Tác giả:

Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…

Chương 160: Chương 160

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Phụt”coco vừa nói hăng say, bỗng dưng có một luồng khí nóng phả vào mặt sau đó lại lạnh, sau đó truyền đến một trận ho dữ dội.“Mạc Song Song” coco tức giận mặt xanh ngắt, người phụ nữ này nhất định là cố tình, rõ ràng là biết anh mắc bênh sạch sẽ còn dám ho vào mặt anh ta.“Xin xin lỗi khụ khụ không phải tôi cố ý đâu.” Lúc Mạc Song Song xin lỗi vẫn còn ho không ngớt.Cô ấy thật sự không phải cố ý, côấy chỉ thấy mắc ói vì sự tự mãn của coco.Nhất thời không nhịn được, ho một ngụm lớn nước ép dưa hấu lên mặt coco.“Cô không cố ý ha có quỷ mới tin” coco phẫn nộ hét lên, nước dưa hấu đỏ mọng chảy dài trên gò má phồng lên nhỏ xuống chiếc áo sơ mi Armani trắng như tuyết, vô cùng chói mắt.Lê Hân Đồng vội vàng rút vài tờ giấy đưa cho anh ấy: “Mau lau đi.”“Song Song cậu làm sao vậy” Lê Hân Đồng không nhịn được tráchcô ấy một câu.Lần này thực sự là cô ấy không đúng, là chị em cũng không thể bênh vực được.“Xin lỗi.Mình” Mạc Song Song muốn nói gì đó lại nhịn xuống, “Lần này coi như tôi sai đi.”coco lại vẫn còn tức giận: “Cái gì gọi là coi như cô sai đây vốn dĩ là lỗi của cô mà Mạc Song Song, cô đúng là khắc tinh của đời tôi, mỗi lần gặp cô tôi liền bị tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác.Tôi cảnh cáo cô lần nữa, cách xa tôi 2 mét, thôi đi tôi vẫn nên tránh xa cô chút.” Anh ta càng nói càng tức giận, đột nhiên đứng dậy muốnrời đi.Bạc Diễn Thần kéo anh ta lại: “Cậu đi đâu?”“Còn có thể đi đâu” coco không vui trừng anh ấy một cái: “ức Đồng không phải nói rồi sao, không chú ý vệ sinh không phải là đứa trẻ ngoan.Mình phải đi tắm rửa thay quần áo.”Bạc Diễn Thần:Mạc Song Song: “…”Lê Hân Đồng thở phào nhẹ nhõm: “Song Song lần này cậuthật sự quá đáng, áo sơ mi trên người coco này là phiên bản giới hạn, rất đắt đó.Cậu khiến anh ấy mất mặt trước mặt cấp dưới, anh ấy chắc chắn tức giận rồi.”Mạc Song Song cũng biết được lỗi của mình, cúi đầu: “Anh ta cũng không nên nhỏ mọn như thế, được rồi được rồi lần này là lỗi của mình.Cùng lắm là đợi anh ta nguôi giận mình lại xin lỗi anh ta.”“Không sao, tính tình của A Diên này nhanh đến mà cũng nhanh đi.Sẽ không giận giai đâu.” Bạc Diễn Thần nói, “Mọi người mauăn cơm đi, nguội hết rồi.”.

“Phụt”

coco vừa nói hăng say, bỗng dưng có một luồng khí nóng phả vào mặt sau đó lại lạnh, sau đó truyền đến một trận ho dữ dội.

“Mạc Song Song” coco tức giận mặt xanh ngắt, người phụ nữ này nhất định là cố tình, rõ ràng là biết anh mắc bênh sạch sẽ còn dám ho vào mặt anh ta.

“Xin xin lỗi khụ khụ không phải tôi cố ý đâu.” Lúc Mạc Song Song xin lỗi vẫn còn ho không ngớt.

Cô ấy thật sự không phải cố ý, cô

ấy chỉ thấy mắc ói vì sự tự mãn của coco.

Nhất thời không nhịn được, ho một ngụm lớn nước ép dưa hấu lên mặt coco.

“Cô không cố ý ha có quỷ mới tin” coco phẫn nộ hét lên, nước dưa hấu đỏ mọng chảy dài trên gò má phồng lên nhỏ xuống chiếc áo sơ mi Armani trắng như tuyết, vô cùng chói mắt.

Lê Hân Đồng vội vàng rút vài tờ giấy đưa cho anh ấy: “Mau lau đi.”

“Song Song cậu làm sao vậy” Lê Hân Đồng không nhịn được trách

cô ấy một câu.

Lần này thực sự là cô ấy không đúng, là chị em cũng không thể bênh vực được.

“Xin lỗi.

Mình” Mạc Song Song muốn nói gì đó lại nhịn xuống, “Lần này coi như tôi sai đi.”

coco lại vẫn còn tức giận: “Cái gì gọi là coi như cô sai đây vốn dĩ là lỗi của cô mà Mạc Song Song, cô đúng là khắc tinh của đời tôi, mỗi lần gặp cô tôi liền bị tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác.

Tôi cảnh cáo cô lần nữa, cách xa tôi 2 mét, thôi đi tôi vẫn nên tránh xa cô chút.” Anh ta càng nói càng tức giận, đột nhiên đứng dậy muốn

rời đi.

Bạc Diễn Thần kéo anh ta lại: “Cậu đi đâu?”

“Còn có thể đi đâu” coco không vui trừng anh ấy một cái: “ức Đồng không phải nói rồi sao, không chú ý vệ sinh không phải là đứa trẻ ngoan.

Mình phải đi tắm rửa thay quần áo.”

Bạc Diễn Thần:

Mạc Song Song: “…”

Lê Hân Đồng thở phào nhẹ nhõm: “Song Song lần này cậu

thật sự quá đáng, áo sơ mi trên người coco này là phiên bản giới hạn, rất đắt đó.

Cậu khiến anh ấy mất mặt trước mặt cấp dưới, anh ấy chắc chắn tức giận rồi.”

Mạc Song Song cũng biết được lỗi của mình, cúi đầu: “Anh ta cũng không nên nhỏ mọn như thế, được rồi được rồi lần này là lỗi của mình.

Cùng lắm là đợi anh ta nguôi giận mình lại xin lỗi anh ta.”

“Không sao, tính tình của A Diên này nhanh đến mà cũng nhanh đi.

Sẽ không giận giai đâu.” Bạc Diễn Thần nói, “Mọi người mau

ăn cơm đi, nguội hết rồi.”.

Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Phụt”coco vừa nói hăng say, bỗng dưng có một luồng khí nóng phả vào mặt sau đó lại lạnh, sau đó truyền đến một trận ho dữ dội.“Mạc Song Song” coco tức giận mặt xanh ngắt, người phụ nữ này nhất định là cố tình, rõ ràng là biết anh mắc bênh sạch sẽ còn dám ho vào mặt anh ta.“Xin xin lỗi khụ khụ không phải tôi cố ý đâu.” Lúc Mạc Song Song xin lỗi vẫn còn ho không ngớt.Cô ấy thật sự không phải cố ý, côấy chỉ thấy mắc ói vì sự tự mãn của coco.Nhất thời không nhịn được, ho một ngụm lớn nước ép dưa hấu lên mặt coco.“Cô không cố ý ha có quỷ mới tin” coco phẫn nộ hét lên, nước dưa hấu đỏ mọng chảy dài trên gò má phồng lên nhỏ xuống chiếc áo sơ mi Armani trắng như tuyết, vô cùng chói mắt.Lê Hân Đồng vội vàng rút vài tờ giấy đưa cho anh ấy: “Mau lau đi.”“Song Song cậu làm sao vậy” Lê Hân Đồng không nhịn được tráchcô ấy một câu.Lần này thực sự là cô ấy không đúng, là chị em cũng không thể bênh vực được.“Xin lỗi.Mình” Mạc Song Song muốn nói gì đó lại nhịn xuống, “Lần này coi như tôi sai đi.”coco lại vẫn còn tức giận: “Cái gì gọi là coi như cô sai đây vốn dĩ là lỗi của cô mà Mạc Song Song, cô đúng là khắc tinh của đời tôi, mỗi lần gặp cô tôi liền bị tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác.Tôi cảnh cáo cô lần nữa, cách xa tôi 2 mét, thôi đi tôi vẫn nên tránh xa cô chút.” Anh ta càng nói càng tức giận, đột nhiên đứng dậy muốnrời đi.Bạc Diễn Thần kéo anh ta lại: “Cậu đi đâu?”“Còn có thể đi đâu” coco không vui trừng anh ấy một cái: “ức Đồng không phải nói rồi sao, không chú ý vệ sinh không phải là đứa trẻ ngoan.Mình phải đi tắm rửa thay quần áo.”Bạc Diễn Thần:Mạc Song Song: “…”Lê Hân Đồng thở phào nhẹ nhõm: “Song Song lần này cậuthật sự quá đáng, áo sơ mi trên người coco này là phiên bản giới hạn, rất đắt đó.Cậu khiến anh ấy mất mặt trước mặt cấp dưới, anh ấy chắc chắn tức giận rồi.”Mạc Song Song cũng biết được lỗi của mình, cúi đầu: “Anh ta cũng không nên nhỏ mọn như thế, được rồi được rồi lần này là lỗi của mình.Cùng lắm là đợi anh ta nguôi giận mình lại xin lỗi anh ta.”“Không sao, tính tình của A Diên này nhanh đến mà cũng nhanh đi.Sẽ không giận giai đâu.” Bạc Diễn Thần nói, “Mọi người mauăn cơm đi, nguội hết rồi.”.

Chương 160: Chương 160