Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 130: 130: Chương 132
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Tiểu ức Đồng nhìn thấy bố nuôi mồm mép vậy mà cũng bị bố khiến cho không nói nên lời, trái tim nó trùng xuống.“Bố con con không phải cố ý muốn trốn học mà là con nhớ nhà.”Bạc Diễn Thần hừ một tiếng: “Nhớ nhà vậy sao con không về nhà mà chạy đến đây.”Tiểu ức Đồng: Nó phát hiện trước mặt bố, chút thòng minh của bản thân hoàn toàn không có sân khấu để phát huy.Bạc Diễn Thần chuyển anh nhìn sang người hai vệ sĩ: “Hai ngườigiải thích cho tôi.”Hai người nhìn nhau, đại Lâm mở miệng nói: “Sau khi chúng tôi đón tiểu thiếu gia, nào dám đưa cậu ấy đi đâu ra hỏi trường liền đến luôn đây để tìm ông thiếu.”Tiểu ức Đồng cảm động nhìn Đại Lâm, tốt lắm, sợi dây xích ở thời điểm then chốt.Bạc Diễn Thần lạnh lùng hừ một tiếng, “Nếu như mấy người không gặp tôi, dự định ở đây chơi bao lâu?”“Không có, không có.” Tiểu Lâmvội vàng cuống quýt lắc đầu, “Tiểu thiếu gia đồng ý với chúng tôi ăn xong kem sẽ lập tức về nhà.”“Phải không?” Bạc Diễn thần nhìn con trai, “Đến nơi xa xôi như vậy chỉ vì ăn một cây kem?”Tiểu Lâm: anh ta phát hiện khi nói chuyện với ông chủ, mỗi từ mỗi câu đều phải suy nghĩ cặn kẽ bằng không thì không nên mở miệng thì tốt hơn.Coco không nghe được nữa, “Được rồi, A Thần.Chút chuyện nhỏ này mà đến nỗi vậy sao? ứcĐồng cũng lớn rồi cậu khiển trách nó trước mặt nhiều người như thế, tồn thương lòng tự tôn của nó.”“Chuyện nhỏ?” mặt của Bạc Diễn Thần âm u, “Lẽ nào cậu quên chuyện hai năm trước nó trốn đi sao? Bài học lần đó vẫn chưa đủ sâu sắc, mình nói vài câu đã cảm thấy tổn thương lòng tự trọng rồi, người ngoài muốn làm tổn thương lòng tự trọng của nó không đơn giản như vậy đâu”Hai năm trước, ức Đồng lẻn ra khỏi nhà trẻ và bị bắt cóc, bọn bắt cóc đòi số tiền chuộc 10 triệunhân dân tệ.May là bọn bắt cóc vẫn còn nhân tính nhận tiền xong không giết con tin.Sau chuyện này, Bạc Diễn Thần tăng cường biện pháp bảo vệ, ngoài ờ kí túc xá trường với ở nhà ra, chỉ cần ở bên ngoài, thì phái người bảo vệ Bạc ức Đồng 24/24.Bạc Diễn Thần không phải tức giận con trai trốn học, lo lắng hơn là về sự an toàn tính mạng của con trai.Anh ấy chỉ có một đứa con trai như vậy, con trai là tính mạng của anh ấy.Hai năm trước mặc dù Tiểu ức Đồng chỉ có ba tuổi, nhưng cũng đã nhớ.Nó cho dù không bị bọn bắt cóc giết nhưng cũng phải chịu dựng đủ loại tra tấn, đến mức mà thời gian nửa năm sau khi được cứu không thèm ăn cơm nước gì, đêm đêm mơ ác mộng người gầy đi rất nhiều.Trẻ em thường quên đi quá khứ đi đã lành vết thương, cộng thêm ức Đồng có tính cách cởi mở, chưa đầy một năm đã hồi phục.Sau lần trốn học trước, nó không đi đâu mà về nhà.Dù là như vậy, Bạc Diễn Thần vẫn tức giận còn cấm túc nó ba ngày, đồng thời phạt nó kiểm điểm hơn một trăm từ.Có lẽ là hình phạt quá nhẹ nhàng, nhóc con này căn bản không nhớ, thế mà nó lại càng táo tợn hơn chạy ra sơn trang.Chuyện bắt cóc đương nhiên Coco biết.Bạc Diễn Thần nhắc lại Coco cũng không còn cách nào giúp được con trai nữa.“Xem ra lần trước nố trừng phạtcon quá nhẹ.” Ánh mắt hung dữ của Bạc Diễn Thần hướng vào con trai, “Nói đi, nên phạt con thế nào đây.”Thân thể của ức Đồng run rẩy, ánh mắt nhìn Coco giống như cầu cứu..
Tiểu ức Đồng nhìn thấy bố nuôi mồm mép vậy mà cũng bị bố khiến cho không nói nên lời, trái tim nó trùng xuống.
“Bố con con không phải cố ý muốn trốn học mà là con nhớ nhà.”
Bạc Diễn Thần hừ một tiếng: “Nhớ nhà vậy sao con không về nhà mà chạy đến đây.”
Tiểu ức Đồng: Nó phát hiện trước mặt bố, chút thòng minh của bản thân hoàn toàn không có sân khấu để phát huy.
Bạc Diễn Thần chuyển anh nhìn sang người hai vệ sĩ: “Hai người
giải thích cho tôi.”
Hai người nhìn nhau, đại Lâm mở miệng nói: “Sau khi chúng tôi đón tiểu thiếu gia, nào dám đưa cậu ấy đi đâu ra hỏi trường liền đến luôn đây để tìm ông thiếu.”
Tiểu ức Đồng cảm động nhìn Đại Lâm, tốt lắm, sợi dây xích ở thời điểm then chốt.
Bạc Diễn Thần lạnh lùng hừ một tiếng, “Nếu như mấy người không gặp tôi, dự định ở đây chơi bao lâu?”
“Không có, không có.” Tiểu Lâm
vội vàng cuống quýt lắc đầu, “Tiểu thiếu gia đồng ý với chúng tôi ăn xong kem sẽ lập tức về nhà.”
“Phải không?” Bạc Diễn thần nhìn con trai, “Đến nơi xa xôi như vậy chỉ vì ăn một cây kem?”
Tiểu Lâm: anh ta phát hiện khi nói chuyện với ông chủ, mỗi từ mỗi câu đều phải suy nghĩ cặn kẽ bằng không thì không nên mở miệng thì tốt hơn.
Coco không nghe được nữa, “Được rồi, A Thần.
Chút chuyện nhỏ này mà đến nỗi vậy sao? ức
Đồng cũng lớn rồi cậu khiển trách nó trước mặt nhiều người như thế, tồn thương lòng tự tôn của nó.”
“Chuyện nhỏ?” mặt của Bạc Diễn Thần âm u, “Lẽ nào cậu quên chuyện hai năm trước nó trốn đi sao? Bài học lần đó vẫn chưa đủ sâu sắc, mình nói vài câu đã cảm thấy tổn thương lòng tự trọng rồi, người ngoài muốn làm tổn thương lòng tự trọng của nó không đơn giản như vậy đâu”
Hai năm trước, ức Đồng lẻn ra khỏi nhà trẻ và bị bắt cóc, bọn bắt cóc đòi số tiền chuộc 10 triệu
nhân dân tệ.
May là bọn bắt cóc vẫn còn nhân tính nhận tiền xong không giết con tin.
Sau chuyện này, Bạc Diễn Thần tăng cường biện pháp bảo vệ, ngoài ờ kí túc xá trường với ở nhà ra, chỉ cần ở bên ngoài, thì phái người bảo vệ Bạc ức Đồng 24/24.
Bạc Diễn Thần không phải tức giận con trai trốn học, lo lắng hơn là về sự an toàn tính mạng của con trai.
Anh ấy chỉ có một đứa con trai như vậy, con trai là tính mạng của anh ấy.
Hai năm trước mặc dù Tiểu ức Đồng chỉ có ba tuổi, nhưng cũng đã nhớ.
Nó cho dù không bị bọn bắt cóc giết nhưng cũng phải chịu dựng đủ loại tra tấn, đến mức mà thời gian nửa năm sau khi được cứu không thèm ăn cơm nước gì, đêm đêm mơ ác mộng người gầy đi rất nhiều.
Trẻ em thường quên đi quá khứ đi đã lành vết thương, cộng thêm ức Đồng có tính cách cởi mở, chưa đầy một năm đã hồi phục.
Sau lần trốn học trước, nó không đi đâu mà về nhà.
Dù là như vậy, Bạc Diễn Thần vẫn tức giận còn cấm túc nó ba ngày, đồng thời phạt nó kiểm điểm hơn một trăm từ.
Có lẽ là hình phạt quá nhẹ nhàng, nhóc con này căn bản không nhớ, thế mà nó lại càng táo tợn hơn chạy ra sơn trang.
Chuyện bắt cóc đương nhiên Coco biết.
Bạc Diễn Thần nhắc lại Coco cũng không còn cách nào giúp được con trai nữa.
“Xem ra lần trước nố trừng phạt
con quá nhẹ.” Ánh mắt hung dữ của Bạc Diễn Thần hướng vào con trai, “Nói đi, nên phạt con thế nào đây.”
Thân thể của ức Đồng run rẩy, ánh mắt nhìn Coco giống như cầu cứu..
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Tiểu ức Đồng nhìn thấy bố nuôi mồm mép vậy mà cũng bị bố khiến cho không nói nên lời, trái tim nó trùng xuống.“Bố con con không phải cố ý muốn trốn học mà là con nhớ nhà.”Bạc Diễn Thần hừ một tiếng: “Nhớ nhà vậy sao con không về nhà mà chạy đến đây.”Tiểu ức Đồng: Nó phát hiện trước mặt bố, chút thòng minh của bản thân hoàn toàn không có sân khấu để phát huy.Bạc Diễn Thần chuyển anh nhìn sang người hai vệ sĩ: “Hai ngườigiải thích cho tôi.”Hai người nhìn nhau, đại Lâm mở miệng nói: “Sau khi chúng tôi đón tiểu thiếu gia, nào dám đưa cậu ấy đi đâu ra hỏi trường liền đến luôn đây để tìm ông thiếu.”Tiểu ức Đồng cảm động nhìn Đại Lâm, tốt lắm, sợi dây xích ở thời điểm then chốt.Bạc Diễn Thần lạnh lùng hừ một tiếng, “Nếu như mấy người không gặp tôi, dự định ở đây chơi bao lâu?”“Không có, không có.” Tiểu Lâmvội vàng cuống quýt lắc đầu, “Tiểu thiếu gia đồng ý với chúng tôi ăn xong kem sẽ lập tức về nhà.”“Phải không?” Bạc Diễn thần nhìn con trai, “Đến nơi xa xôi như vậy chỉ vì ăn một cây kem?”Tiểu Lâm: anh ta phát hiện khi nói chuyện với ông chủ, mỗi từ mỗi câu đều phải suy nghĩ cặn kẽ bằng không thì không nên mở miệng thì tốt hơn.Coco không nghe được nữa, “Được rồi, A Thần.Chút chuyện nhỏ này mà đến nỗi vậy sao? ứcĐồng cũng lớn rồi cậu khiển trách nó trước mặt nhiều người như thế, tồn thương lòng tự tôn của nó.”“Chuyện nhỏ?” mặt của Bạc Diễn Thần âm u, “Lẽ nào cậu quên chuyện hai năm trước nó trốn đi sao? Bài học lần đó vẫn chưa đủ sâu sắc, mình nói vài câu đã cảm thấy tổn thương lòng tự trọng rồi, người ngoài muốn làm tổn thương lòng tự trọng của nó không đơn giản như vậy đâu”Hai năm trước, ức Đồng lẻn ra khỏi nhà trẻ và bị bắt cóc, bọn bắt cóc đòi số tiền chuộc 10 triệunhân dân tệ.May là bọn bắt cóc vẫn còn nhân tính nhận tiền xong không giết con tin.Sau chuyện này, Bạc Diễn Thần tăng cường biện pháp bảo vệ, ngoài ờ kí túc xá trường với ở nhà ra, chỉ cần ở bên ngoài, thì phái người bảo vệ Bạc ức Đồng 24/24.Bạc Diễn Thần không phải tức giận con trai trốn học, lo lắng hơn là về sự an toàn tính mạng của con trai.Anh ấy chỉ có một đứa con trai như vậy, con trai là tính mạng của anh ấy.Hai năm trước mặc dù Tiểu ức Đồng chỉ có ba tuổi, nhưng cũng đã nhớ.Nó cho dù không bị bọn bắt cóc giết nhưng cũng phải chịu dựng đủ loại tra tấn, đến mức mà thời gian nửa năm sau khi được cứu không thèm ăn cơm nước gì, đêm đêm mơ ác mộng người gầy đi rất nhiều.Trẻ em thường quên đi quá khứ đi đã lành vết thương, cộng thêm ức Đồng có tính cách cởi mở, chưa đầy một năm đã hồi phục.Sau lần trốn học trước, nó không đi đâu mà về nhà.Dù là như vậy, Bạc Diễn Thần vẫn tức giận còn cấm túc nó ba ngày, đồng thời phạt nó kiểm điểm hơn một trăm từ.Có lẽ là hình phạt quá nhẹ nhàng, nhóc con này căn bản không nhớ, thế mà nó lại càng táo tợn hơn chạy ra sơn trang.Chuyện bắt cóc đương nhiên Coco biết.Bạc Diễn Thần nhắc lại Coco cũng không còn cách nào giúp được con trai nữa.“Xem ra lần trước nố trừng phạtcon quá nhẹ.” Ánh mắt hung dữ của Bạc Diễn Thần hướng vào con trai, “Nói đi, nên phạt con thế nào đây.”Thân thể của ức Đồng run rẩy, ánh mắt nhìn Coco giống như cầu cứu..