Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 851
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 851Đường Bách Khiêm nghe Đường Minh Hạo nói thì ngơ ngẩn, khóe môi giật giật, nhất thời không nói ra một chữ nào.“Bác Đường, con vẫn luôn coi bác là người thân, mẹ con cũng luôn coi bác là người thân…” Đường Minh Hạo nhìn anh ta một cái, sau đó nói một câu như vậy rồi xoay người trở về.Không thể không nói những lời này của bạn học nhỏ Đường Minh Hạo có ý nghĩa rất sâu xa.Lời này có thể hiểu là bọn con coi bác là người thân, nhưng bác lại lừa bọn con.Cũng có thể hiểu là mẹ coi bác là người thân cho nên không thể gả cho bác.Đường Bách Khiêm đứng tại chỗ sững sờ, rất lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.Anh ta phát hiện mình càng muốn nắm lấy một số việc thì đến cuối cùng càng cách xa anh ta.Đến cuối cùng anh ta thật sự sẽ mất đi Tô Khiết sao?Thật sao?Đối với hai đứa nhỏ, anh ta thích, anh ta yêu ai yêu cả đường đi lối về, nhưng yêu ai yêu cả đường đi lối về thế nào cũng không phải là con mình.Đường Bách Khiêm biết sau chuyện này thì Đường Minh Hạo chắc chắn không còn thân thiết với anh ta như trước kia. Con ngươi Đường Bách Khiêm hiện lên sự phức tạp.Thành phố A.Tô Khiết ngủ hai tiếng, bởi vì không có ai biết Tô Khiết muốn làm cái gì cho nên công việc vẫn tiếp tục như bình thường.Bọn họ lại thẩm vấn bà cụ, lúc này bà cụ lại nhận tội.“Lão đại, nhận rồi, rốt cuộc bà cụ đã nhận tội.” Minh Viễn báo tin tốt này cho Liên Cung.Liên Cung lại không hề vui sướng, trên mặt lại thêm nghiêm túc: “Cậu không cảm thấy chuyện này kỳ lạ sao?”Bà cụ kia không nhận tội, sớm không nhận tội, lại nhận tội vào lúc này?Khi Tô Khiết giữ Chung Hồng ở đây thì lại nhận tội, Liên Cung cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.“Lão đại, anh có ý gì? Chẳng lẽ anh thật sự nghi ngờ chuyện này liên quan đến người bị hại kia sao? Hơn nữa, chuyện chúng ta giữ lại người bị hại thì bà cụ kia không thể biết được, chúng ta vẫn luôn giam giữ bà cụ trong phòng đơn, canh gác cẩn thận.” Minh Viễn vẫn không cho là đúng, anh ta không tin cách nói của Tô Khiết.“Kể từ đó chuyện này càng kỳ lạ.” Liên Cung hơi híp mắt lại, buổi sáng anh ta đã xem qua quá trình thẩm vấn bà cụ, với tình hình buổi sáng thì bà cụ tuyệt đối không thể dễ dàng nhận tội như vậy, nhưng hiện tại…“Ý của anh là gì?” Minh Viễn không nhịn được hỏi một câu.“Chờ cô ấy tỉnh dậy rồi nói.” Hiện tại Liên Cung ngày càng tin tưởng cô, hơn nữa anh ta ngày càng cảm giác cô giống người nào đó.Minh Viễn định nói gì thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa: “Lãnh đạo, cô Đường đã tỉnh rồi, đang chờ anh.” Bởi vì Tô Khiết không giới thiệu tên của mình nên Tiểu Châu cũng chỉ có thể tiếp tục gọi là cô Đường. Liên Cung sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng đẩy cửa ra đi ra ngoài, tốc độ rất nhanh, thậm chí có chút vội vàng.“Cô tỉnh rồi, bà cụ kia đã nhận tội, cô nghĩ gì về vấn đề này.” Liên Cung đi đến trước mặt Tô Khiết nhìn cô, đột nhiên cảm giác tim đập nhanh, không biết có phải bởi vì anh ta vừa chạy hay không.“Chứng tỏ có người nhận được tin tức, sau đó thông báo cho bà cụ.” Tô Khiết đã sớm đoán được kết quả này, cho nên không hề bất ngờ.
Chương 851
Đường Bách Khiêm nghe Đường Minh Hạo nói thì ngơ ngẩn, khóe môi giật giật, nhất thời không nói ra một chữ nào.
“Bác Đường, con vẫn luôn coi bác là người thân, mẹ con cũng luôn coi bác là người thân…” Đường Minh Hạo nhìn anh ta một cái, sau đó nói một câu như vậy rồi xoay người trở về.
Không thể không nói những lời này của bạn học nhỏ Đường Minh Hạo có ý nghĩa rất sâu xa.
Lời này có thể hiểu là bọn con coi bác là người thân, nhưng bác lại lừa bọn con.
Cũng có thể hiểu là mẹ coi bác là người thân cho nên không thể gả cho bác.
Đường Bách Khiêm đứng tại chỗ sững sờ, rất lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Anh ta phát hiện mình càng muốn nắm lấy một số việc thì đến cuối cùng càng cách xa anh ta.
Đến cuối cùng anh ta thật sự sẽ mất đi Tô Khiết sao?
Thật sao?
Đối với hai đứa nhỏ, anh ta thích, anh ta yêu ai yêu cả đường đi lối về, nhưng yêu ai yêu cả đường đi lối về thế nào cũng không phải là con mình.
Đường Bách Khiêm biết sau chuyện này thì Đường Minh Hạo chắc chắn không còn thân thiết với anh ta như trước kia. Con ngươi Đường Bách Khiêm hiện lên sự phức tạp.
Thành phố A.
Tô Khiết ngủ hai tiếng, bởi vì không có ai biết Tô Khiết muốn làm cái gì cho nên công việc vẫn tiếp tục như bình thường.
Bọn họ lại thẩm vấn bà cụ, lúc này bà cụ lại nhận tội.
“Lão đại, nhận rồi, rốt cuộc bà cụ đã nhận tội.” Minh Viễn báo tin tốt này cho Liên Cung.
Liên Cung lại không hề vui sướng, trên mặt lại thêm nghiêm túc: “Cậu không cảm thấy chuyện này kỳ lạ sao?”
Bà cụ kia không nhận tội, sớm không nhận tội, lại nhận tội vào lúc này?
Khi Tô Khiết giữ Chung Hồng ở đây thì lại nhận tội, Liên Cung cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.
“Lão đại, anh có ý gì? Chẳng lẽ anh thật sự nghi ngờ chuyện này liên quan đến người bị hại kia sao? Hơn nữa, chuyện chúng ta giữ lại người bị hại thì bà cụ kia không thể biết được, chúng ta vẫn luôn giam giữ bà cụ trong phòng đơn, canh gác cẩn thận.” Minh Viễn vẫn không cho là đúng, anh ta không tin cách nói của Tô Khiết.
“Kể từ đó chuyện này càng kỳ lạ.” Liên Cung hơi híp mắt lại, buổi sáng anh ta đã xem qua quá trình thẩm vấn bà cụ, với tình hình buổi sáng thì bà cụ tuyệt đối không thể dễ dàng nhận tội như vậy, nhưng hiện tại…
“Ý của anh là gì?” Minh Viễn không nhịn được hỏi một câu.
“Chờ cô ấy tỉnh dậy rồi nói.” Hiện tại Liên Cung ngày càng tin tưởng cô, hơn nữa anh ta ngày càng cảm giác cô giống người nào đó.
Minh Viễn định nói gì thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa: “Lãnh đạo, cô Đường đã tỉnh rồi, đang chờ anh.” Bởi vì Tô Khiết không giới thiệu tên của mình nên Tiểu Châu cũng chỉ có thể tiếp tục gọi là cô Đường. Liên Cung sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng đẩy cửa ra đi ra ngoài, tốc độ rất nhanh, thậm chí có chút vội vàng.
“Cô tỉnh rồi, bà cụ kia đã nhận tội, cô nghĩ gì về vấn đề này.” Liên Cung đi đến trước mặt Tô Khiết nhìn cô, đột nhiên cảm giác tim đập nhanh, không biết có phải bởi vì anh ta vừa chạy hay không.
“Chứng tỏ có người nhận được tin tức, sau đó thông báo cho bà cụ.” Tô Khiết đã sớm đoán được kết quả này, cho nên không hề bất ngờ.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 851Đường Bách Khiêm nghe Đường Minh Hạo nói thì ngơ ngẩn, khóe môi giật giật, nhất thời không nói ra một chữ nào.“Bác Đường, con vẫn luôn coi bác là người thân, mẹ con cũng luôn coi bác là người thân…” Đường Minh Hạo nhìn anh ta một cái, sau đó nói một câu như vậy rồi xoay người trở về.Không thể không nói những lời này của bạn học nhỏ Đường Minh Hạo có ý nghĩa rất sâu xa.Lời này có thể hiểu là bọn con coi bác là người thân, nhưng bác lại lừa bọn con.Cũng có thể hiểu là mẹ coi bác là người thân cho nên không thể gả cho bác.Đường Bách Khiêm đứng tại chỗ sững sờ, rất lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.Anh ta phát hiện mình càng muốn nắm lấy một số việc thì đến cuối cùng càng cách xa anh ta.Đến cuối cùng anh ta thật sự sẽ mất đi Tô Khiết sao?Thật sao?Đối với hai đứa nhỏ, anh ta thích, anh ta yêu ai yêu cả đường đi lối về, nhưng yêu ai yêu cả đường đi lối về thế nào cũng không phải là con mình.Đường Bách Khiêm biết sau chuyện này thì Đường Minh Hạo chắc chắn không còn thân thiết với anh ta như trước kia. Con ngươi Đường Bách Khiêm hiện lên sự phức tạp.Thành phố A.Tô Khiết ngủ hai tiếng, bởi vì không có ai biết Tô Khiết muốn làm cái gì cho nên công việc vẫn tiếp tục như bình thường.Bọn họ lại thẩm vấn bà cụ, lúc này bà cụ lại nhận tội.“Lão đại, nhận rồi, rốt cuộc bà cụ đã nhận tội.” Minh Viễn báo tin tốt này cho Liên Cung.Liên Cung lại không hề vui sướng, trên mặt lại thêm nghiêm túc: “Cậu không cảm thấy chuyện này kỳ lạ sao?”Bà cụ kia không nhận tội, sớm không nhận tội, lại nhận tội vào lúc này?Khi Tô Khiết giữ Chung Hồng ở đây thì lại nhận tội, Liên Cung cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.“Lão đại, anh có ý gì? Chẳng lẽ anh thật sự nghi ngờ chuyện này liên quan đến người bị hại kia sao? Hơn nữa, chuyện chúng ta giữ lại người bị hại thì bà cụ kia không thể biết được, chúng ta vẫn luôn giam giữ bà cụ trong phòng đơn, canh gác cẩn thận.” Minh Viễn vẫn không cho là đúng, anh ta không tin cách nói của Tô Khiết.“Kể từ đó chuyện này càng kỳ lạ.” Liên Cung hơi híp mắt lại, buổi sáng anh ta đã xem qua quá trình thẩm vấn bà cụ, với tình hình buổi sáng thì bà cụ tuyệt đối không thể dễ dàng nhận tội như vậy, nhưng hiện tại…“Ý của anh là gì?” Minh Viễn không nhịn được hỏi một câu.“Chờ cô ấy tỉnh dậy rồi nói.” Hiện tại Liên Cung ngày càng tin tưởng cô, hơn nữa anh ta ngày càng cảm giác cô giống người nào đó.Minh Viễn định nói gì thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa: “Lãnh đạo, cô Đường đã tỉnh rồi, đang chờ anh.” Bởi vì Tô Khiết không giới thiệu tên của mình nên Tiểu Châu cũng chỉ có thể tiếp tục gọi là cô Đường. Liên Cung sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng đẩy cửa ra đi ra ngoài, tốc độ rất nhanh, thậm chí có chút vội vàng.“Cô tỉnh rồi, bà cụ kia đã nhận tội, cô nghĩ gì về vấn đề này.” Liên Cung đi đến trước mặt Tô Khiết nhìn cô, đột nhiên cảm giác tim đập nhanh, không biết có phải bởi vì anh ta vừa chạy hay không.“Chứng tỏ có người nhận được tin tức, sau đó thông báo cho bà cụ.” Tô Khiết đã sớm đoán được kết quả này, cho nên không hề bất ngờ.