Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 141: Chương 141

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Thế thì cách gì? Bố nuôi bọn họ là tốt cho bố con.Không thể nhìn bố sống độc thân cả đời không quan tâm.”Trán Lê Hân Đồng xuất hiện ba vạch đen.Nhãi con này, nói bố mình như vậy sao?Người đàn ông ưu tú như Bạc Diễn Thần, từ độc thân căn bản không dính dáng gì đến anh ấy đúng không?“Ngoài cách xem mắt để quen phụ nữ lẽ nào bình thường bố con không có cơ hội nào tiếp xúc với phụ nữ sao” Lê Hân Đồnghỏi.“Đương nhiên có rồi.Người bên cạnh theo đuổi bố rất nhiều.Con biết mấy người toàn theo đuổi bố con hơn vài năm.Còn những người phụ nữ đến từ công ty của bố, nhìn bố là kích động giống như gì vậy.Nhưng đến nhìn thẳng cũng không nhìn họ một cái.” Tiểu ức Đồng bĩu môi, “Nhưng khó trách sao bố không ưa mấy người phụ nữ đó, họ luôn cố gắng làm hài lòng bố con, trang điểm giống như yêu tinh, có một số người còn muốn mua chuộc con để tiếp cận bố.Nhìn đã thấy ghét rồi.”Trong mắt tiểu ức Đồng tràn đầy sự ghét bỏ.Dáng vẻ chán ghét đó giống như ăn phải ruồi.“Nhưng mà bây giờ tốt rồi.” Tiểu ức Đồng đặt bàn tay mềm mại của mình vào trong lòng bàn tay của Lê Hân Đồng, “Bố đầu gỗ của con cuôi cùng cũng thông suốt rồi, tìm được một người vợ tốt như mẹ.”Lê Hân Đồng phụt cười, “Sao con có thể nói bố con như vậy không sợ bố nghe thấy sẽ đánh con sao?”Tiểu ức Đồng ngẩn ngơ rồi lậptức hất cằm, “Trước đây thi sợ nhưng bây giờ không sợ nữa.Có mẹ che chở cho con.Bố không dám phùng má trợn mắt với con nữa đâu.”Nhìn thấy dáng vẻ tự mãn mở mày mở mặt của nhóc con, khóe miệng Lê Hân Đồng càng giựt kịch liệt hơn, trong lòng nghĩ: nhóc à, con đừng quá trông chờ vào ta.Tục ngữ nói rằng, hy vọng càng nhiều, thất vọng càng nhiều.Lẽ nào con không biết ta bây giờ mặt nào cũng không phải là đối thủ của bố con không?Tiểu ức Đồng bỗng nhiên imlặng, cứ ngây người nhìn Lê Hân Đồng.“Sao lại nhìn mẹ như vậy?” Lê Hân Đồng sờ sờ mặt mình, “Mặt của mẹ có dính gi không?”Tiểu ức Đồng lắc đầu: “Không có.Con chỉ muốn hỏi mẹ một câu.”“Hả.Con hỏi đi.”“Mẹ với bố làm sao biết nhau?Có thể nói về trải nghiệm tình yêu của hai người không?” dáng vẻ của Tiểu ức Đồng rất nghiêm túc.Lê Hân Đồng giựt giựt khóe miệng, câu hỏi này dường như rất là sắc bén.Sao mà giống cách hỏi của một phóng viên đi phỏng vấn hóng hớt chuyện của người nổi tiếng vậy.Cái này bảo cô ấy làm sao trả lời đây? Không thể nói cô ấy với Bạc Diễn Thần là hôn nhân khế ước được, nếu con đã hỏi rồi không trả lời sẽ khiến nó thất vọng.Lê Hân Đồng hút một ngụm nước cam, trong lòng nghĩ sẵn hồi lâu mới từ từ mở miệng, “Mẹ với bốcon tình cờ biết nhau.Cảm thấy hai bên hợp nhau thế là kết hôn luôn.”Cô ấy nói rất mơ hồ, thấy thì giống trả lời câu hỏi, nhưng nó như thể không nói gì.Tiểu ức Đồng trợn to mắt, “Nói như vậy bố mẹ là kết hôn chớp nhoáng tiếng sét ái tình sao?”Ngụm nước cam trong miệng Lê Hân Đồng suýt nữa thì phụt ra ngoài, tiểu quỷ này cái gì cũng biết hết.Lời nói này cô ấy không chấpnhận được..

“Thế thì cách gì? Bố nuôi bọn họ là tốt cho bố con.

Không thể nhìn bố sống độc thân cả đời không quan tâm.”

Trán Lê Hân Đồng xuất hiện ba vạch đen.

Nhãi con này, nói bố mình như vậy sao?

Người đàn ông ưu tú như Bạc Diễn Thần, từ độc thân căn bản không dính dáng gì đến anh ấy đúng không?

“Ngoài cách xem mắt để quen phụ nữ lẽ nào bình thường bố con không có cơ hội nào tiếp xúc với phụ nữ sao” Lê Hân Đồng

hỏi.

“Đương nhiên có rồi.

Người bên cạnh theo đuổi bố rất nhiều.

Con biết mấy người toàn theo đuổi bố con hơn vài năm.

Còn những người phụ nữ đến từ công ty của bố, nhìn bố là kích động giống như gì vậy.

Nhưng đến nhìn thẳng cũng không nhìn họ một cái.” Tiểu ức Đồng bĩu môi, “Nhưng khó trách sao bố không ưa mấy người phụ nữ đó, họ luôn cố gắng làm hài lòng bố con, trang điểm giống như yêu tinh, có một số người còn muốn mua chuộc con để tiếp cận bố.

Nhìn đã thấy ghét rồi.”

Trong mắt tiểu ức Đồng tràn đầy sự ghét bỏ.

Dáng vẻ chán ghét đó giống như ăn phải ruồi.

“Nhưng mà bây giờ tốt rồi.” Tiểu ức Đồng đặt bàn tay mềm mại của mình vào trong lòng bàn tay của Lê Hân Đồng, “Bố đầu gỗ của con cuôi cùng cũng thông suốt rồi, tìm được một người vợ tốt như mẹ.”

Lê Hân Đồng phụt cười, “Sao con có thể nói bố con như vậy không sợ bố nghe thấy sẽ đánh con sao?”

Tiểu ức Đồng ngẩn ngơ rồi lập

tức hất cằm, “Trước đây thi sợ nhưng bây giờ không sợ nữa.

Có mẹ che chở cho con.

Bố không dám phùng má trợn mắt với con nữa đâu.”

Nhìn thấy dáng vẻ tự mãn mở mày mở mặt của nhóc con, khóe miệng Lê Hân Đồng càng giựt kịch liệt hơn, trong lòng nghĩ: nhóc à, con đừng quá trông chờ vào ta.

Tục ngữ nói rằng, hy vọng càng nhiều, thất vọng càng nhiều.

Lẽ nào con không biết ta bây giờ mặt nào cũng không phải là đối thủ của bố con không?

Tiểu ức Đồng bỗng nhiên im

lặng, cứ ngây người nhìn Lê Hân Đồng.

“Sao lại nhìn mẹ như vậy?” Lê Hân Đồng sờ sờ mặt mình, “Mặt của mẹ có dính gi không?”

Tiểu ức Đồng lắc đầu: “Không có.

Con chỉ muốn hỏi mẹ một câu.”

“Hả.

Con hỏi đi.”

“Mẹ với bố làm sao biết nhau?

Có thể nói về trải nghiệm tình yêu của hai người không?” dáng vẻ của Tiểu ức Đồng rất nghiêm túc.

Lê Hân Đồng giựt giựt khóe miệng, câu hỏi này dường như rất là sắc bén.

Sao mà giống cách hỏi của một phóng viên đi phỏng vấn hóng hớt chuyện của người nổi tiếng vậy.

Cái này bảo cô ấy làm sao trả lời đây? Không thể nói cô ấy với Bạc Diễn Thần là hôn nhân khế ước được, nếu con đã hỏi rồi không trả lời sẽ khiến nó thất vọng.

Lê Hân Đồng hút một ngụm nước cam, trong lòng nghĩ sẵn hồi lâu mới từ từ mở miệng, “Mẹ với bố

con tình cờ biết nhau.

Cảm thấy hai bên hợp nhau thế là kết hôn luôn.”

Cô ấy nói rất mơ hồ, thấy thì giống trả lời câu hỏi, nhưng nó như thể không nói gì.

Tiểu ức Đồng trợn to mắt, “Nói như vậy bố mẹ là kết hôn chớp nhoáng tiếng sét ái tình sao?”

Ngụm nước cam trong miệng Lê Hân Đồng suýt nữa thì phụt ra ngoài, tiểu quỷ này cái gì cũng biết hết.

Lời nói này cô ấy không chấp

nhận được..

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Thế thì cách gì? Bố nuôi bọn họ là tốt cho bố con.Không thể nhìn bố sống độc thân cả đời không quan tâm.”Trán Lê Hân Đồng xuất hiện ba vạch đen.Nhãi con này, nói bố mình như vậy sao?Người đàn ông ưu tú như Bạc Diễn Thần, từ độc thân căn bản không dính dáng gì đến anh ấy đúng không?“Ngoài cách xem mắt để quen phụ nữ lẽ nào bình thường bố con không có cơ hội nào tiếp xúc với phụ nữ sao” Lê Hân Đồnghỏi.“Đương nhiên có rồi.Người bên cạnh theo đuổi bố rất nhiều.Con biết mấy người toàn theo đuổi bố con hơn vài năm.Còn những người phụ nữ đến từ công ty của bố, nhìn bố là kích động giống như gì vậy.Nhưng đến nhìn thẳng cũng không nhìn họ một cái.” Tiểu ức Đồng bĩu môi, “Nhưng khó trách sao bố không ưa mấy người phụ nữ đó, họ luôn cố gắng làm hài lòng bố con, trang điểm giống như yêu tinh, có một số người còn muốn mua chuộc con để tiếp cận bố.Nhìn đã thấy ghét rồi.”Trong mắt tiểu ức Đồng tràn đầy sự ghét bỏ.Dáng vẻ chán ghét đó giống như ăn phải ruồi.“Nhưng mà bây giờ tốt rồi.” Tiểu ức Đồng đặt bàn tay mềm mại của mình vào trong lòng bàn tay của Lê Hân Đồng, “Bố đầu gỗ của con cuôi cùng cũng thông suốt rồi, tìm được một người vợ tốt như mẹ.”Lê Hân Đồng phụt cười, “Sao con có thể nói bố con như vậy không sợ bố nghe thấy sẽ đánh con sao?”Tiểu ức Đồng ngẩn ngơ rồi lậptức hất cằm, “Trước đây thi sợ nhưng bây giờ không sợ nữa.Có mẹ che chở cho con.Bố không dám phùng má trợn mắt với con nữa đâu.”Nhìn thấy dáng vẻ tự mãn mở mày mở mặt của nhóc con, khóe miệng Lê Hân Đồng càng giựt kịch liệt hơn, trong lòng nghĩ: nhóc à, con đừng quá trông chờ vào ta.Tục ngữ nói rằng, hy vọng càng nhiều, thất vọng càng nhiều.Lẽ nào con không biết ta bây giờ mặt nào cũng không phải là đối thủ của bố con không?Tiểu ức Đồng bỗng nhiên imlặng, cứ ngây người nhìn Lê Hân Đồng.“Sao lại nhìn mẹ như vậy?” Lê Hân Đồng sờ sờ mặt mình, “Mặt của mẹ có dính gi không?”Tiểu ức Đồng lắc đầu: “Không có.Con chỉ muốn hỏi mẹ một câu.”“Hả.Con hỏi đi.”“Mẹ với bố làm sao biết nhau?Có thể nói về trải nghiệm tình yêu của hai người không?” dáng vẻ của Tiểu ức Đồng rất nghiêm túc.Lê Hân Đồng giựt giựt khóe miệng, câu hỏi này dường như rất là sắc bén.Sao mà giống cách hỏi của một phóng viên đi phỏng vấn hóng hớt chuyện của người nổi tiếng vậy.Cái này bảo cô ấy làm sao trả lời đây? Không thể nói cô ấy với Bạc Diễn Thần là hôn nhân khế ước được, nếu con đã hỏi rồi không trả lời sẽ khiến nó thất vọng.Lê Hân Đồng hút một ngụm nước cam, trong lòng nghĩ sẵn hồi lâu mới từ từ mở miệng, “Mẹ với bốcon tình cờ biết nhau.Cảm thấy hai bên hợp nhau thế là kết hôn luôn.”Cô ấy nói rất mơ hồ, thấy thì giống trả lời câu hỏi, nhưng nó như thể không nói gì.Tiểu ức Đồng trợn to mắt, “Nói như vậy bố mẹ là kết hôn chớp nhoáng tiếng sét ái tình sao?”Ngụm nước cam trong miệng Lê Hân Đồng suýt nữa thì phụt ra ngoài, tiểu quỷ này cái gì cũng biết hết.Lời nói này cô ấy không chấpnhận được..

Chương 141: Chương 141