Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 122: 122: Chương 124
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Khi còn rất nhỏ nó đã không có khái niệm về mẹ, cảm thấy có bố yêu thương là đủ rồi.Nhưng sau khi vào mẫu giáo, nhìn thấy rất nhiều bạn nhỏ đều có mẹ đến đón mà nó mỗi lần đều là do vệ sĩ hoặc bảo mẫu đến đón, trong lòng rất buồn tủi.Vì thế nó thường ầm ĩ với Bạc Diễn Thần đòi mẹ.Bạc Diễn Thần mặt không biểu cảm nói với con trai, không tìm được mẹ.Mỗi lần nghe lời này nó đều trốn đi và khóc rất lâu.Vài tháng trước, Bạc Diễn Thần bỗng nhiên nói với nó, nói là sắp tìm được mẹ rồi.Điều này khiến nó tràn đầy niềm vui trong một thời gian dài.Không ngờ được thì ra mẹ mà Bạc Diễn Thần nói, không phải mẹ ruột của nó.Nó mới 5 tuổi nhưng thông minh hơn rất nhiều so với các bạn cùng tuổi.Chính tai nó nghe được ở nhà trẻ có một bạn nữ tên là Điềm Điềm, bố với mẹ đã ly hôn, bố lại đem một người mẹ mới về.Mẹ mới đối xử với Điềm Điềm rất tệ thường ngược đãi cậu ấy, cấu nhéo trên người cậu ấy đầy vết xanh và tím.Thậm chí còn lấy kim khâu đâm cậu ấy.Điềm Điềm gan nhỏ không dám phản kháng, không ngờ khi cô giáo ở nhà trẻ thay đồ cho các bạn nhỏ phát hiện ra.Thế là báo cảnh sát.Vì thế trong tâm trí ức Đồng mẹ mới chính là hóa thân của phù thủy.Có một mụ phù thủy trong nhà, những ngày tháng tươi đẹp củanói coi như kết thúc rồi.Nó có tâm tư gì nhưng lại không muốn bày tỏ ra: “Con nào có không vui” ú’c Đồng cúi đầu nghịch ngón tay.oCoco xoa đầu nó: “Mẹ mới của con rất xinh đẹp lại còn lương thiện.Cô ấy nhất định sẽ yêu thương con.”“Hử” ức Đồng uể oải đáp lại một tiếng.Coco không nói gì nữa, ôm ú’c Đồng đi ra ngoài.Hai vệ sĩ cũng ra ngoài theo.Mạc Song Song đi sau cùng, cô ấy nhìn theo, nhóc con này hình như không có kỳ vọng được nhìn thấy mẹ mới của mình.Aiya Hân Đồng đáng thương.Làm mẹ kế thật khó a.Mạc Song Song không kiềm nổi lo lắng cho Lê Hân Đồng.Trong phòng VIP, Lê Hân Đồng cuối cùng cũng hoàn thành một tác phẩm, lập tức cầm lấy chạy đến bên cạnh cửa sổ.“Bạc tổng, em đã vẽ được rồi.”Bạc Diễn Thần quay người lại, dí điếu thuốc đang cháy trên đầu ngón tay xuống gạt tàn bên cạnh, nhận lấy bức vẽ, “Làm việc rất nhanh.”“Mời anh đánh lại giá lần nữa.” Lê Hân Đồng nhìn anh ấy, trong ánh mắt để lộ ra sự tự tin.“Được.” Bạc Diễn Thần cong môi, cúi đầu bắt đầu đánh giá.Xem một lúc, anh ấy hỏi: “Em thiết kế chiếc váy này rất đặc biệt, em có thể nói với anh, tại sao em chọn loại vải sợi bông bóng có kết cấu lấp lánh không”Lê Hân Đồng nhếch lông mày, hình như đối với câu hỏi của Bạc Diễn Thần sớm đã có sự chuẩn bị trước, không cần nghĩ ngợi gì mà trả lời: “Phong cách cung đình phóng đại rất phổ biến hiện nay, nhiều nhà thiết kế chọn tay áo lồng đèn cổ điển hoặc những viên kim sa tinh xảo để gợi lại ký ức tuổi thơ của chúng ta về những câu chuyện cổ tích phương Tây.Nhưng em nghĩ một chiếc váy bóng chắc chắn sẽ bắt mắt hơn.Đó là cách trực tiếp nhất để phản ánh độ sáng bóng thông qua chất liệu của vải.Hiệuquả tổng thế như này sẽ rất lộng lẫy mà không mất đi sự linh hoạt, phô trương mà không mất đi nét nội liễm.”Khóe miệng của Bạc Diễn Thần dần dần mở rộng, “Tốt lắm.về sửa lại các chi tiết, sau khi hoàn thiện bản thảo thì bảo bộ phận thiết kế tạo hình nhanh chóng làm ra thành sản phẩm.”Lê Hân Đồng trợn to mắt, giống như có chút không dám tin nhìn anh ta, “Điều này chứng minh là em đã qua được cửa ải rồi sao.”Bạc Diễn Thần cười: “Sao lạikhông tự tin rồi.Không lẽ đối định vị của em chỉ là qua ải mà thôi sao?”
Khi còn rất nhỏ nó đã không có khái niệm về mẹ, cảm thấy có bố yêu thương là đủ rồi.
Nhưng sau khi vào mẫu giáo, nhìn thấy rất nhiều bạn nhỏ đều có mẹ đến đón mà nó mỗi lần đều là do vệ sĩ hoặc bảo mẫu đến đón, trong lòng rất buồn tủi.
Vì thế nó thường ầm ĩ với Bạc Diễn Thần đòi mẹ.
Bạc Diễn Thần mặt không biểu cảm nói với con trai, không tìm được mẹ.
Mỗi lần nghe lời này nó đều trốn đi và khóc rất lâu.
Vài tháng trước, Bạc Diễn Thần bỗng nhiên nói với nó, nói là sắp tìm được mẹ rồi.
Điều này khiến nó tràn đầy niềm vui trong một thời gian dài.
Không ngờ được thì ra mẹ mà Bạc Diễn Thần nói, không phải mẹ ruột của nó.
Nó mới 5 tuổi nhưng thông minh hơn rất nhiều so với các bạn cùng tuổi.
Chính tai nó nghe được ở nhà trẻ có một bạn nữ tên là Điềm Điềm, bố với mẹ đã ly hôn, bố lại đem một người mẹ mới về.
Mẹ mới đối xử với Điềm Điềm rất tệ thường ngược đãi cậu ấy, cấu nhéo trên người cậu ấy đầy vết xanh và tím.
Thậm chí còn lấy kim khâu đâm cậu ấy.
Điềm Điềm gan nhỏ không dám phản kháng, không ngờ khi cô giáo ở nhà trẻ thay đồ cho các bạn nhỏ phát hiện ra.
Thế là báo cảnh sát.
Vì thế trong tâm trí ức Đồng mẹ mới chính là hóa thân của phù thủy.
Có một mụ phù thủy trong nhà, những ngày tháng tươi đẹp của
nói coi như kết thúc rồi.
Nó có tâm tư gì nhưng lại không muốn bày tỏ ra: “Con nào có không vui” ú’c Đồng cúi đầu nghịch ngón tay.
o
Coco xoa đầu nó: “Mẹ mới của con rất xinh đẹp lại còn lương thiện.
Cô ấy nhất định sẽ yêu thương con.”
“Hử” ức Đồng uể oải đáp lại một tiếng.
Coco không nói gì nữa, ôm ú’c Đồng đi ra ngoài.
Hai vệ sĩ cũng ra ngoài theo.
Mạc Song Song đi sau cùng, cô ấy nhìn theo, nhóc con này hình như không có kỳ vọng được nhìn thấy mẹ mới của mình.
Aiya Hân Đồng đáng thương.
Làm mẹ kế thật khó a.
Mạc Song Song không kiềm nổi lo lắng cho Lê Hân Đồng.
Trong phòng VIP, Lê Hân Đồng cuối cùng cũng hoàn thành một tác phẩm, lập tức cầm lấy chạy đến bên cạnh cửa sổ.
“Bạc tổng, em đã vẽ được rồi.”
Bạc Diễn Thần quay người lại, dí điếu thuốc đang cháy trên đầu ngón tay xuống gạt tàn bên cạnh, nhận lấy bức vẽ, “Làm việc rất nhanh.”
“Mời anh đánh lại giá lần nữa.” Lê Hân Đồng nhìn anh ấy, trong ánh mắt để lộ ra sự tự tin.
“Được.” Bạc Diễn Thần cong môi, cúi đầu bắt đầu đánh giá.
Xem một lúc, anh ấy hỏi: “Em thiết kế chiếc váy này rất đặc biệt, em có thể nói với anh, tại sao em chọn loại vải sợi bông bóng có kết cấu lấp lánh không”
Lê Hân Đồng nhếch lông mày, hình như đối với câu hỏi của Bạc Diễn Thần sớm đã có sự chuẩn bị trước, không cần nghĩ ngợi gì mà trả lời: “Phong cách cung đình phóng đại rất phổ biến hiện nay, nhiều nhà thiết kế chọn tay áo lồng đèn cổ điển hoặc những viên kim sa tinh xảo để gợi lại ký ức tuổi thơ của chúng ta về những câu chuyện cổ tích phương Tây.
Nhưng em nghĩ một chiếc váy bóng chắc chắn sẽ bắt mắt hơn.
Đó là cách trực tiếp nhất để phản ánh độ sáng bóng thông qua chất liệu của vải.Hiệu
quả tổng thế như này sẽ rất lộng lẫy mà không mất đi sự linh hoạt, phô trương mà không mất đi nét nội liễm.”
Khóe miệng của Bạc Diễn Thần dần dần mở rộng, “Tốt lắm.
về sửa lại các chi tiết, sau khi hoàn thiện bản thảo thì bảo bộ phận thiết kế tạo hình nhanh chóng làm ra thành sản phẩm.”
Lê Hân Đồng trợn to mắt, giống như có chút không dám tin nhìn anh ta, “Điều này chứng minh là em đã qua được cửa ải rồi sao.”
Bạc Diễn Thần cười: “Sao lại
không tự tin rồi.
Không lẽ đối định vị của em chỉ là qua ải mà thôi sao?”
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Khi còn rất nhỏ nó đã không có khái niệm về mẹ, cảm thấy có bố yêu thương là đủ rồi.Nhưng sau khi vào mẫu giáo, nhìn thấy rất nhiều bạn nhỏ đều có mẹ đến đón mà nó mỗi lần đều là do vệ sĩ hoặc bảo mẫu đến đón, trong lòng rất buồn tủi.Vì thế nó thường ầm ĩ với Bạc Diễn Thần đòi mẹ.Bạc Diễn Thần mặt không biểu cảm nói với con trai, không tìm được mẹ.Mỗi lần nghe lời này nó đều trốn đi và khóc rất lâu.Vài tháng trước, Bạc Diễn Thần bỗng nhiên nói với nó, nói là sắp tìm được mẹ rồi.Điều này khiến nó tràn đầy niềm vui trong một thời gian dài.Không ngờ được thì ra mẹ mà Bạc Diễn Thần nói, không phải mẹ ruột của nó.Nó mới 5 tuổi nhưng thông minh hơn rất nhiều so với các bạn cùng tuổi.Chính tai nó nghe được ở nhà trẻ có một bạn nữ tên là Điềm Điềm, bố với mẹ đã ly hôn, bố lại đem một người mẹ mới về.Mẹ mới đối xử với Điềm Điềm rất tệ thường ngược đãi cậu ấy, cấu nhéo trên người cậu ấy đầy vết xanh và tím.Thậm chí còn lấy kim khâu đâm cậu ấy.Điềm Điềm gan nhỏ không dám phản kháng, không ngờ khi cô giáo ở nhà trẻ thay đồ cho các bạn nhỏ phát hiện ra.Thế là báo cảnh sát.Vì thế trong tâm trí ức Đồng mẹ mới chính là hóa thân của phù thủy.Có một mụ phù thủy trong nhà, những ngày tháng tươi đẹp củanói coi như kết thúc rồi.Nó có tâm tư gì nhưng lại không muốn bày tỏ ra: “Con nào có không vui” ú’c Đồng cúi đầu nghịch ngón tay.oCoco xoa đầu nó: “Mẹ mới của con rất xinh đẹp lại còn lương thiện.Cô ấy nhất định sẽ yêu thương con.”“Hử” ức Đồng uể oải đáp lại một tiếng.Coco không nói gì nữa, ôm ú’c Đồng đi ra ngoài.Hai vệ sĩ cũng ra ngoài theo.Mạc Song Song đi sau cùng, cô ấy nhìn theo, nhóc con này hình như không có kỳ vọng được nhìn thấy mẹ mới của mình.Aiya Hân Đồng đáng thương.Làm mẹ kế thật khó a.Mạc Song Song không kiềm nổi lo lắng cho Lê Hân Đồng.Trong phòng VIP, Lê Hân Đồng cuối cùng cũng hoàn thành một tác phẩm, lập tức cầm lấy chạy đến bên cạnh cửa sổ.“Bạc tổng, em đã vẽ được rồi.”Bạc Diễn Thần quay người lại, dí điếu thuốc đang cháy trên đầu ngón tay xuống gạt tàn bên cạnh, nhận lấy bức vẽ, “Làm việc rất nhanh.”“Mời anh đánh lại giá lần nữa.” Lê Hân Đồng nhìn anh ấy, trong ánh mắt để lộ ra sự tự tin.“Được.” Bạc Diễn Thần cong môi, cúi đầu bắt đầu đánh giá.Xem một lúc, anh ấy hỏi: “Em thiết kế chiếc váy này rất đặc biệt, em có thể nói với anh, tại sao em chọn loại vải sợi bông bóng có kết cấu lấp lánh không”Lê Hân Đồng nhếch lông mày, hình như đối với câu hỏi của Bạc Diễn Thần sớm đã có sự chuẩn bị trước, không cần nghĩ ngợi gì mà trả lời: “Phong cách cung đình phóng đại rất phổ biến hiện nay, nhiều nhà thiết kế chọn tay áo lồng đèn cổ điển hoặc những viên kim sa tinh xảo để gợi lại ký ức tuổi thơ của chúng ta về những câu chuyện cổ tích phương Tây.Nhưng em nghĩ một chiếc váy bóng chắc chắn sẽ bắt mắt hơn.Đó là cách trực tiếp nhất để phản ánh độ sáng bóng thông qua chất liệu của vải.Hiệuquả tổng thế như này sẽ rất lộng lẫy mà không mất đi sự linh hoạt, phô trương mà không mất đi nét nội liễm.”Khóe miệng của Bạc Diễn Thần dần dần mở rộng, “Tốt lắm.về sửa lại các chi tiết, sau khi hoàn thiện bản thảo thì bảo bộ phận thiết kế tạo hình nhanh chóng làm ra thành sản phẩm.”Lê Hân Đồng trợn to mắt, giống như có chút không dám tin nhìn anh ta, “Điều này chứng minh là em đã qua được cửa ải rồi sao.”Bạc Diễn Thần cười: “Sao lạikhông tự tin rồi.Không lẽ đối định vị của em chỉ là qua ải mà thôi sao?”