Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 126: 126: Chương 128

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Cơ thể của cô ấy có vẻ nhạy cảm hơn nãm năm trước, cô ấy đã không được phát triển trong nhiều năm, và cô ấy đã giật nảy mình như một trinh nữ.Cảm giác khít khao đẹp đẽ ấy giống như thiếu nữ mười tám tuổi, khiến anh lần nào cũng muốn dục tiên dục tử.•Không dám nhìn thêm nữa, Bạc Diễn Thần đắp chăn giúp cô xong, xoay người đi vào nhà tắm.Trong giấc mơ.Lê Hân Đồng đang ngồi ở bàn viết vẽ một bức tranh, Bạc Diễn Thần đi tới, cúi xuống nhìn bức tranh còn dang dở của cô, ca thán nói, “Đồng Đồng, em thật sự là một thiên tài.”Lê Hân Đồng quay đầu, nhìn anh ta với ánh mắt không dám tin: “Thiết kế nội y của em thật sự sẽ có thị trường sao?”“Anh nói có là có.” Giọng điệu của Bạc Diễn Thần chắc chắn,“Đồng Đồng, ngay cả tên thương hiệu anh cũng nghĩ xong rồi.Gọi là Red”“Red” Lê Hân Đồng chớp chớp đôi mắt ngây thơ, “Sao lại đặt cái tên này? Có hàm ý gì đặc biệt sao?”“Là tên của em cho anh nguồn cảm hứng.” Bạc Diễn Thần nói.“Tên của em?” Lê Hân Đồng cả mặt ngơ ngác.“Đồ ngốc” Bạc Diễn Thần nhéo chiếc mũi nhỏ của cô, “Anh hỏi em, red dịch ra tiếng Trung cónghĩa là gì?”“Màu đỏ.”“Chữ Đồng trong tên của em có nghĩa là gì?”Lê Hân Đồng ngẩn ngơ, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Nghĩa cũng là màu đỏ.”“ừm.Anh định lấy Red làm tên đăng ký thương hiệu.” Bạc Diễn Thần nói, “Sau này anh thành lập công ty cũng sẽ lấy Red làm tên.”Anh ấy lại còn nghĩ đến dùng tên của mình.“A Thần, cảm ơn anh.” Ngoài nói cảm ơn, cô không biết dùng từ gì để diễn tả sự cảm động trong lòng.“Nha đầu ngốc, người phải nói cảm ơn nên là anh.” Bạc Diễn Thần kéo cô ấy vào lòng, “Trước khi biết em, cuộc đời của anh là một màu xám xịt.Em chính là màu đỏ trong cuộc đời của anh.”Đổi cảnh, bà ngoại xuất hiện trước mắt cô ấy.“Đồng Đồng mau trở về với bà ngoại.”“Không, A Thần đi công tác, lập tức sẽ trở về, cháu muốn ở đây đợi anh ấy.” Lê Hân Đồng nói.“Cậu ta sẽ không quay về đâu, người đàn ông đó lừa dối cháu, bỏ rơi cháu rồi.Mau chóng về với ta.” Bà ngoại đưa tay ra kéo cô ấy.“Không, cháu không đi không thể, A Thần nói sẽ mãi mãi yêu cháu.Cháu không đi, cháu muốn nghe chính miệng anh ấy nói.”Trong lúc giằng co, hai người đàn ông cao lớn mặc đồ đen từ ngoài cửa xông vào: “Muốn đi hả, không có dễ dàng như thế đâu.”“Các người là ai muốn làm gì?” Bà ngoại bảo vệ Lê Hân Đồng trong lòng.“Có người phái chúng tôi lấy mạng của nha đầu này, bà già không muốn chết thì mau cút đi”Bà ngoại bỗng nhiên ôm chân của hai người mặc đồ đen: “ĐồngĐồng, chạy mau.”“Bà ngoại, không, cháu không thể bỏ bà lại” Lê Hân Đồng khóc khàn cả giọng.Ngay lúc này, có một thanh niên chạy vào kéo Lê Hân Đồng chạy ra ngoài, “Đồng Đồng, mau đi cùng anh.”“Không Thiểu Khiêm, tôi có chết cũng không đi” Lê Hân Đồng nhất quyết giữ chặt khung cửa sổ.Người thanh niên bất lực, tay chặt một cái trước mắt Lê Hân Đồng tối đen rồi ngất lịm.“A” Lê Hân Đồng đột nhiên tỉnh lại cả người mồ hôi lạnh toát.Lê Hân Đồng mờ mắt ra, đối mặt với ánh mắt đầy sự quan tâm của Bạc Diễn Thần, “Đồng Đồng, em sao rồi gặp phải ác mộng?”Trời ơi thì ra là một giấc mơ.Lê Hân Đồng nghĩ không thông, tại sao cô ấy lại nằm mơ kì lạ như thế.Nhưng những cảnh trong mơ chân thật như vậy.Lại có thể mơ có người muốntruy sát mình, người đàn ông cứu cô lại là ai? Thiểu Khiêm tại sao trong kí ức của cô chưa từng có người tên như vậy.

Cơ thể của cô ấy có vẻ nhạy cảm hơn nãm năm trước, cô ấy đã không được phát triển trong nhiều năm, và cô ấy đã giật nảy mình như một trinh nữ.

Cảm giác khít khao đẹp đẽ ấy giống như thiếu nữ mười tám tuổi, khiến anh lần nào cũng muốn dục tiên dục tử.

Không dám nhìn thêm nữa, Bạc Diễn Thần đắp chăn giúp cô xong, xoay người đi vào nhà tắm.

Trong giấc mơ.

Lê Hân Đồng đang ngồi ở bàn viết vẽ một bức tranh, Bạc Diễn Thần đi tới, cúi xuống nhìn bức tranh còn dang dở của cô, ca thán nói, “Đồng Đồng, em thật sự là một thiên tài.”

Lê Hân Đồng quay đầu, nhìn anh ta với ánh mắt không dám tin: “Thiết kế nội y của em thật sự sẽ có thị trường sao?”

“Anh nói có là có.” Giọng điệu của Bạc Diễn Thần chắc chắn,

“Đồng Đồng, ngay cả tên thương hiệu anh cũng nghĩ xong rồi.

Gọi là Red”

“Red” Lê Hân Đồng chớp chớp đôi mắt ngây thơ, “Sao lại đặt cái tên này? Có hàm ý gì đặc biệt sao?”

“Là tên của em cho anh nguồn cảm hứng.” Bạc Diễn Thần nói.

“Tên của em?” Lê Hân Đồng cả mặt ngơ ngác.

“Đồ ngốc” Bạc Diễn Thần nhéo chiếc mũi nhỏ của cô, “Anh hỏi em, red dịch ra tiếng Trung có

nghĩa là gì?”

“Màu đỏ.”

“Chữ Đồng trong tên của em có nghĩa là gì?”

Lê Hân Đồng ngẩn ngơ, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Nghĩa cũng là màu đỏ.”

“ừm.

Anh định lấy Red làm tên đăng ký thương hiệu.” Bạc Diễn Thần nói, “Sau này anh thành lập công ty cũng sẽ lấy Red làm tên.”

Anh ấy lại còn nghĩ đến dùng tên của mình.

“A Thần, cảm ơn anh.” Ngoài nói cảm ơn, cô không biết dùng từ gì để diễn tả sự cảm động trong lòng.

“Nha đầu ngốc, người phải nói cảm ơn nên là anh.” Bạc Diễn Thần kéo cô ấy vào lòng, “Trước khi biết em, cuộc đời của anh là một màu xám xịt.

Em chính là màu đỏ trong cuộc đời của anh.”

Đổi cảnh, bà ngoại xuất hiện trước mắt cô ấy.

“Đồng Đồng mau trở về với bà ngoại.”

“Không, A Thần đi công tác, lập tức sẽ trở về, cháu muốn ở đây đợi anh ấy.” Lê Hân Đồng nói.

“Cậu ta sẽ không quay về đâu, người đàn ông đó lừa dối cháu, bỏ rơi cháu rồi.

Mau chóng về với ta.” Bà ngoại đưa tay ra kéo cô ấy.

“Không, cháu không đi không thể, A Thần nói sẽ mãi mãi yêu cháu.

Cháu không đi, cháu muốn nghe chính miệng anh ấy nói.”

Trong lúc giằng co, hai người đàn ông cao lớn mặc đồ đen từ ngoài cửa xông vào: “Muốn đi hả, không có dễ dàng như thế đâu.”

“Các người là ai muốn làm gì?” Bà ngoại bảo vệ Lê Hân Đồng trong lòng.

“Có người phái chúng tôi lấy mạng của nha đầu này, bà già không muốn chết thì mau cút đi”

Bà ngoại bỗng nhiên ôm chân của hai người mặc đồ đen: “Đồng

Đồng, chạy mau.”

“Bà ngoại, không, cháu không thể bỏ bà lại” Lê Hân Đồng khóc khàn cả giọng.

Ngay lúc này, có một thanh niên chạy vào kéo Lê Hân Đồng chạy ra ngoài, “Đồng Đồng, mau đi cùng anh.”

“Không Thiểu Khiêm, tôi có chết cũng không đi” Lê Hân Đồng nhất quyết giữ chặt khung cửa sổ.

Người thanh niên bất lực, tay chặt một cái trước mắt Lê Hân Đồng tối đen rồi ngất lịm.

“A” Lê Hân Đồng đột nhiên tỉnh lại cả người mồ hôi lạnh toát.

Lê Hân Đồng mờ mắt ra, đối mặt với ánh mắt đầy sự quan tâm của Bạc Diễn Thần, “Đồng Đồng, em sao rồi gặp phải ác mộng?”

Trời ơi thì ra là một giấc mơ.

Lê Hân Đồng nghĩ không thông, tại sao cô ấy lại nằm mơ kì lạ như thế.

Nhưng những cảnh trong mơ chân thật như vậy.

Lại có thể mơ có người muốn

truy sát mình, người đàn ông cứu cô lại là ai? Thiểu Khiêm tại sao trong kí ức của cô chưa từng có người tên như vậy.

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Cơ thể của cô ấy có vẻ nhạy cảm hơn nãm năm trước, cô ấy đã không được phát triển trong nhiều năm, và cô ấy đã giật nảy mình như một trinh nữ.Cảm giác khít khao đẹp đẽ ấy giống như thiếu nữ mười tám tuổi, khiến anh lần nào cũng muốn dục tiên dục tử.•Không dám nhìn thêm nữa, Bạc Diễn Thần đắp chăn giúp cô xong, xoay người đi vào nhà tắm.Trong giấc mơ.Lê Hân Đồng đang ngồi ở bàn viết vẽ một bức tranh, Bạc Diễn Thần đi tới, cúi xuống nhìn bức tranh còn dang dở của cô, ca thán nói, “Đồng Đồng, em thật sự là một thiên tài.”Lê Hân Đồng quay đầu, nhìn anh ta với ánh mắt không dám tin: “Thiết kế nội y của em thật sự sẽ có thị trường sao?”“Anh nói có là có.” Giọng điệu của Bạc Diễn Thần chắc chắn,“Đồng Đồng, ngay cả tên thương hiệu anh cũng nghĩ xong rồi.Gọi là Red”“Red” Lê Hân Đồng chớp chớp đôi mắt ngây thơ, “Sao lại đặt cái tên này? Có hàm ý gì đặc biệt sao?”“Là tên của em cho anh nguồn cảm hứng.” Bạc Diễn Thần nói.“Tên của em?” Lê Hân Đồng cả mặt ngơ ngác.“Đồ ngốc” Bạc Diễn Thần nhéo chiếc mũi nhỏ của cô, “Anh hỏi em, red dịch ra tiếng Trung cónghĩa là gì?”“Màu đỏ.”“Chữ Đồng trong tên của em có nghĩa là gì?”Lê Hân Đồng ngẩn ngơ, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Nghĩa cũng là màu đỏ.”“ừm.Anh định lấy Red làm tên đăng ký thương hiệu.” Bạc Diễn Thần nói, “Sau này anh thành lập công ty cũng sẽ lấy Red làm tên.”Anh ấy lại còn nghĩ đến dùng tên của mình.“A Thần, cảm ơn anh.” Ngoài nói cảm ơn, cô không biết dùng từ gì để diễn tả sự cảm động trong lòng.“Nha đầu ngốc, người phải nói cảm ơn nên là anh.” Bạc Diễn Thần kéo cô ấy vào lòng, “Trước khi biết em, cuộc đời của anh là một màu xám xịt.Em chính là màu đỏ trong cuộc đời của anh.”Đổi cảnh, bà ngoại xuất hiện trước mắt cô ấy.“Đồng Đồng mau trở về với bà ngoại.”“Không, A Thần đi công tác, lập tức sẽ trở về, cháu muốn ở đây đợi anh ấy.” Lê Hân Đồng nói.“Cậu ta sẽ không quay về đâu, người đàn ông đó lừa dối cháu, bỏ rơi cháu rồi.Mau chóng về với ta.” Bà ngoại đưa tay ra kéo cô ấy.“Không, cháu không đi không thể, A Thần nói sẽ mãi mãi yêu cháu.Cháu không đi, cháu muốn nghe chính miệng anh ấy nói.”Trong lúc giằng co, hai người đàn ông cao lớn mặc đồ đen từ ngoài cửa xông vào: “Muốn đi hả, không có dễ dàng như thế đâu.”“Các người là ai muốn làm gì?” Bà ngoại bảo vệ Lê Hân Đồng trong lòng.“Có người phái chúng tôi lấy mạng của nha đầu này, bà già không muốn chết thì mau cút đi”Bà ngoại bỗng nhiên ôm chân của hai người mặc đồ đen: “ĐồngĐồng, chạy mau.”“Bà ngoại, không, cháu không thể bỏ bà lại” Lê Hân Đồng khóc khàn cả giọng.Ngay lúc này, có một thanh niên chạy vào kéo Lê Hân Đồng chạy ra ngoài, “Đồng Đồng, mau đi cùng anh.”“Không Thiểu Khiêm, tôi có chết cũng không đi” Lê Hân Đồng nhất quyết giữ chặt khung cửa sổ.Người thanh niên bất lực, tay chặt một cái trước mắt Lê Hân Đồng tối đen rồi ngất lịm.“A” Lê Hân Đồng đột nhiên tỉnh lại cả người mồ hôi lạnh toát.Lê Hân Đồng mờ mắt ra, đối mặt với ánh mắt đầy sự quan tâm của Bạc Diễn Thần, “Đồng Đồng, em sao rồi gặp phải ác mộng?”Trời ơi thì ra là một giấc mơ.Lê Hân Đồng nghĩ không thông, tại sao cô ấy lại nằm mơ kì lạ như thế.Nhưng những cảnh trong mơ chân thật như vậy.Lại có thể mơ có người muốntruy sát mình, người đàn ông cứu cô lại là ai? Thiểu Khiêm tại sao trong kí ức của cô chưa từng có người tên như vậy.

Chương 126: 126: Chương 128