Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 173: Chương 173
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Thật ra anh sớm đã biết người em đi gặp mặt là lão già rồi.” Bạc Diễn Thần đột nhiên nói.Lê Hân Đồng chớp chớp đôi mắt to vô tội: “Sớm là khi nào?”“Trên đường anh đến đón em.” Bạc Diễn Thần nói, “Quán trà Phong Nhã Tụng phải là khác VIp mới có thể vào được.Vừa khéo đây là nơi thường đến của lão già, anh liền đoán được là ông ta.Ngoài ông ta, còn có thểcó ai b**n th** như thế giữa đêm khuya gọi người ta ra ngoài, đúng lúc anh rất quen thuộc với ông chủ quán trà, gọi điện thoại một cuộc liền biết rồi.”Khóe miệng của Lê Hân Đồng giựt giựt, bị con trai chửi b**n th**, không biết Bạc Tu Duệ sao khi biết có tức tăng sông luôn không.“Nếu anh đã biết rồi, tại sao còn phải hỏi em?” Lê Hân Đồng bất mãn bĩu môi.“Anh chính là muốn xem xem em có thành thực hay không.” Biểucảm của Bạc Diễn Thần trở nên nghiêm túc, “Lòng tin giữa vợ chồng quan trọng nhất là cái gì, lẽ nào anh không đáng để em tin tưởng, đến chuyện nhỏ như vậy cũng muốn giấu anh, còn bịa ra mấy lời nói dối để lừa anh.Bạn của em công tác tạm thời nên đến Tây Thành, làm thế nào có thể có thẻ VIP của quán trà.”Lê Hân Đồng: Cái này cô ấylàm sao ngờ tới.“Ngoài ra mỗi lần em nói dối đều sẽ có thói quen cắn môi.”Lê Hân Đồng:“…”Lúc Lê Hân Đồng đang hoang mang Bạc Diễn Thần đến thói quen nhỏ của cô cũng biết, người đàn ông bỗng nhiên cúi đầu hôn lên môi cô ấy.Anh không dùng môi và lưỡi xâm nhập miệng cô như từng hôn cô, mà là g*m c*n môi cô, lực cũng không nhẹ nhàng.“*sít* đau” Lê Hân Đồng không nhịn được mà rên lên, người đàn ông này tuổi tuất sao, răng gì mà sắc bén thế.Cắn một hồi, Bạc Diễn Thần buông cô ấy ra, “Sau này còndám nói dối không?”Lê Hân Đồng: cảm giác vừarồi cắn cô là để trừng phạt cô nói dối vậy.“Sau này không cho phép cắn môi mình.” Bạc Diễn Thần đưa tay v**t v* đôi môi hơi sưng của cô: “Nhớ chỗ này chỉ có anh có thể cắn.”Lê Hân Đồng: Dựa vào đâu,người đàn ông này sao lại bá đạo như thế, môi là của bản thân cô, lẽ nào cô ấy không thể làm chủ chính bản thân mình nữa.“Sau này phát hiện được em nói dối, anh sẽ trừng phạt em giống như vừa nãy, biết chưa?” Bạc Diễn Thần nghiêm mặt nói.Lê Hân Đồng đảo mắt nhìn anh ấy.Thật muốn tặng anh ấy hai từ ấu trĩ..
“Thật ra anh sớm đã biết người em đi gặp mặt là lão già rồi.
” Bạc Diễn Thần đột nhiên nói.
Lê Hân Đồng chớp chớp đôi mắt to vô tội: “Sớm là khi nào?”
“Trên đường anh đến đón em.
” Bạc Diễn Thần nói, “Quán trà Phong Nhã Tụng phải là khác VIp mới có thể vào được.
Vừa khéo đây là nơi thường đến của lão già, anh liền đoán được là ông ta.
Ngoài ông ta, còn có thể
có ai b**n th** như thế giữa đêm khuya gọi người ta ra ngoài, đúng lúc anh rất quen thuộc với ông chủ quán trà, gọi điện thoại một cuộc liền biết rồi.
”
Khóe miệng của Lê Hân Đồng giựt giựt, bị con trai chửi b**n th**, không biết Bạc Tu Duệ sao khi biết có tức tăng sông luôn không.
“Nếu anh đã biết rồi, tại sao còn phải hỏi em?” Lê Hân Đồng bất mãn bĩu môi.
“Anh chính là muốn xem xem em có thành thực hay không.
” Biểu
cảm của Bạc Diễn Thần trở nên nghiêm túc, “Lòng tin giữa vợ chồng quan trọng nhất là cái gì, lẽ nào anh không đáng để em tin tưởng, đến chuyện nhỏ như vậy cũng muốn giấu anh, còn bịa ra mấy lời nói dối để lừa anh.
Bạn của em công tác tạm thời nên đến Tây Thành, làm thế nào có thể có thẻ VIP của quán trà.
”
Lê Hân Đồng: Cái này cô ấy
làm sao ngờ tới.
“Ngoài ra mỗi lần em nói dối đều sẽ có thói quen cắn môi.
”
Lê Hân Đồng:“…”
Lúc Lê Hân Đồng đang hoang mang Bạc Diễn Thần đến thói quen nhỏ của cô cũng biết, người đàn ông bỗng nhiên cúi đầu hôn lên môi cô ấy.
Anh không dùng môi và lưỡi xâm nhập miệng cô như từng hôn cô, mà là g*m c*n môi cô, lực cũng không nhẹ nhàng.
“*sít* đau” Lê Hân Đồng không nhịn được mà rên lên, người đàn ông này tuổi tuất sao, răng gì mà sắc bén thế.
Cắn một hồi, Bạc Diễn Thần buông cô ấy ra, “Sau này còn
dám nói dối không?”
Lê Hân Đồng: cảm giác vừa
rồi cắn cô là để trừng phạt cô nói dối vậy.
“Sau này không cho phép cắn môi mình.
” Bạc Diễn Thần đưa tay v**t v* đôi môi hơi sưng của cô: “Nhớ chỗ này chỉ có anh có thể cắn.
”
Lê Hân Đồng: Dựa vào đâu,
người đàn ông này sao lại bá đạo như thế, môi là của bản thân cô, lẽ nào cô ấy không thể làm chủ chính bản thân mình nữa.
“Sau này phát hiện được em nói dối, anh sẽ trừng phạt em giống như vừa nãy, biết chưa?” Bạc Diễn Thần nghiêm mặt nói.
Lê Hân Đồng đảo mắt nhìn anh ấy.
Thật muốn tặng anh ấy hai từ ấu trĩ.
.
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… “Thật ra anh sớm đã biết người em đi gặp mặt là lão già rồi.” Bạc Diễn Thần đột nhiên nói.Lê Hân Đồng chớp chớp đôi mắt to vô tội: “Sớm là khi nào?”“Trên đường anh đến đón em.” Bạc Diễn Thần nói, “Quán trà Phong Nhã Tụng phải là khác VIp mới có thể vào được.Vừa khéo đây là nơi thường đến của lão già, anh liền đoán được là ông ta.Ngoài ông ta, còn có thểcó ai b**n th** như thế giữa đêm khuya gọi người ta ra ngoài, đúng lúc anh rất quen thuộc với ông chủ quán trà, gọi điện thoại một cuộc liền biết rồi.”Khóe miệng của Lê Hân Đồng giựt giựt, bị con trai chửi b**n th**, không biết Bạc Tu Duệ sao khi biết có tức tăng sông luôn không.“Nếu anh đã biết rồi, tại sao còn phải hỏi em?” Lê Hân Đồng bất mãn bĩu môi.“Anh chính là muốn xem xem em có thành thực hay không.” Biểucảm của Bạc Diễn Thần trở nên nghiêm túc, “Lòng tin giữa vợ chồng quan trọng nhất là cái gì, lẽ nào anh không đáng để em tin tưởng, đến chuyện nhỏ như vậy cũng muốn giấu anh, còn bịa ra mấy lời nói dối để lừa anh.Bạn của em công tác tạm thời nên đến Tây Thành, làm thế nào có thể có thẻ VIP của quán trà.”Lê Hân Đồng: Cái này cô ấylàm sao ngờ tới.“Ngoài ra mỗi lần em nói dối đều sẽ có thói quen cắn môi.”Lê Hân Đồng:“…”Lúc Lê Hân Đồng đang hoang mang Bạc Diễn Thần đến thói quen nhỏ của cô cũng biết, người đàn ông bỗng nhiên cúi đầu hôn lên môi cô ấy.Anh không dùng môi và lưỡi xâm nhập miệng cô như từng hôn cô, mà là g*m c*n môi cô, lực cũng không nhẹ nhàng.“*sít* đau” Lê Hân Đồng không nhịn được mà rên lên, người đàn ông này tuổi tuất sao, răng gì mà sắc bén thế.Cắn một hồi, Bạc Diễn Thần buông cô ấy ra, “Sau này còndám nói dối không?”Lê Hân Đồng: cảm giác vừarồi cắn cô là để trừng phạt cô nói dối vậy.“Sau này không cho phép cắn môi mình.” Bạc Diễn Thần đưa tay v**t v* đôi môi hơi sưng của cô: “Nhớ chỗ này chỉ có anh có thể cắn.”Lê Hân Đồng: Dựa vào đâu,người đàn ông này sao lại bá đạo như thế, môi là của bản thân cô, lẽ nào cô ấy không thể làm chủ chính bản thân mình nữa.“Sau này phát hiện được em nói dối, anh sẽ trừng phạt em giống như vừa nãy, biết chưa?” Bạc Diễn Thần nghiêm mặt nói.Lê Hân Đồng đảo mắt nhìn anh ấy.Thật muốn tặng anh ấy hai từ ấu trĩ..