Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 116: 116: Chương 118
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Này anh giận thật rồi sao?” Mạc Song Song cẩn thận hỏi.Coco nâng mí mắt lên nhưng vẫn không quay đầu lại.Cuối cùng cũng có phản ứng, Mạc Song Song tiếp tục tiến lên, dùng khuỷu tay đụng nhẹ anh ta “Này, tôi là người nói chuyện bụng dạ ngay thẳng nhưng mà không có ác ý.Anh nhất định đừng để tâm.Tôi thật sự không có ý trách anh.Ngược lại đây là thi đấu mà, quan trọng lúc tham gia.Câu cá vỗn dĩ là hoạt động giải trí, mọi người vui vẻ là điều quan trọng nhất.”Coco cũng là một người thẳng như ruột ngựa, Mạc Song Songđã nói như vậy, sớm đã hết tức giận rồi, nhưng miệng lại không tha: “À.Cô cuối cùng cũng nói ngôn ngữ của loài người.”Mạc Song Song: Thấy người ta nhượng bộ được nước làm tới, thật là ngứa đòn mà.Coco nhìn cô ấy: “Thành thật mà nói, sao cô lại biết câu cá, đây không phải hạng mục sờ trường của con gái.”“Anh đây là phân biệt giới tính đúng không? Con gái phải giỏi cắm hoa, vẽ tranh, đàn piano và các đồ dùng cho phụ nữ khác.Đểtôi nói với anh, tôi không bất kì cái nào ở trên.Tôi thích cưỡi ngựa, câu cá, leo núi, lướt sóng còn có nhảy bungee.”khóe miệng của Coco giật rất dữ dội: “Cô rốt cuộc có phải là con gái hay không? Lúc mẹ cô sinh ra cô có phải quá nhanh không?”“ơ sao cái này anh cũng biết” Mạc Song Song không tim không phổi cười nói, “Ngày mẹ sinh tôi, mẹ còn đang đi làm đồng, sau đó đau bụng, mẹ sinh tôi một lúc, đến bệnh viện thì đã muộn.Tôi được sinh ra trong lòng đất.”“ồ” Coco bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Nhanh như thế vậy nên mới mất đi cậu em nhỏ.”“Cậu em nhỏ?” Lê Hân Đồng cả mặt bối rối, “Tôi chỉ có một anh trai, không có em trai’Coco cười xấu xa, “Em trai tôi nói không phải là người.”Mạc Song Song mơ hồ, mất một lúc cuối cùng cô mới hiểu ra, tức giận đấm đá Coco một trận, “Anh cái đồ xấu xa xem tôi đánh chết anh này.”Coco cười rôi né tránh, vừakhông cẩn thận ngả lưng ra đằng sau suýt nữa thì rớt xuống sông.Mạc Song Song bị dọa hết hồn vội vàng kéo anh ta lại vào lòng mình, hai người cứ như vậy va chạm mặt đối mặt, mũi đụng mũi, môi kề môi.“Á đau quá” Mạc Song Song đau đến chảy cả nước mắt, nếm được chút ngọt tanh trên lưỡi: “A tôi chảy máu.”“Đồ quỷ la cái gì đó là máu của tôi đúng không?” Coco bịt môi lại.Mạc Song Song mới phát hiệnmôi của Coco vậy mà lại bị sứt ra, máu tươi trào ra.Máu trong miệng cô thật sự là của anh ta sao?Mạc Song Song không quan tâm đến nỗi đau của mình, vội vàng đi kiểm tra xem: “Xin lỗi tôi không phải cố ý đâu, đau lắm phải không để tôi xem xem, vết thương có sâu không?”Thấy cô ấy tới, Coco sợ hãi lùi lại vài bước, bởi vì che miệng lại, nói chuyện mơ hồ không rõ ràng, “Phí lời, đương nhiên là đau rồi tôi thử đụng cô xem Mạc Song Song, cô thật sự là sao chổi củađời tôi.Hai người chúng ta bát tự không hợp, cô đừng có đến gần tôi.”
“Này anh giận thật rồi sao?” Mạc Song Song cẩn thận hỏi.
Coco nâng mí mắt lên nhưng vẫn không quay đầu lại.
Cuối cùng cũng có phản ứng, Mạc Song Song tiếp tục tiến lên, dùng khuỷu tay đụng nhẹ anh ta “Này, tôi là người nói chuyện bụng dạ ngay thẳng nhưng mà không có ác ý.
Anh nhất định đừng để tâm.
Tôi thật sự không có ý trách anh.
Ngược lại đây là thi đấu mà, quan trọng lúc tham gia.
Câu cá vỗn dĩ là hoạt động giải trí, mọi người vui vẻ là điều quan trọng nhất.”
Coco cũng là một người thẳng như ruột ngựa, Mạc Song Song
đã nói như vậy, sớm đã hết tức giận rồi, nhưng miệng lại không tha: “À.
Cô cuối cùng cũng nói ngôn ngữ của loài người.”
Mạc Song Song: Thấy người ta nhượng bộ được nước làm tới, thật là ngứa đòn mà.
Coco nhìn cô ấy: “Thành thật mà nói, sao cô lại biết câu cá, đây không phải hạng mục sờ trường của con gái.”
“Anh đây là phân biệt giới tính đúng không? Con gái phải giỏi cắm hoa, vẽ tranh, đàn piano và các đồ dùng cho phụ nữ khác.
Để
tôi nói với anh, tôi không bất kì cái nào ở trên.
Tôi thích cưỡi ngựa, câu cá, leo núi, lướt sóng còn có nhảy bungee.”
khóe miệng của Coco giật rất dữ dội: “Cô rốt cuộc có phải là con gái hay không? Lúc mẹ cô sinh ra cô có phải quá nhanh không?”
“ơ sao cái này anh cũng biết” Mạc Song Song không tim không phổi cười nói, “Ngày mẹ sinh tôi, mẹ còn đang đi làm đồng, sau đó đau bụng, mẹ sinh tôi một lúc, đến bệnh viện thì đã muộn.
Tôi được sinh ra trong lòng đất.”
“ồ” Coco bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Nhanh như thế vậy nên mới mất đi cậu em nhỏ.”
“Cậu em nhỏ?” Lê Hân Đồng cả mặt bối rối, “Tôi chỉ có một anh trai, không có em trai’
Coco cười xấu xa, “Em trai tôi nói không phải là người.”
Mạc Song Song mơ hồ, mất một lúc cuối cùng cô mới hiểu ra, tức giận đấm đá Coco một trận, “Anh cái đồ xấu xa xem tôi đánh chết anh này.”
Coco cười rôi né tránh, vừa
không cẩn thận ngả lưng ra đằng sau suýt nữa thì rớt xuống sông.
Mạc Song Song bị dọa hết hồn vội vàng kéo anh ta lại vào lòng mình, hai người cứ như vậy va chạm mặt đối mặt, mũi đụng mũi, môi kề môi.
“Á đau quá” Mạc Song Song đau đến chảy cả nước mắt, nếm được chút ngọt tanh trên lưỡi: “A tôi chảy máu.”
“Đồ quỷ la cái gì đó là máu của tôi đúng không?” Coco bịt môi lại.
Mạc Song Song mới phát hiện
môi của Coco vậy mà lại bị sứt ra, máu tươi trào ra.
Máu trong miệng cô thật sự là của anh ta sao?
Mạc Song Song không quan tâm đến nỗi đau của mình, vội vàng đi kiểm tra xem: “Xin lỗi tôi không phải cố ý đâu, đau lắm phải không để tôi xem xem, vết thương có sâu không?”
Thấy cô ấy tới, Coco sợ hãi lùi lại vài bước, bởi vì che miệng lại, nói chuyện mơ hồ không rõ ràng, “Phí lời, đương nhiên là đau rồi tôi thử đụng cô xem Mạc Song Song, cô thật sự là sao chổi của
đời tôi.
Hai người chúng ta bát tự không hợp, cô đừng có đến gần tôi.”
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Này anh giận thật rồi sao?” Mạc Song Song cẩn thận hỏi.Coco nâng mí mắt lên nhưng vẫn không quay đầu lại.Cuối cùng cũng có phản ứng, Mạc Song Song tiếp tục tiến lên, dùng khuỷu tay đụng nhẹ anh ta “Này, tôi là người nói chuyện bụng dạ ngay thẳng nhưng mà không có ác ý.Anh nhất định đừng để tâm.Tôi thật sự không có ý trách anh.Ngược lại đây là thi đấu mà, quan trọng lúc tham gia.Câu cá vỗn dĩ là hoạt động giải trí, mọi người vui vẻ là điều quan trọng nhất.”Coco cũng là một người thẳng như ruột ngựa, Mạc Song Songđã nói như vậy, sớm đã hết tức giận rồi, nhưng miệng lại không tha: “À.Cô cuối cùng cũng nói ngôn ngữ của loài người.”Mạc Song Song: Thấy người ta nhượng bộ được nước làm tới, thật là ngứa đòn mà.Coco nhìn cô ấy: “Thành thật mà nói, sao cô lại biết câu cá, đây không phải hạng mục sờ trường của con gái.”“Anh đây là phân biệt giới tính đúng không? Con gái phải giỏi cắm hoa, vẽ tranh, đàn piano và các đồ dùng cho phụ nữ khác.Đểtôi nói với anh, tôi không bất kì cái nào ở trên.Tôi thích cưỡi ngựa, câu cá, leo núi, lướt sóng còn có nhảy bungee.”khóe miệng của Coco giật rất dữ dội: “Cô rốt cuộc có phải là con gái hay không? Lúc mẹ cô sinh ra cô có phải quá nhanh không?”“ơ sao cái này anh cũng biết” Mạc Song Song không tim không phổi cười nói, “Ngày mẹ sinh tôi, mẹ còn đang đi làm đồng, sau đó đau bụng, mẹ sinh tôi một lúc, đến bệnh viện thì đã muộn.Tôi được sinh ra trong lòng đất.”“ồ” Coco bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Nhanh như thế vậy nên mới mất đi cậu em nhỏ.”“Cậu em nhỏ?” Lê Hân Đồng cả mặt bối rối, “Tôi chỉ có một anh trai, không có em trai’Coco cười xấu xa, “Em trai tôi nói không phải là người.”Mạc Song Song mơ hồ, mất một lúc cuối cùng cô mới hiểu ra, tức giận đấm đá Coco một trận, “Anh cái đồ xấu xa xem tôi đánh chết anh này.”Coco cười rôi né tránh, vừakhông cẩn thận ngả lưng ra đằng sau suýt nữa thì rớt xuống sông.Mạc Song Song bị dọa hết hồn vội vàng kéo anh ta lại vào lòng mình, hai người cứ như vậy va chạm mặt đối mặt, mũi đụng mũi, môi kề môi.“Á đau quá” Mạc Song Song đau đến chảy cả nước mắt, nếm được chút ngọt tanh trên lưỡi: “A tôi chảy máu.”“Đồ quỷ la cái gì đó là máu của tôi đúng không?” Coco bịt môi lại.Mạc Song Song mới phát hiệnmôi của Coco vậy mà lại bị sứt ra, máu tươi trào ra.Máu trong miệng cô thật sự là của anh ta sao?Mạc Song Song không quan tâm đến nỗi đau của mình, vội vàng đi kiểm tra xem: “Xin lỗi tôi không phải cố ý đâu, đau lắm phải không để tôi xem xem, vết thương có sâu không?”Thấy cô ấy tới, Coco sợ hãi lùi lại vài bước, bởi vì che miệng lại, nói chuyện mơ hồ không rõ ràng, “Phí lời, đương nhiên là đau rồi tôi thử đụng cô xem Mạc Song Song, cô thật sự là sao chổi củađời tôi.Hai người chúng ta bát tự không hợp, cô đừng có đến gần tôi.”