thoảng sẽ nhớ ra chút chyện, nhưng lại cảm thấy nhớ rất mơ hồ.Đây là chuyện gì cô ấy rốt cuộc có thể khôi phục trí nhớ hay không?”Trong điện thoại tiến sĩ Tần không biết nói cái gì, cảm xúc kích động ngắt lời nói, “Không được, bây giờ không thể đưa cô ấy đến chỗ ông được.Cho tôi thêm chút thời gian.Được.Tôi biết rồi.”Gác điện thoại, ánh mắt của Bạc Diễn Thần lại âm u đi vài phần.Nếu như không biết anh ấy, có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ gặp phải những thứ đau khổ như thế.Nhưng nếu ông trời đã sắp đặt cho họ biết nhau thi chửng minh rằng họ hữu duyên, định mệnh ràng buộc với nhau.Cho dù chịu gian khổ vô cùng cuối cùng cũng sẽ tương ngộ.Điều đau khổ nhất thế gian không phải: Anh ở trước mặt em nhưng em lại không biết anh yêu em.Mà là: Chúng ta đã từng yêu nhau như thế nhưng bây giờ em lại không biết anh là ai.Đồng Đồng em đã quên anh, anh sẽ không trách em.Xin lỗi vì trước đây đã không bảo vệ tốt cho em.Em mất đi trí nhớ anh sẽ từ tử giúp em tìm lại.Nếu như thật sự tìm không được cũng không sao, chỉ cần em ở bên cạnh anh là được rồi.Năm nám để lỡ nhau, chúng ta từ nay về sao sẽ bù đắp.Lúc Lê Hân Đồng tắm rửa xong bước ra, xe đồ ăn sáng đã đến rồi, Bạc Diễn Thần đang lấyxuống từ xe đồ ăn từng đĩa từng đĩa, đặt lên bên cạnh bàn ăn.oLê Hân Đồng nhìn thấy một xe đầy đồ ăn, đều là những món mà cô thích ăn, liền giốn như chó bị nhìn đói ba ngày bỗng nhìn thấy cục xương, hai mắt sáng lên.Tối qua cô suyt nữa bị Bạc Diễn Thần vắt sạch, tiêu hao bao nhiêu năng lượng, lại trải qua tiêu hóa một đêm, bây giờ đã đói đến nỗi ngực dính vào lưng.Nhưng cho dù có đói hơn nữa cũng không ăn nổi nhiều đồ ăn như thế.“wow sao anh gọi nhiều đồ ăn thế, hai người chúng ta sao mà ăn hết được.” Lê Hân Đồng vừa nuốt nước miếng vừa nói.“Em thích ăn nhất là điềm tâm.Điểm tâm ở đây rất đặc biệt nên anh đã gọi nhiều một chút.” Bạc Diễn Thần vẫy tay với cô ấy, “Qua đây ăn xem có hợp khẩu vị hay không.”Đầu mũi của Lê Hân Đồng nghẹn ngào nhưng trong lòng lại ấm áp, “Anh thế này sẽ chiều hư em.”Bạc Diễn Thần cưng chiều v**t v* trái tim cô: “Nha đầu ngốc, emlà vợ của anh, không chiều em lẽ nào đi chiều người phụ nữ khác hay sao.”Lê Hân Đồng mím môi, thấp giọng nói một câu: “ông xã, cảm ơn anh.”“Đừng cảm ơn.Mau ăn đi.” Bạc Diễn Thần cầm lên một cái sùi cảo hấp đưa đến bên miệng của người vợ nhỏ, “Nào ăn một miếng.”Lê Hân Đồng: đây là xem cô là một đứa trẻ sao?Lúc cô ấy ở bên cạnh Bạc Cảnh

Lê Hân Đồng vừa bị anh ta hỏi cũng ngây ngốc, “Đúng rồi.

Sao em lại biết anh thích câu cá.” Gần như là ngay lập tức cô ấy bèn cười lên, “Có thể từng nghe đồng nghiệp nói đến.

Hơn nữa hình như đa số đàn ông đều thích câu cá.

Không phải sao?”

Bạc Diễn Thần nhìn chằm chằm cô ấy một lúc mới cong môi, “Có lẽ vậy.

Nhưng so với câu cá anh muốn ở cạnh em hơn.”

Khuôn mặt nhò cùa Lê Hân Đồng nóng lên, người đàn ông này sao

lại mệt mỏi như thế chứ.

“Em đi tắm trước đã.” Lê Hân Đồng né khỏi ánh mắt nóng bỏng của anh ấy, chạy nhanh vào phòng tắm.

Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nước róc rách truyền ra từ phòng tắm, nụ cười trên mặt của Bạc Diễn Thần mới dần dần tan biến hẳn.

Anh ấy lập tức gọi một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia nhanh chóng có người nhận điện thoại.

“Tiến sĩ Tần.

Là tôi, Bạc Diễn

Thần.” Biểu cảm của Bạc Diễn Thần vô cùng nghiêm túc, “Bệnh nhân mà tôi nhắc đến lần trước.

Cô ấy cô ấy dường như thỉnh thoảng sẽ nhớ ra chút chyện, nhưng lại cảm thấy nhớ rất mơ hồ.

Đây là chuyện gì cô ấy rốt cuộc có thể khôi phục trí nhớ hay không?”

Trong điện thoại tiến sĩ Tần không biết nói cái gì, cảm xúc kích động ngắt lời nói, “Không được, bây giờ không thể đưa cô ấy đến chỗ ông được.

Cho tôi thêm chút thời gian.

Được.

Tôi biết rồi.”

Gác điện thoại, ánh mắt của Bạc Diễn Thần lại âm u đi vài phần.

Nếu như không biết anh ấy, có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ gặp phải những thứ đau khổ như thế.

Nhưng nếu ông trời đã sắp đặt cho họ biết nhau thi chửng minh rằng họ hữu duyên, định mệnh ràng buộc với nhau.

Cho dù chịu gian khổ vô cùng cuối cùng cũng sẽ tương ngộ.

Điều đau khổ nhất thế gian không phải: Anh ở trước mặt em nhưng em lại không biết anh yêu em.

Mà là: Chúng ta đã từng yêu nhau như thế nhưng bây giờ em lại không biết anh là ai.

Đồng Đồng em đã quên anh, anh sẽ không trách em.

Xin lỗi vì trước đây đã không bảo vệ tốt cho em.

Em mất đi trí nhớ anh sẽ từ tử giúp em tìm lại.

Nếu như thật sự tìm không được cũng không sao, chỉ cần em ở bên cạnh anh là được rồi.

Năm nám để lỡ nhau, chúng ta từ nay về sao sẽ bù đắp.

Lúc Lê Hân Đồng tắm rửa xong bước ra, xe đồ ăn sáng đã đến rồi, Bạc Diễn Thần đang lấy

xuống từ xe đồ ăn từng đĩa từng đĩa, đặt lên bên cạnh bàn ăn.

o

Lê Hân Đồng nhìn thấy một xe đầy đồ ăn, đều là những món mà cô thích ăn, liền giốn như chó bị nhìn đói ba ngày bỗng nhìn thấy cục xương, hai mắt sáng lên.

Tối qua cô suyt nữa bị Bạc Diễn Thần vắt sạch, tiêu hao bao nhiêu năng lượng, lại trải qua tiêu hóa một đêm, bây giờ đã đói đến nỗi ngực dính vào lưng.

Nhưng cho dù có đói hơn nữa cũng không ăn nổi nhiều đồ ăn như thế.

“wow sao anh gọi nhiều đồ ăn thế, hai người chúng ta sao mà ăn hết được.” Lê Hân Đồng vừa nuốt nước miếng vừa nói.

“Em thích ăn nhất là điềm tâm.

Điểm tâm ở đây rất đặc biệt nên anh đã gọi nhiều một chút.” Bạc Diễn Thần vẫy tay với cô ấy, “Qua đây ăn xem có hợp khẩu vị hay không.”

Đầu mũi của Lê Hân Đồng nghẹn ngào nhưng trong lòng lại ấm áp, “Anh thế này sẽ chiều hư em.”

Bạc Diễn Thần cưng chiều v**t v* trái tim cô: “Nha đầu ngốc, em

là vợ của anh, không chiều em lẽ nào đi chiều người phụ nữ khác hay sao.”

Lê Hân Đồng mím môi, thấp giọng nói một câu: “ông xã, cảm ơn anh.”

“Đừng cảm ơn.

Mau ăn đi.” Bạc Diễn Thần cầm lên một cái sùi cảo hấp đưa đến bên miệng của người vợ nhỏ, “Nào ăn một miếng.”

Lê Hân Đồng: đây là xem cô là một đứa trẻ sao?

Lúc cô ấy ở bên cạnh Bạc Cảnh

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Lê Hân Đồng vừa bị anh ta hỏi cũng ngây ngốc, “Đúng rồi.Sao em lại biết anh thích câu cá.” Gần như là ngay lập tức cô ấy bèn cười lên, “Có thể từng nghe đồng nghiệp nói đến.Hơn nữa hình như đa số đàn ông đều thích câu cá.Không phải sao?”Bạc Diễn Thần nhìn chằm chằm cô ấy một lúc mới cong môi, “Có lẽ vậy.Nhưng so với câu cá anh muốn ở cạnh em hơn.”Khuôn mặt nhò cùa Lê Hân Đồng nóng lên, người đàn ông này saolại mệt mỏi như thế chứ.“Em đi tắm trước đã.” Lê Hân Đồng né khỏi ánh mắt nóng bỏng của anh ấy, chạy nhanh vào phòng tắm.Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nước róc rách truyền ra từ phòng tắm, nụ cười trên mặt của Bạc Diễn Thần mới dần dần tan biến hẳn.Anh ấy lập tức gọi một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia nhanh chóng có người nhận điện thoại.“Tiến sĩ Tần.Là tôi, Bạc DiễnThần.” Biểu cảm của Bạc Diễn Thần vô cùng nghiêm túc, “Bệnh nhân mà tôi nhắc đến lần trước.Cô ấy cô ấy dường như thỉnh thoảng sẽ nhớ ra chút chyện, nhưng lại cảm thấy nhớ rất mơ hồ.Đây là chuyện gì cô ấy rốt cuộc có thể khôi phục trí nhớ hay không?”Trong điện thoại tiến sĩ Tần không biết nói cái gì, cảm xúc kích động ngắt lời nói, “Không được, bây giờ không thể đưa cô ấy đến chỗ ông được.Cho tôi thêm chút thời gian.Được.Tôi biết rồi.”Gác điện thoại, ánh mắt của Bạc Diễn Thần lại âm u đi vài phần.Nếu như không biết anh ấy, có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ gặp phải những thứ đau khổ như thế.Nhưng nếu ông trời đã sắp đặt cho họ biết nhau thi chửng minh rằng họ hữu duyên, định mệnh ràng buộc với nhau.Cho dù chịu gian khổ vô cùng cuối cùng cũng sẽ tương ngộ.Điều đau khổ nhất thế gian không phải: Anh ở trước mặt em nhưng em lại không biết anh yêu em.Mà là: Chúng ta đã từng yêu nhau như thế nhưng bây giờ em lại không biết anh là ai.Đồng Đồng em đã quên anh, anh sẽ không trách em.Xin lỗi vì trước đây đã không bảo vệ tốt cho em.Em mất đi trí nhớ anh sẽ từ tử giúp em tìm lại.Nếu như thật sự tìm không được cũng không sao, chỉ cần em ở bên cạnh anh là được rồi.Năm nám để lỡ nhau, chúng ta từ nay về sao sẽ bù đắp.Lúc Lê Hân Đồng tắm rửa xong bước ra, xe đồ ăn sáng đã đến rồi, Bạc Diễn Thần đang lấyxuống từ xe đồ ăn từng đĩa từng đĩa, đặt lên bên cạnh bàn ăn.oLê Hân Đồng nhìn thấy một xe đầy đồ ăn, đều là những món mà cô thích ăn, liền giốn như chó bị nhìn đói ba ngày bỗng nhìn thấy cục xương, hai mắt sáng lên.Tối qua cô suyt nữa bị Bạc Diễn Thần vắt sạch, tiêu hao bao nhiêu năng lượng, lại trải qua tiêu hóa một đêm, bây giờ đã đói đến nỗi ngực dính vào lưng.Nhưng cho dù có đói hơn nữa cũng không ăn nổi nhiều đồ ăn như thế.“wow sao anh gọi nhiều đồ ăn thế, hai người chúng ta sao mà ăn hết được.” Lê Hân Đồng vừa nuốt nước miếng vừa nói.“Em thích ăn nhất là điềm tâm.Điểm tâm ở đây rất đặc biệt nên anh đã gọi nhiều một chút.” Bạc Diễn Thần vẫy tay với cô ấy, “Qua đây ăn xem có hợp khẩu vị hay không.”Đầu mũi của Lê Hân Đồng nghẹn ngào nhưng trong lòng lại ấm áp, “Anh thế này sẽ chiều hư em.”Bạc Diễn Thần cưng chiều v**t v* trái tim cô: “Nha đầu ngốc, emlà vợ của anh, không chiều em lẽ nào đi chiều người phụ nữ khác hay sao.”Lê Hân Đồng mím môi, thấp giọng nói một câu: “ông xã, cảm ơn anh.”“Đừng cảm ơn.Mau ăn đi.” Bạc Diễn Thần cầm lên một cái sùi cảo hấp đưa đến bên miệng của người vợ nhỏ, “Nào ăn một miếng.”Lê Hân Đồng: đây là xem cô là một đứa trẻ sao?Lúc cô ấy ở bên cạnh Bạc Cảnh

Chương 111: Chương 111