Giữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm…
Chương 186: Chương 186
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lê Hân Đồng cạn lời hỏi ông trời.Trời ơi, đất ơi có thể nói với cô tên háo sắc toàn nói những lời nói suồng sã trước mặt cô đây là ai không.Thế nào cũng không phải là Bạc Diễn Thần ăn mặc chỉnh tề và chững chạc đàng hoàng lần đầu cô gặp.Đến gần tập đoàn Red, Lê Hân Đồng xuống xe trước.Nếu Bạc Diễn Thần đã tạm thời chưa công khai mối quan hệ của hai người, cô cũng không muốn mọi người nhìn thấy mình cùng chủ tịch đi làm.Tránh để ngườikhác hiểu lầm dẫn đến những chỉ trích không cần thiết.Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm ở bộ phận quần áo nữ, bởi vì quản lý bộ phận quần áo nữ đang trống.Theo thông lệ, trước tiên cô phải báo cáo với trưởng phòng thiết kế và nhận bố trí công việc.Những người trong bộ phận thiết kế rất siêng năng và thường đến sớm nửa tiếng.Khi Lê Hân Đồng đến, mọi người đã ở đó rồi.Cô ấy ngay cả bộ phận thiết kế cũng chưa đến đã đến thẳngphòng làm việc của Mão Dục.“Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Mão Dục ngồi sau bàn làm việc, nhìn cô bằng ánh mắt u ám.Lê Hân Đồng xem đồng hồ, thật thà trả lời: “8 giờ 28 phút.”Mão Dục cười lạnh lùng: “Ngày đầu tiên đi làm đã đến trễ rồi, trước đây khi cô làm trợ lí bên cạnh chủ tịch cũng như vậy?”“Giám đốc Mão rất xin lỗi.Hôm nay tôi có việc nên đến trễ.” Hôm nay nếu không phải đưa ứcphòng làm việc của Mão Dục.trước 8h tôi phải nhìn thấy cô.”Lê Hân Đồng ồ một tiếng.“Tuần trước việc tôi sắp xếp cho cô đã hoàn thành chưa?” Mão Dục nói.“Hoàn thành rồi.” Lê Hân Đồng vừa nói vừa lấy bản vẽ cuộn trong túi đưa lên.Mão Dục lấy bản vẽ mở ra, xem rồi xem, ánh mắt anh ta dần sáng lên, mặt lại không có quá nhiều biểu cảm.Chốc lát anh ta ngẩng đầu lên, mặt không biểu cảm nói: “Cũng được, bức này coi như cô vượt qua.”Lê Hân Đồng vừa nghe vượt qua, vô cùng phấn khích, làm gì mà còn quan tâm lời anh ta nói nghe không lọt tai, “Thật sao? Tốt quárồi.”“Tốt cái gì mà tốt” Mão Dục không khách khí tạt cho cô một gáo nước lạnh, “Tôi sắp sếp cho cô là ba bản vẽ thiết kế, cô chỉ được duyệt một bức, có gì mà đáng phấn kích.Đừng phí thời gian, mau đưa hai bức khác ra đây.”“À hai bản khác” Lê Hân Đồng cắn môi, vặn vẹo nói, “Tôi chỉ vẽ một bức.”“Cái gì? Mới vẽ một bức?” Mặt Mão Dục nhanh chỏng sa sầm, chất vấn nói: “Lê Hân Đồng côđang cô tình không tuân theo mệnh lệnh của tôi đúng không”“Không phải.”“Vậy là cô không vẽ được.”“Cũng không phải.”Nhập mật khẩu: 1234vào ô bên dưới tại trang web лhayho.čom để đọc tiếp.Tuy hơi làm mất thời gian của bạn nhưng đây là cách để chúng mình hạn chế bị .Mong bạn thông cảm.Truy cập nhảy hố chấm com để ủng hộ chúng mình nhé..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lê Hân Đồng cạn lời hỏi ông trời.
Trời ơi, đất ơi có thể nói với cô tên háo sắc toàn nói những lời nói suồng sã trước mặt cô đây là ai không.
Thế nào cũng không phải là Bạc Diễn Thần ăn mặc chỉnh tề và chững chạc đàng hoàng lần đầu cô gặp.
Đến gần tập đoàn Red, Lê Hân Đồng xuống xe trước.
Nếu Bạc Diễn Thần đã tạm thời chưa công khai mối quan hệ của hai người, cô cũng không muốn mọi người nhìn thấy mình cùng chủ tịch đi làm.
Tránh để người
khác hiểu lầm dẫn đến những chỉ trích không cần thiết.
Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm ở bộ phận quần áo nữ, bởi vì quản lý bộ phận quần áo nữ đang trống.
Theo thông lệ, trước tiên cô phải báo cáo với trưởng phòng thiết kế và nhận bố trí công việc.
Những người trong bộ phận thiết kế rất siêng năng và thường đến sớm nửa tiếng.
Khi Lê Hân Đồng đến, mọi người đã ở đó rồi.
Cô ấy ngay cả bộ phận thiết kế cũng chưa đến đã đến thẳng
phòng làm việc của Mão Dục.
“Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Mão Dục ngồi sau bàn làm việc, nhìn cô bằng ánh mắt u ám.
Lê Hân Đồng xem đồng hồ, thật thà trả lời: “8 giờ 28 phút.”
Mão Dục cười lạnh lùng: “Ngày đầu tiên đi làm đã đến trễ rồi, trước đây khi cô làm trợ lí bên cạnh chủ tịch cũng như vậy?”
“Giám đốc Mão rất xin lỗi.
Hôm nay tôi có việc nên đến trễ.” Hôm nay nếu không phải đưa ức
phòng làm việc của Mão Dục.
trước 8h tôi phải nhìn thấy cô.”
Lê Hân Đồng ồ một tiếng.
“Tuần trước việc tôi sắp xếp cho cô đã hoàn thành chưa?” Mão Dục nói.
“Hoàn thành rồi.” Lê Hân Đồng vừa nói vừa lấy bản vẽ cuộn trong túi đưa lên.
Mão Dục lấy bản vẽ mở ra, xem rồi xem, ánh mắt anh ta dần sáng lên, mặt lại không có quá nhiều biểu cảm.
Chốc lát anh ta ngẩng đầu lên, mặt không biểu cảm nói: “Cũng được, bức này coi như cô vượt qua.”
Lê Hân Đồng vừa nghe vượt qua, vô cùng phấn khích, làm gì mà còn quan tâm lời anh ta nói nghe không lọt tai, “Thật sao? Tốt quá
rồi.”
“Tốt cái gì mà tốt” Mão Dục không khách khí tạt cho cô một gáo nước lạnh, “Tôi sắp sếp cho cô là ba bản vẽ thiết kế, cô chỉ được duyệt một bức, có gì mà đáng phấn kích.
Đừng phí thời gian, mau đưa hai bức khác ra đây.”
“À hai bản khác” Lê Hân Đồng cắn môi, vặn vẹo nói, “Tôi chỉ vẽ một bức.”
“Cái gì? Mới vẽ một bức?” Mặt Mão Dục nhanh chỏng sa sầm, chất vấn nói: “Lê Hân Đồng cô
đang cô tình không tuân theo mệnh lệnh của tôi đúng không”
“Không phải.”
“Vậy là cô không vẽ được.”
“Cũng không phải.”
Nhập mật khẩu: 1234
vào ô bên dưới tại trang web лhayho.
čom để đọc tiếp.
Tuy hơi làm mất thời gian của bạn nhưng đây là cách để chúng mình hạn chế bị .
Mong bạn thông cảm.
Truy cập nhảy hố chấm com để ủng hộ chúng mình nhé..
Cạm Bẫy Ngọt Ngào Của Tổng TàiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhGiữa mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Cánh cửa sắt nặng nề của nhà tù dành cho nữ ở ngoại Tây Thành được mở ra một tiếng “cạch”, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chậm rãi bước ra từ bên trong, khuôn mặt thanh thoát, làn da trắng trẻo, khí chất nổi bật tạo nên sự tương phản rõ nét với nhà tù tối tăm và uy nghiêm phía sau. Nếu không phải có nữ quảntù ở phía sau nói: “Sau khi ra ngoài hãy làm người tốt” thì thật khiến người ta cho rằng cô đã vô tình đi nhầm chỗ. “Không có ai đến đón cô sao” nữ quản tù hỏi. Lê Hân Đồng liên tục lắc đầu. “Đi thôi. 500 mét phía trước có một trạm xe buýt”. Cánh cửa dần dần đóng lại trong tiếng thở dài của nữ quản tù. Một năm trước cô là một đại tiểu thư cao cao tại thượng nhà Lê gia, được vạn người yêu mến. Một năm sau, cô là một phạm nhân vừa được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án, lẻ loi một mình. Ánh nắng mặt trời rất độc, khiến da có cảm giác nóng rát. Nhưng Lê Hân Đồng lại không muốn che đi, bởi lẽ cô đã không được hưởng ánh nắng mặt trời cả năm… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lê Hân Đồng cạn lời hỏi ông trời.Trời ơi, đất ơi có thể nói với cô tên háo sắc toàn nói những lời nói suồng sã trước mặt cô đây là ai không.Thế nào cũng không phải là Bạc Diễn Thần ăn mặc chỉnh tề và chững chạc đàng hoàng lần đầu cô gặp.Đến gần tập đoàn Red, Lê Hân Đồng xuống xe trước.Nếu Bạc Diễn Thần đã tạm thời chưa công khai mối quan hệ của hai người, cô cũng không muốn mọi người nhìn thấy mình cùng chủ tịch đi làm.Tránh để ngườikhác hiểu lầm dẫn đến những chỉ trích không cần thiết.Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm ở bộ phận quần áo nữ, bởi vì quản lý bộ phận quần áo nữ đang trống.Theo thông lệ, trước tiên cô phải báo cáo với trưởng phòng thiết kế và nhận bố trí công việc.Những người trong bộ phận thiết kế rất siêng năng và thường đến sớm nửa tiếng.Khi Lê Hân Đồng đến, mọi người đã ở đó rồi.Cô ấy ngay cả bộ phận thiết kế cũng chưa đến đã đến thẳngphòng làm việc của Mão Dục.“Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Mão Dục ngồi sau bàn làm việc, nhìn cô bằng ánh mắt u ám.Lê Hân Đồng xem đồng hồ, thật thà trả lời: “8 giờ 28 phút.”Mão Dục cười lạnh lùng: “Ngày đầu tiên đi làm đã đến trễ rồi, trước đây khi cô làm trợ lí bên cạnh chủ tịch cũng như vậy?”“Giám đốc Mão rất xin lỗi.Hôm nay tôi có việc nên đến trễ.” Hôm nay nếu không phải đưa ứcphòng làm việc của Mão Dục.trước 8h tôi phải nhìn thấy cô.”Lê Hân Đồng ồ một tiếng.“Tuần trước việc tôi sắp xếp cho cô đã hoàn thành chưa?” Mão Dục nói.“Hoàn thành rồi.” Lê Hân Đồng vừa nói vừa lấy bản vẽ cuộn trong túi đưa lên.Mão Dục lấy bản vẽ mở ra, xem rồi xem, ánh mắt anh ta dần sáng lên, mặt lại không có quá nhiều biểu cảm.Chốc lát anh ta ngẩng đầu lên, mặt không biểu cảm nói: “Cũng được, bức này coi như cô vượt qua.”Lê Hân Đồng vừa nghe vượt qua, vô cùng phấn khích, làm gì mà còn quan tâm lời anh ta nói nghe không lọt tai, “Thật sao? Tốt quárồi.”“Tốt cái gì mà tốt” Mão Dục không khách khí tạt cho cô một gáo nước lạnh, “Tôi sắp sếp cho cô là ba bản vẽ thiết kế, cô chỉ được duyệt một bức, có gì mà đáng phấn kích.Đừng phí thời gian, mau đưa hai bức khác ra đây.”“À hai bản khác” Lê Hân Đồng cắn môi, vặn vẹo nói, “Tôi chỉ vẽ một bức.”“Cái gì? Mới vẽ một bức?” Mặt Mão Dục nhanh chỏng sa sầm, chất vấn nói: “Lê Hân Đồng côđang cô tình không tuân theo mệnh lệnh của tôi đúng không”“Không phải.”“Vậy là cô không vẽ được.”“Cũng không phải.”Nhập mật khẩu: 1234vào ô bên dưới tại trang web лhayho.čom để đọc tiếp.Tuy hơi làm mất thời gian của bạn nhưng đây là cách để chúng mình hạn chế bị .Mong bạn thông cảm.Truy cập nhảy hố chấm com để ủng hộ chúng mình nhé..