Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 118: 118: Chương 120

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Hiếm khi nghe được lời khen ngợi từ trong miệng của Coco, Mạc Song Song cảm thấy được sủng ái mà lo sọ, “Thì ra anh cũng biết nói mấy lời tốt đẹp sao.Coco trợn mắt một cái, “Cô bớt trêu trọc tôi đi, tôi đương nhiên lịch sự và hòa nhã với cô rồi.”Mạc Song Song: “…” Đươngnhiên cô ây không nói.Mạc Song Song đứng lên, đi đến cửa cổ kính trong suốt từ sàn nhà, ngạc phát hiện từ chỗ này có thể nhìn rõ ràng ra hồ câu cá lúc nãy, “Wow, phong cành chỗ này đẹp quá thế lưng tựa nui mặt hướng ra sông.”Coco cũng đứng dậy theo, nhìn ra bên ngoài thản nhiên nói: “Làm ơn, tôi là ông chủ đúng không? Phong cảnh phòng làm việc cũng rất quan trọng.”“A thật tiếc vì chúng ta đã bỏ cuộc.” Mạc Song Song thươngtiếc nói, “Khống biết giải thưởng thần bí là cái g씓Thật ra giải thưởng đó không có gì ghê gớm.” Coco nói, “Cho dù cô lấy được cũng không có tác dụng gì.”“Hả tại sao?” Mạc Song Song khoogn hiểu.“Bời vì giải thưởng chính là được miễn phí một lần tại studio Coco.” Coco nói, “Cô bình thường không trang điểm, giải thưởng này lấy được cũng lãng phí.”Mạc Song Song xem thường:“Vãi giải thưởng thì ra chính là cái này, tôi còn cho rằng có thể dùng để ăn.”Coco kinh thường nhìn cô ấy: “Này, tại sao cô lại tầm thường như thế, chi phí một lần tạo kiểu tại studio của tôi cô biết không?”“Bao nhiêu?” Mạc Song Song chỉ biết Coco là một nhà tạo mẫu nổi tiếng, nhưng cô ấy chưa từng chú ý đến những cái này, sao mà biết được chi phí bao nhiêu.“ít nhất là 5 chữ số để đặt chỗ.Còn không chắc là chính tôi tạokiểu.” biểu cảm của Coco khá đắc ý, “Số tiền này lấy để mua đồ ăn, cô cũng đỉnh đấy.”“Mấy ngàn nhân dân tệ để tạo kiểu một lần, tào lao đúng thật là đốt tiền.” Mạc Song Song lắc đầu không nói nên lời, “Tôi cảm thấy vẫn là đồ ăn thì thực tế hơn.”Coco: “…” Anh ta bị tổn thương sâu sắc.Thật sự không hài lòng được nửa câu anh ta chỉ có thể nói giá trị quan khác nhau.“Này, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh.” Mạc Song Song Song đột nhiên nói, “Bạc Diễn Thần là anh em tốt của anh, có lẽ là anh rất hiểu anh ta.”Coco ánh mắt đầy đề phòng nhìn cô ấy, “Làm sao mà hỏi cái này, cậu ấy là người đán ông của bạn thân cô, đừng có để ý đến cậu ấy.”“Nghĩ đi đâu vậy.” Mạc Song Song cạn lời đánh anh ta, “Tôi là giúp Hân Đồng hỏi.Không lâu trước đây cô ấy vừa chia tay với một tra năm, bay giờ đột nhiên kết hôn, tôi vẫn có chút khôngyên tâm.”Chuyện của Lê Hân Đồng, Coco đại khái đã nghe Cảnh Hạo Nhiên nói qua nhưng cũng không quá kĩ, “A Thần đối với chị dâu tốt như thế có cái gì mà không yên tâm, cái này có lẽ cô cũng nhìn ra.Vả lại tôi thấy chị dâu ờ bên cạnh A Thần rất tốt, đằm thắm ngọt ngào, ngày ngày phát cẩu lương, ngược đãi những kẻ độc thân như chúng ta.tôi biết người yêu tra nam đó là Bạc Cảnh Hiên cũng là cháu trai khốn nạn của A Thần.Nhưng mà cô yên tâm, con người của A Thần rất tốt, cái này tôi có thể đảm bảo.Cho dù giữabọn họ có quan hệ huyết thống, nhưng A Thần với Bạc gia luôn xảy ra mâu thuẫn.”

Hiếm khi nghe được lời khen ngợi từ trong miệng của Coco, Mạc Song Song cảm thấy được sủng ái mà lo sọ, “Thì ra anh cũng biết nói mấy lời tốt đẹp sao.

Coco trợn mắt một cái, “Cô bớt trêu trọc tôi đi, tôi đương nhiên lịch sự và hòa nhã với cô rồi.”

Mạc Song Song: “…” Đương

nhiên cô ây không nói.

Mạc Song Song đứng lên, đi đến cửa cổ kính trong suốt từ sàn nhà, ngạc phát hiện từ chỗ này có thể nhìn rõ ràng ra hồ câu cá lúc nãy, “Wow, phong cành chỗ này đẹp quá thế lưng tựa nui mặt hướng ra sông.”

Coco cũng đứng dậy theo, nhìn ra bên ngoài thản nhiên nói: “Làm ơn, tôi là ông chủ đúng không? Phong cảnh phòng làm việc cũng rất quan trọng.”

“A thật tiếc vì chúng ta đã bỏ cuộc.” Mạc Song Song thương

tiếc nói, “Khống biết giải thưởng thần bí là cái gì”

“Thật ra giải thưởng đó không có gì ghê gớm.” Coco nói, “Cho dù cô lấy được cũng không có tác dụng gì.”

“Hả tại sao?” Mạc Song Song khoogn hiểu.

“Bời vì giải thưởng chính là được miễn phí một lần tại studio Coco.” Coco nói, “Cô bình thường không trang điểm, giải thưởng này lấy được cũng lãng phí.”

Mạc Song Song xem thường:

“Vãi giải thưởng thì ra chính là cái này, tôi còn cho rằng có thể dùng để ăn.”

Coco kinh thường nhìn cô ấy: “Này, tại sao cô lại tầm thường như thế, chi phí một lần tạo kiểu tại studio của tôi cô biết không?”

“Bao nhiêu?” Mạc Song Song chỉ biết Coco là một nhà tạo mẫu nổi tiếng, nhưng cô ấy chưa từng chú ý đến những cái này, sao mà biết được chi phí bao nhiêu.

“ít nhất là 5 chữ số để đặt chỗ.

Còn không chắc là chính tôi tạo

kiểu.” biểu cảm của Coco khá đắc ý, “Số tiền này lấy để mua đồ ăn, cô cũng đỉnh đấy.”

“Mấy ngàn nhân dân tệ để tạo kiểu một lần, tào lao đúng thật là đốt tiền.” Mạc Song Song lắc đầu không nói nên lời, “Tôi cảm thấy vẫn là đồ ăn thì thực tế hơn.”

Coco: “…” Anh ta bị tổn thương sâu sắc.

Thật sự không hài lòng được nửa câu anh ta chỉ có thể nói giá trị quan khác nhau.

“Này, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh.” Mạc Song Song Song đột nhiên nói, “Bạc Diễn Thần là anh em tốt của anh, có lẽ là anh rất hiểu anh ta.”

Coco ánh mắt đầy đề phòng nhìn cô ấy, “Làm sao mà hỏi cái này, cậu ấy là người đán ông của bạn thân cô, đừng có để ý đến cậu ấy.”

“Nghĩ đi đâu vậy.” Mạc Song Song cạn lời đánh anh ta, “Tôi là giúp Hân Đồng hỏi.

Không lâu trước đây cô ấy vừa chia tay với một tra năm, bay giờ đột nhiên kết hôn, tôi vẫn có chút không

yên tâm.”

Chuyện của Lê Hân Đồng, Coco đại khái đã nghe Cảnh Hạo Nhiên nói qua nhưng cũng không quá kĩ, “A Thần đối với chị dâu tốt như thế có cái gì mà không yên tâm, cái này có lẽ cô cũng nhìn ra.

Vả lại tôi thấy chị dâu ờ bên cạnh A Thần rất tốt, đằm thắm ngọt ngào, ngày ngày phát cẩu lương, ngược đãi những kẻ độc thân như chúng ta.

tôi biết người yêu tra nam đó là Bạc Cảnh Hiên cũng là cháu trai khốn nạn của A Thần.

Nhưng mà cô yên tâm, con người của A Thần rất tốt, cái này tôi có thể đảm bảo.

Cho dù giữa

bọn họ có quan hệ huyết thống, nhưng A Thần với Bạc gia luôn xảy ra mâu thuẫn.”

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Hiếm khi nghe được lời khen ngợi từ trong miệng của Coco, Mạc Song Song cảm thấy được sủng ái mà lo sọ, “Thì ra anh cũng biết nói mấy lời tốt đẹp sao.Coco trợn mắt một cái, “Cô bớt trêu trọc tôi đi, tôi đương nhiên lịch sự và hòa nhã với cô rồi.”Mạc Song Song: “…” Đươngnhiên cô ây không nói.Mạc Song Song đứng lên, đi đến cửa cổ kính trong suốt từ sàn nhà, ngạc phát hiện từ chỗ này có thể nhìn rõ ràng ra hồ câu cá lúc nãy, “Wow, phong cành chỗ này đẹp quá thế lưng tựa nui mặt hướng ra sông.”Coco cũng đứng dậy theo, nhìn ra bên ngoài thản nhiên nói: “Làm ơn, tôi là ông chủ đúng không? Phong cảnh phòng làm việc cũng rất quan trọng.”“A thật tiếc vì chúng ta đã bỏ cuộc.” Mạc Song Song thươngtiếc nói, “Khống biết giải thưởng thần bí là cái g씓Thật ra giải thưởng đó không có gì ghê gớm.” Coco nói, “Cho dù cô lấy được cũng không có tác dụng gì.”“Hả tại sao?” Mạc Song Song khoogn hiểu.“Bời vì giải thưởng chính là được miễn phí một lần tại studio Coco.” Coco nói, “Cô bình thường không trang điểm, giải thưởng này lấy được cũng lãng phí.”Mạc Song Song xem thường:“Vãi giải thưởng thì ra chính là cái này, tôi còn cho rằng có thể dùng để ăn.”Coco kinh thường nhìn cô ấy: “Này, tại sao cô lại tầm thường như thế, chi phí một lần tạo kiểu tại studio của tôi cô biết không?”“Bao nhiêu?” Mạc Song Song chỉ biết Coco là một nhà tạo mẫu nổi tiếng, nhưng cô ấy chưa từng chú ý đến những cái này, sao mà biết được chi phí bao nhiêu.“ít nhất là 5 chữ số để đặt chỗ.Còn không chắc là chính tôi tạokiểu.” biểu cảm của Coco khá đắc ý, “Số tiền này lấy để mua đồ ăn, cô cũng đỉnh đấy.”“Mấy ngàn nhân dân tệ để tạo kiểu một lần, tào lao đúng thật là đốt tiền.” Mạc Song Song lắc đầu không nói nên lời, “Tôi cảm thấy vẫn là đồ ăn thì thực tế hơn.”Coco: “…” Anh ta bị tổn thương sâu sắc.Thật sự không hài lòng được nửa câu anh ta chỉ có thể nói giá trị quan khác nhau.“Này, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh.” Mạc Song Song Song đột nhiên nói, “Bạc Diễn Thần là anh em tốt của anh, có lẽ là anh rất hiểu anh ta.”Coco ánh mắt đầy đề phòng nhìn cô ấy, “Làm sao mà hỏi cái này, cậu ấy là người đán ông của bạn thân cô, đừng có để ý đến cậu ấy.”“Nghĩ đi đâu vậy.” Mạc Song Song cạn lời đánh anh ta, “Tôi là giúp Hân Đồng hỏi.Không lâu trước đây cô ấy vừa chia tay với một tra năm, bay giờ đột nhiên kết hôn, tôi vẫn có chút khôngyên tâm.”Chuyện của Lê Hân Đồng, Coco đại khái đã nghe Cảnh Hạo Nhiên nói qua nhưng cũng không quá kĩ, “A Thần đối với chị dâu tốt như thế có cái gì mà không yên tâm, cái này có lẽ cô cũng nhìn ra.Vả lại tôi thấy chị dâu ờ bên cạnh A Thần rất tốt, đằm thắm ngọt ngào, ngày ngày phát cẩu lương, ngược đãi những kẻ độc thân như chúng ta.tôi biết người yêu tra nam đó là Bạc Cảnh Hiên cũng là cháu trai khốn nạn của A Thần.Nhưng mà cô yên tâm, con người của A Thần rất tốt, cái này tôi có thể đảm bảo.Cho dù giữabọn họ có quan hệ huyết thống, nhưng A Thần với Bạc gia luôn xảy ra mâu thuẫn.”

Chương 118: 118: Chương 120