Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 112
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… CHƯƠNG 112Ánh mắt Tô Khiết quét qua chai rượu vang trước mặt anh. Chai rượu đã rỗng không, trong chiếc ly vẫn còn lại một chút rượu, rõ ràng anh đã uống hết một chai rượu.Anh không mở đèn, điều đó cho thấy rằng khi anh trở về về trời vẫn còn sáng, vẫn không cần phải bật điện.Cho nên Tô Khiết không khó để đoán ra được anh đã về nhà được một khoảng thời gian khá dài, hoặc có thể nói rằng anh đã chờ cô từ rất lâu rồi.Cho dù chị Lý không ở đây, nhưng nhìn sắc mặt của anh, cô cũng có thể hiểu được anh chắc chắn đã biết tất cả.Anh đã biết tất cả rồi còn cố ý ngồi đợi cô trở về, hơn nữa còn chờ lâu như vậy nữa?Nghĩ đến loại khả năng này, trong lòng Tô Khiết bắt đầu run nhẹ.Nguyễn Hạo Thần hơi dựa vào ghế sô pha, con ngươi thâm thúy hơi nheo lại nhìn cô, đồng thời không mở miệng. Sắc mặt anh nhìn không khác biệt quá lớn so với thường ngày.Nhưng Tô Khiết lại cảm nhận được sự lạnh lẽo trong căn phòng, khí tức nguy hiểm tràn ngập khắp không gian, khiến cho người khác ngay cả thở cũng không dám.Lúc trước, Đường Vũ Kỳ hỏi cô Nguyễn Hạo Thần có hung dữ hay không?Anh thực sự không hung dữ, nhưng bộ dáng anh như vậy càng khiến người khác run sợ trong lòng, thậm chí còn sởn cả gai ốc.Tô Khiết theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, chân như muốn lùi về phía sau.Anh không mở lời, Tô Khiết cũng chẳng nói gì, ngày, chân cô dường như dính chặt trên nền nhà. Cô đứng thẳng bất động, không phải cô không muốn động mà nhìn bộ dáng lúc này của Nguyễn Hạo Thần, cô thực sự không dám động đậy.Tính cách Tô Khiết thường ngày vô cùng nhẫn lại, nhưng lúc này cô lại cảm thấy sự yên tĩnh quả thật quá bức người.“Lại đây.” Nguyễn Hạo Thần cầm lấy ly rượu vang, chầm chậm lắc chiếc ly, động tác đó nhìn vẻ cực kỳ thờ ơ, con mắt đang nhìn cô đột nhiên chuyển động, ánh mắt anh không nhìn cô nữa mà rơi vào ly rượu cầm trên tay.Giọng anh không cao, thậm chí còn trầm hơn bình thường một chút. Giọng anh lúc này nghe không ra sự tức giận.Anh càng như vậy, Tô Khiết càng cảm thấy khó chịu. Thà rằng anh tức giận, nổi cáu, như vậy ít nhất cô còn cảm thấy dễ đối phó hơn.Tô Khiết âm thầm hít một ngụm khí lạnh. Anh lúc này không nhìn cô mà nhìn vào ly rượu cầm trên tay, cô đột nhiên có chút lo lắng cho ly rượu trên tay anh, không, điều cô nên lo lắng nhất chính là bản thân mình.Cô cảm thấy rằng không chừng một giây sau, anh liền trực tiếp b*p ch*t cô.“Cần tôi lặp lại lần nữa sao?” Không nghe thấy động tĩnh, Nguyễn Hạo Thần đưa mắt liếc nhìn cô. Ánh mắt đó thoạt nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng Tô Khiết cảm thấy khoảnh khắc khi bị anh quét qua, cô dường như rơi vào băng lãnh ngàn năm.Tô Khiết lén lút hít một hơi, sau đó cô nhấc chân bước về phía anh. Cô lúc này bước chậm rãi, nhưng khoảng cách giữa cô và anh vốn không xa, cho dù bước chân của cô có nhỏ, chỉ cần vài bước là có thể đến rồi.Bước đến chiếc sô pha, Tô Khiết dừng ở điểm cách anh khoảng ba mét, cô theo bản năng ý thức được khoảng cách này cũng được coi là an toàn.Nguyễn Hạo Thần liếc nhìn đôi chân cô, giống như đang đánh giá vị trí cô đang đứng lúc này, sau đó đôi mắt chầm chậm ngước lên nhìn toàn thân cô rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt cô.
CHƯƠNG 112
Ánh mắt Tô Khiết quét qua chai rượu vang trước mặt anh. Chai rượu đã rỗng không, trong chiếc ly vẫn còn lại một chút rượu, rõ ràng anh đã uống hết một chai rượu.
Anh không mở đèn, điều đó cho thấy rằng khi anh trở về về trời vẫn còn sáng, vẫn không cần phải bật điện.
Cho nên Tô Khiết không khó để đoán ra được anh đã về nhà được một khoảng thời gian khá dài, hoặc có thể nói rằng anh đã chờ cô từ rất lâu rồi.
Cho dù chị Lý không ở đây, nhưng nhìn sắc mặt của anh, cô cũng có thể hiểu được anh chắc chắn đã biết tất cả.
Anh đã biết tất cả rồi còn cố ý ngồi đợi cô trở về, hơn nữa còn chờ lâu như vậy nữa?
Nghĩ đến loại khả năng này, trong lòng Tô Khiết bắt đầu run nhẹ.
Nguyễn Hạo Thần hơi dựa vào ghế sô pha, con ngươi thâm thúy hơi nheo lại nhìn cô, đồng thời không mở miệng. Sắc mặt anh nhìn không khác biệt quá lớn so với thường ngày.
Nhưng Tô Khiết lại cảm nhận được sự lạnh lẽo trong căn phòng, khí tức nguy hiểm tràn ngập khắp không gian, khiến cho người khác ngay cả thở cũng không dám.
Lúc trước, Đường Vũ Kỳ hỏi cô Nguyễn Hạo Thần có hung dữ hay không?
Anh thực sự không hung dữ, nhưng bộ dáng anh như vậy càng khiến người khác run sợ trong lòng, thậm chí còn sởn cả gai ốc.
Tô Khiết theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, chân như muốn lùi về phía sau.
Anh không mở lời, Tô Khiết cũng chẳng nói gì, ngày, chân cô dường như dính chặt trên nền nhà. Cô đứng thẳng bất động, không phải cô không muốn động mà nhìn bộ dáng lúc này của Nguyễn Hạo Thần, cô thực sự không dám động đậy.
Tính cách Tô Khiết thường ngày vô cùng nhẫn lại, nhưng lúc này cô lại cảm thấy sự yên tĩnh quả thật quá bức người.
“Lại đây.” Nguyễn Hạo Thần cầm lấy ly rượu vang, chầm chậm lắc chiếc ly, động tác đó nhìn vẻ cực kỳ thờ ơ, con mắt đang nhìn cô đột nhiên chuyển động, ánh mắt anh không nhìn cô nữa mà rơi vào ly rượu cầm trên tay.
Giọng anh không cao, thậm chí còn trầm hơn bình thường một chút. Giọng anh lúc này nghe không ra sự tức giận.
Anh càng như vậy, Tô Khiết càng cảm thấy khó chịu. Thà rằng anh tức giận, nổi cáu, như vậy ít nhất cô còn cảm thấy dễ đối phó hơn.
Tô Khiết âm thầm hít một ngụm khí lạnh. Anh lúc này không nhìn cô mà nhìn vào ly rượu cầm trên tay, cô đột nhiên có chút lo lắng cho ly rượu trên tay anh, không, điều cô nên lo lắng nhất chính là bản thân mình.
Cô cảm thấy rằng không chừng một giây sau, anh liền trực tiếp b*p ch*t cô.
“Cần tôi lặp lại lần nữa sao?” Không nghe thấy động tĩnh, Nguyễn Hạo Thần đưa mắt liếc nhìn cô. Ánh mắt đó thoạt nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng Tô Khiết cảm thấy khoảnh khắc khi bị anh quét qua, cô dường như rơi vào băng lãnh ngàn năm.
Tô Khiết lén lút hít một hơi, sau đó cô nhấc chân bước về phía anh. Cô lúc này bước chậm rãi, nhưng khoảng cách giữa cô và anh vốn không xa, cho dù bước chân của cô có nhỏ, chỉ cần vài bước là có thể đến rồi.
Bước đến chiếc sô pha, Tô Khiết dừng ở điểm cách anh khoảng ba mét, cô theo bản năng ý thức được khoảng cách này cũng được coi là an toàn.
Nguyễn Hạo Thần liếc nhìn đôi chân cô, giống như đang đánh giá vị trí cô đang đứng lúc này, sau đó đôi mắt chầm chậm ngước lên nhìn toàn thân cô rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt cô.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… CHƯƠNG 112Ánh mắt Tô Khiết quét qua chai rượu vang trước mặt anh. Chai rượu đã rỗng không, trong chiếc ly vẫn còn lại một chút rượu, rõ ràng anh đã uống hết một chai rượu.Anh không mở đèn, điều đó cho thấy rằng khi anh trở về về trời vẫn còn sáng, vẫn không cần phải bật điện.Cho nên Tô Khiết không khó để đoán ra được anh đã về nhà được một khoảng thời gian khá dài, hoặc có thể nói rằng anh đã chờ cô từ rất lâu rồi.Cho dù chị Lý không ở đây, nhưng nhìn sắc mặt của anh, cô cũng có thể hiểu được anh chắc chắn đã biết tất cả.Anh đã biết tất cả rồi còn cố ý ngồi đợi cô trở về, hơn nữa còn chờ lâu như vậy nữa?Nghĩ đến loại khả năng này, trong lòng Tô Khiết bắt đầu run nhẹ.Nguyễn Hạo Thần hơi dựa vào ghế sô pha, con ngươi thâm thúy hơi nheo lại nhìn cô, đồng thời không mở miệng. Sắc mặt anh nhìn không khác biệt quá lớn so với thường ngày.Nhưng Tô Khiết lại cảm nhận được sự lạnh lẽo trong căn phòng, khí tức nguy hiểm tràn ngập khắp không gian, khiến cho người khác ngay cả thở cũng không dám.Lúc trước, Đường Vũ Kỳ hỏi cô Nguyễn Hạo Thần có hung dữ hay không?Anh thực sự không hung dữ, nhưng bộ dáng anh như vậy càng khiến người khác run sợ trong lòng, thậm chí còn sởn cả gai ốc.Tô Khiết theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, chân như muốn lùi về phía sau.Anh không mở lời, Tô Khiết cũng chẳng nói gì, ngày, chân cô dường như dính chặt trên nền nhà. Cô đứng thẳng bất động, không phải cô không muốn động mà nhìn bộ dáng lúc này của Nguyễn Hạo Thần, cô thực sự không dám động đậy.Tính cách Tô Khiết thường ngày vô cùng nhẫn lại, nhưng lúc này cô lại cảm thấy sự yên tĩnh quả thật quá bức người.“Lại đây.” Nguyễn Hạo Thần cầm lấy ly rượu vang, chầm chậm lắc chiếc ly, động tác đó nhìn vẻ cực kỳ thờ ơ, con mắt đang nhìn cô đột nhiên chuyển động, ánh mắt anh không nhìn cô nữa mà rơi vào ly rượu cầm trên tay.Giọng anh không cao, thậm chí còn trầm hơn bình thường một chút. Giọng anh lúc này nghe không ra sự tức giận.Anh càng như vậy, Tô Khiết càng cảm thấy khó chịu. Thà rằng anh tức giận, nổi cáu, như vậy ít nhất cô còn cảm thấy dễ đối phó hơn.Tô Khiết âm thầm hít một ngụm khí lạnh. Anh lúc này không nhìn cô mà nhìn vào ly rượu cầm trên tay, cô đột nhiên có chút lo lắng cho ly rượu trên tay anh, không, điều cô nên lo lắng nhất chính là bản thân mình.Cô cảm thấy rằng không chừng một giây sau, anh liền trực tiếp b*p ch*t cô.“Cần tôi lặp lại lần nữa sao?” Không nghe thấy động tĩnh, Nguyễn Hạo Thần đưa mắt liếc nhìn cô. Ánh mắt đó thoạt nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng Tô Khiết cảm thấy khoảnh khắc khi bị anh quét qua, cô dường như rơi vào băng lãnh ngàn năm.Tô Khiết lén lút hít một hơi, sau đó cô nhấc chân bước về phía anh. Cô lúc này bước chậm rãi, nhưng khoảng cách giữa cô và anh vốn không xa, cho dù bước chân của cô có nhỏ, chỉ cần vài bước là có thể đến rồi.Bước đến chiếc sô pha, Tô Khiết dừng ở điểm cách anh khoảng ba mét, cô theo bản năng ý thức được khoảng cách này cũng được coi là an toàn.Nguyễn Hạo Thần liếc nhìn đôi chân cô, giống như đang đánh giá vị trí cô đang đứng lúc này, sau đó đôi mắt chầm chậm ngước lên nhìn toàn thân cô rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt cô.