Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 136: 136: Chương 138

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Nhưng trước tiểu ức Đồng dễthương thì mọi nguyên tắc của cô đều được gạt sang một bên, chỉ muốn dành những điều tốt nhất cho con của mình.“Ấu ye mẹ, mẹ thật tốt” Nhóc con hôn vào má cô một cái.Sau khi nhóc con nhận kem từ trong tay của nhân viên phục vụ, lại không vội ăn mà rất hiếu thảo đưa kem đến bên miệng Lê Hân Đồng, “Mẹ, mẹ ăn trước đi.”Lê Hân Đồng ngạc nhiên trước sự khôn ngoan và hiểu chuyện của tiểu ức Đồng, đồng thời bày tỏ sự thán phục trước cách dạydỗ con của Bạc Diễn Thần.Phải biết là anh ấy là một người đàn ông, vừa phải bận rộn với công việc, vừa phải chỉ dẫn con, thật là không dễ dàng gi.Những đứa trẻ lớn lên trong những ngôi nhà có cha mẹ đơn thân có xu hướng gặp các vấn đề về tính cách thuộc loại này hay loại khác.Nhưng những điều này hoàn toàn không thể thấy ở Tiểu ức Đồng.Chí ít là trước mắt cô cảm thấy nhóc con này ngoài tinh nghịch một chút, những mặt khác đềukhông có vấn đề gi.Lê Hân Đồng cười với nhóc con, “Hôm nay bụng của mẹ không thoải mái, không thể ăn đồ lạnh.”Tính ngày thì bà dì sắp tìm đếnX.roi.“Hả, sao bụng của mẹ không thoải mái vậy, có uống thuốc rồi khám bác sĩ hay chưa?”Lê Hân Đồng:“…”Cô ấy không thể nói thật với trẻ con.Cho dù nói thì trẻ con cũng sẽ không hiểu được.Nhóc con hiểu chuyện và chu đáo khiến trái tim cô thật ấm áp, “Còn không đến mức nghiêm trọng như thế.Chỉ là không thể ăn đá.ức Đồng ăn một mình đi.”“À, vậy thì tốt rồi.” Tiểu ức Đồng lúc này mới yên tâm mà ăn miếng thật to.Thấy nhóc con lộ ra nụ cười thỏa mãn, trong lòng Lê Hân Đồng còn ngọt ngào hơn là ăn kemÁnh mặt trời bên ngoài quá gắt, sợ kem chảy hết ra ngoài, Lê Hân Đồng dắt nhóc con đến ghế bên cạnh ngồi xuống, đợi nó ănxong mới rời đi.“Ngoài kem ra con còn muốn ăn cái khác nữa không?” Lê Hân Đồng hỏi.Tiểu ức Đồng lắc đồng, chỉ chỉ kem trước mắt: “Không cần đâu, ăn cái này là đủ rồi.”Ly kem lớn như thế có thể án hết là tốt rồi, sao mà có thể ăn cái khác nữa.Tiểu ức Đồng tiếp tục mải miết ăn vài miếng kem, đột nhiên giống như cái gì đó, vẫy vẫy tay với nhân viên phục vụ, “Chị xinhđẹp ơi, cho mẹ của em một ly nước cam, đừng cho thêm đá nhé.”.

Nhưng trước tiểu ức Đồng dễ

thương thì mọi nguyên tắc của cô đều được gạt sang một bên, chỉ muốn dành những điều tốt nhất cho con của mình.

“Ấu ye mẹ, mẹ thật tốt” Nhóc con hôn vào má cô một cái.

Sau khi nhóc con nhận kem từ trong tay của nhân viên phục vụ, lại không vội ăn mà rất hiếu thảo đưa kem đến bên miệng Lê Hân Đồng, “Mẹ, mẹ ăn trước đi.

Lê Hân Đồng ngạc nhiên trước sự khôn ngoan và hiểu chuyện của tiểu ức Đồng, đồng thời bày tỏ sự thán phục trước cách dạy

dỗ con của Bạc Diễn Thần.

Phải biết là anh ấy là một người đàn ông, vừa phải bận rộn với công việc, vừa phải chỉ dẫn con, thật là không dễ dàng gi.

Những đứa trẻ lớn lên trong những ngôi nhà có cha mẹ đơn thân có xu hướng gặp các vấn đề về tính cách thuộc loại này hay loại khác.

Nhưng những điều này hoàn toàn không thể thấy ở Tiểu ức Đồng.

Chí ít là trước mắt cô cảm thấy nhóc con này ngoài tinh nghịch một chút, những mặt khác đều

không có vấn đề gi.

Lê Hân Đồng cười với nhóc con, “Hôm nay bụng của mẹ không thoải mái, không thể ăn đồ lạnh.

Tính ngày thì bà dì sắp tìm đến

X.

roi.

“Hả, sao bụng của mẹ không thoải mái vậy, có uống thuốc rồi khám bác sĩ hay chưa?”

Lê Hân Đồng:“…”

Cô ấy không thể nói thật với trẻ con.

Cho dù nói thì trẻ con cũng sẽ không hiểu được.

Nhóc con hiểu chuyện và chu đáo khiến trái tim cô thật ấm áp, “Còn không đến mức nghiêm trọng như thế.

Chỉ là không thể ăn đá.

ức Đồng ăn một mình đi.

“À, vậy thì tốt rồi.

” Tiểu ức Đồng lúc này mới yên tâm mà ăn miếng thật to.

Thấy nhóc con lộ ra nụ cười thỏa mãn, trong lòng Lê Hân Đồng còn ngọt ngào hơn là ăn kem

Ánh mặt trời bên ngoài quá gắt, sợ kem chảy hết ra ngoài, Lê Hân Đồng dắt nhóc con đến ghế bên cạnh ngồi xuống, đợi nó ăn

xong mới rời đi.

“Ngoài kem ra con còn muốn ăn cái khác nữa không?” Lê Hân Đồng hỏi.

Tiểu ức Đồng lắc đồng, chỉ chỉ kem trước mắt: “Không cần đâu, ăn cái này là đủ rồi.

Ly kem lớn như thế có thể án hết là tốt rồi, sao mà có thể ăn cái khác nữa.

Tiểu ức Đồng tiếp tục mải miết ăn vài miếng kem, đột nhiên giống như cái gì đó, vẫy vẫy tay với nhân viên phục vụ, “Chị xinh

đẹp ơi, cho mẹ của em một ly nước cam, đừng cho thêm đá nhé.

”.

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… Nhưng trước tiểu ức Đồng dễthương thì mọi nguyên tắc của cô đều được gạt sang một bên, chỉ muốn dành những điều tốt nhất cho con của mình.“Ấu ye mẹ, mẹ thật tốt” Nhóc con hôn vào má cô một cái.Sau khi nhóc con nhận kem từ trong tay của nhân viên phục vụ, lại không vội ăn mà rất hiếu thảo đưa kem đến bên miệng Lê Hân Đồng, “Mẹ, mẹ ăn trước đi.”Lê Hân Đồng ngạc nhiên trước sự khôn ngoan và hiểu chuyện của tiểu ức Đồng, đồng thời bày tỏ sự thán phục trước cách dạydỗ con của Bạc Diễn Thần.Phải biết là anh ấy là một người đàn ông, vừa phải bận rộn với công việc, vừa phải chỉ dẫn con, thật là không dễ dàng gi.Những đứa trẻ lớn lên trong những ngôi nhà có cha mẹ đơn thân có xu hướng gặp các vấn đề về tính cách thuộc loại này hay loại khác.Nhưng những điều này hoàn toàn không thể thấy ở Tiểu ức Đồng.Chí ít là trước mắt cô cảm thấy nhóc con này ngoài tinh nghịch một chút, những mặt khác đềukhông có vấn đề gi.Lê Hân Đồng cười với nhóc con, “Hôm nay bụng của mẹ không thoải mái, không thể ăn đồ lạnh.”Tính ngày thì bà dì sắp tìm đếnX.roi.“Hả, sao bụng của mẹ không thoải mái vậy, có uống thuốc rồi khám bác sĩ hay chưa?”Lê Hân Đồng:“…”Cô ấy không thể nói thật với trẻ con.Cho dù nói thì trẻ con cũng sẽ không hiểu được.Nhóc con hiểu chuyện và chu đáo khiến trái tim cô thật ấm áp, “Còn không đến mức nghiêm trọng như thế.Chỉ là không thể ăn đá.ức Đồng ăn một mình đi.”“À, vậy thì tốt rồi.” Tiểu ức Đồng lúc này mới yên tâm mà ăn miếng thật to.Thấy nhóc con lộ ra nụ cười thỏa mãn, trong lòng Lê Hân Đồng còn ngọt ngào hơn là ăn kemÁnh mặt trời bên ngoài quá gắt, sợ kem chảy hết ra ngoài, Lê Hân Đồng dắt nhóc con đến ghế bên cạnh ngồi xuống, đợi nó ănxong mới rời đi.“Ngoài kem ra con còn muốn ăn cái khác nữa không?” Lê Hân Đồng hỏi.Tiểu ức Đồng lắc đồng, chỉ chỉ kem trước mắt: “Không cần đâu, ăn cái này là đủ rồi.”Ly kem lớn như thế có thể án hết là tốt rồi, sao mà có thể ăn cái khác nữa.Tiểu ức Đồng tiếp tục mải miết ăn vài miếng kem, đột nhiên giống như cái gì đó, vẫy vẫy tay với nhân viên phục vụ, “Chị xinhđẹp ơi, cho mẹ của em một ly nước cam, đừng cho thêm đá nhé.”.

Chương 136: 136: Chương 138