Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 325
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.CHƯƠNG 325“Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhặt giúp anh.” Cô gái liên tục xin lỗi, sau đó vội vàng nhặt điện thoại của thư ký Lưu lên. Nhân lúc thư ký Lưu không chú ý, cô ta nhanh chóng bấm vài cái trên điện thoại của thư ký Lưu, sau đó mới trả điện thoại lại cho thư ký Lưu.Cô gái liên tục xin lỗi, thư ký Lưu tất nhiên sẽ không tính toán. Sau khi nhặt tài liệu xong, thư ký Lưu lại đi thẳng lên trên tầng.Thư ký Lưu vừa lên tâng, còn chưa tới phòng làm việc của Giám đốc thì đã nhận được điện thoại của Tổng Giám đốc nhà mình.“Tôi không tìm được một thẻ nhớ, anh đi tìm giúp tôi đi.” Thư ký Lưu vừa ấn nút nghe máy, giọng nói của ‘Nguyễn Hạo Thần’ đã truyền tới.“Tổng giám đốc, đi đâu tìm ạ?” Thư ký Lưu hơi ngây người. Lời căn dặn này của Tổng Giám đốc này có hơi kỳ lạ đây. Từ trước đến nay Tổng Giám đốc làm việc quyết đoán, bình thường cần anh ta lấy đồ, Tổng Giám đốc đều xác định luôn địa điểm bảo anh ta đi lấy.“Anh về trong nhà tìm trước, nếu không có, lại đến văn phòng của tôi tìm xem.” Ở đầu khác của điện thoại, ‘Nguyễn Hạo Thần’ nhanh chóng đưa ra câu trả lời.“À.” Tròng mắt thư ký Lưu lóe lên, khẽ trả lời, trong lòng lại càng thấy kỳ lạ hơn.Anh ta cảm giác hôm nay Tổng Giám đốc hơi kỳ lạ, nhưng giọng nói thì thật sự là tổng giám đốc, hơn nữa trên điện thoại di động của anh ta cũng lưu tên của tổng giám đốc.Thư ký Lưu cúp máy xong thì đi thẳng xuống tầng, chạy tới biệt thự nơi Nguyễn Hạo Thần thường hay ở.Văn phòng của Tổng Giám đốc Tô thị.“Thế nào? Chị bắt chước giống chứ?” Sở Bách Hà cúp máy, vẻ mặt đắc ý nhìn Tô Khiết. Bình thường cô ta ngoại trừ nghiên cứu bom ra thì thích nhất chính là bắt chước, bắt chước theo giọng nói của người khác, bắt chước theo động tác của người khác. nhà cô ta. Chỉ là không biết cậu ba Nguyễn có gánh vác nổi không đây?Thế này kết cục cuối cùng không biết rốt cuộc sẽ là ai thẳng ai thua? Sở Bách Hà cảm thấy trò này càng lúc càng đặc sắc: “Vậy tiếp theo dù sao cũng nên làm chút chuyện thực tế gì đó chứ?”“Được, chuyện thực tế, chị bố trí một người tìm cơ hội qua cướp ví của Nguyễn Hạo Thần.” Tô Khiết mỉm cười, sau đó thoải mái nói ra một câu như vậy.“Cướp ví của Nguyễn Hạo Thần à? Ý em là cướp luôn thẻ nhớ á?” Sở Bách Hà ngẩn người. Lại trực tiếp thô lỗ như vậy sao? Điều này không giống với phong cách của Khiết Khiết nhà cô ta.“Không cướp thẻ nhớ, chỉ cướp ví.” Tô Khiết hơi híp mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, thoáng cười.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
CHƯƠNG 325
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhặt giúp anh.” Cô gái liên tục xin lỗi, sau đó vội vàng nhặt điện thoại của thư ký Lưu lên. Nhân lúc thư ký Lưu không chú ý, cô ta nhanh chóng bấm vài cái trên điện thoại của thư ký Lưu, sau đó mới trả điện thoại lại cho thư ký Lưu.
Cô gái liên tục xin lỗi, thư ký Lưu tất nhiên sẽ không tính toán. Sau khi nhặt tài liệu xong, thư ký Lưu lại đi thẳng lên trên tầng.
Thư ký Lưu vừa lên tâng, còn chưa tới phòng làm việc của Giám đốc thì đã nhận được điện thoại của Tổng Giám đốc nhà mình.
“Tôi không tìm được một thẻ nhớ, anh đi tìm giúp tôi đi.” Thư ký Lưu vừa ấn nút nghe máy, giọng nói của ‘Nguyễn Hạo Thần’ đã truyền tới.
“Tổng giám đốc, đi đâu tìm ạ?” Thư ký Lưu hơi ngây người. Lời căn dặn này của Tổng Giám đốc này có hơi kỳ lạ đây. Từ trước đến nay Tổng Giám đốc làm việc quyết đoán, bình thường cần anh ta lấy đồ, Tổng Giám đốc đều xác định luôn địa điểm bảo anh ta đi lấy.
“Anh về trong nhà tìm trước, nếu không có, lại đến văn phòng của tôi tìm xem.” Ở đầu khác của điện thoại, ‘Nguyễn Hạo Thần’ nhanh chóng đưa ra câu trả lời.
“À.” Tròng mắt thư ký Lưu lóe lên, khẽ trả lời, trong lòng lại càng thấy kỳ lạ hơn.
Anh ta cảm giác hôm nay Tổng Giám đốc hơi kỳ lạ, nhưng giọng nói thì thật sự là tổng giám đốc, hơn nữa trên điện thoại di động của anh ta cũng lưu tên của tổng giám đốc.
Thư ký Lưu cúp máy xong thì đi thẳng xuống tầng, chạy tới biệt thự nơi Nguyễn Hạo Thần thường hay ở.
Văn phòng của Tổng Giám đốc Tô thị.
“Thế nào? Chị bắt chước giống chứ?” Sở Bách Hà cúp máy, vẻ mặt đắc ý nhìn Tô Khiết. Bình thường cô ta ngoại trừ nghiên cứu bom ra thì thích nhất chính là bắt chước, bắt chước theo giọng nói của người khác, bắt chước theo động tác của người khác.
nhà cô ta. Chỉ là không biết cậu ba Nguyễn có gánh vác nổi không đây?
Thế này kết cục cuối cùng không biết rốt cuộc sẽ là ai thẳng ai thua? Sở Bách Hà cảm thấy trò này càng lúc càng đặc sắc: “Vậy tiếp theo dù sao cũng nên làm chút chuyện thực tế gì đó chứ?”
“Được, chuyện thực tế, chị bố trí một người tìm cơ hội qua cướp ví của Nguyễn Hạo Thần.” Tô Khiết mỉm cười, sau đó thoải mái nói ra một câu như vậy.
“Cướp ví của Nguyễn Hạo Thần à? Ý em là cướp luôn thẻ nhớ á?” Sở Bách Hà ngẩn người. Lại trực tiếp thô lỗ như vậy sao? Điều này không giống với phong cách của Khiết Khiết nhà cô ta.
“Không cướp thẻ nhớ, chỉ cướp ví.” Tô Khiết hơi híp mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, thoáng cười.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.CHƯƠNG 325“Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhặt giúp anh.” Cô gái liên tục xin lỗi, sau đó vội vàng nhặt điện thoại của thư ký Lưu lên. Nhân lúc thư ký Lưu không chú ý, cô ta nhanh chóng bấm vài cái trên điện thoại của thư ký Lưu, sau đó mới trả điện thoại lại cho thư ký Lưu.Cô gái liên tục xin lỗi, thư ký Lưu tất nhiên sẽ không tính toán. Sau khi nhặt tài liệu xong, thư ký Lưu lại đi thẳng lên trên tầng.Thư ký Lưu vừa lên tâng, còn chưa tới phòng làm việc của Giám đốc thì đã nhận được điện thoại của Tổng Giám đốc nhà mình.“Tôi không tìm được một thẻ nhớ, anh đi tìm giúp tôi đi.” Thư ký Lưu vừa ấn nút nghe máy, giọng nói của ‘Nguyễn Hạo Thần’ đã truyền tới.“Tổng giám đốc, đi đâu tìm ạ?” Thư ký Lưu hơi ngây người. Lời căn dặn này của Tổng Giám đốc này có hơi kỳ lạ đây. Từ trước đến nay Tổng Giám đốc làm việc quyết đoán, bình thường cần anh ta lấy đồ, Tổng Giám đốc đều xác định luôn địa điểm bảo anh ta đi lấy.“Anh về trong nhà tìm trước, nếu không có, lại đến văn phòng của tôi tìm xem.” Ở đầu khác của điện thoại, ‘Nguyễn Hạo Thần’ nhanh chóng đưa ra câu trả lời.“À.” Tròng mắt thư ký Lưu lóe lên, khẽ trả lời, trong lòng lại càng thấy kỳ lạ hơn.Anh ta cảm giác hôm nay Tổng Giám đốc hơi kỳ lạ, nhưng giọng nói thì thật sự là tổng giám đốc, hơn nữa trên điện thoại di động của anh ta cũng lưu tên của tổng giám đốc.Thư ký Lưu cúp máy xong thì đi thẳng xuống tầng, chạy tới biệt thự nơi Nguyễn Hạo Thần thường hay ở.Văn phòng của Tổng Giám đốc Tô thị.“Thế nào? Chị bắt chước giống chứ?” Sở Bách Hà cúp máy, vẻ mặt đắc ý nhìn Tô Khiết. Bình thường cô ta ngoại trừ nghiên cứu bom ra thì thích nhất chính là bắt chước, bắt chước theo giọng nói của người khác, bắt chước theo động tác của người khác. nhà cô ta. Chỉ là không biết cậu ba Nguyễn có gánh vác nổi không đây?Thế này kết cục cuối cùng không biết rốt cuộc sẽ là ai thẳng ai thua? Sở Bách Hà cảm thấy trò này càng lúc càng đặc sắc: “Vậy tiếp theo dù sao cũng nên làm chút chuyện thực tế gì đó chứ?”“Được, chuyện thực tế, chị bố trí một người tìm cơ hội qua cướp ví của Nguyễn Hạo Thần.” Tô Khiết mỉm cười, sau đó thoải mái nói ra một câu như vậy.“Cướp ví của Nguyễn Hạo Thần à? Ý em là cướp luôn thẻ nhớ á?” Sở Bách Hà ngẩn người. Lại trực tiếp thô lỗ như vậy sao? Điều này không giống với phong cách của Khiết Khiết nhà cô ta.“Không cướp thẻ nhớ, chỉ cướp ví.” Tô Khiết hơi híp mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, thoáng cười.