Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 947
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… CHƯƠNG 947Tô Khiết cho rằng lúc nãy cô đã cúp điện thoại Nguyễn Hạo Thần rồi, nhưng rõ ràng là chưa, ban nãy cô chỉ nóng lòng ấn vào màn hình, nhưng chưa ngắt máy, mà Nguyễn Hạo Thần cũng không chịu cúp.Nên điện thoại vẫn đang kết nối.Do đó ở đầu bên kia, Nguyễn Hạo Thần nghe thấy rất rõ cuộc đối thoại giữa cô và Bùi Dật Duy lúc nãy.“Tô Khiết, em đang ở cùng ai?” Giọng nói lạnh lẽo của Nguyễn Hạo Thần truyền vào điện thoại, giọng anh thật sự rất rất lạnh, lạnh đến mức thấu tận tim gan.Tô Khiết nghe thấy giọng nói vang lên trong điện thoại, thì bàn tay đang cầm điện thoại bỗng run lên, người cũng vô thức trở nên cứng ngắc.Tại sao trong điện thoại vẫn vang lên giọng nói Nguyễn Hạo Thần?Nguyễn Hạo Thần vẫn chưa cúp máy ư?“Em đang ở bên Bùi Dật Duy đúng không?” Đầu bên kia, ánh mắt Nguyễn Hạo Thần không ngừng thâm trầm, rồi đóng thành băng, anh từng nghe thấy giọng nói Bùi Dật Duy rồi, nên nhận ra tiếng anh ta ngay.Lần trước, lúc cô nghe điện thoại ở trên xe, Bùi Dật Duy cũng gọi cô như thế.Khiết Khiết? Lần trước cũng là xưng hô thân mật chết tiệt này.Nên giờ cô đang ở bên Bùi Dật Duy, cả ngày nay cô không tới bệnh viện thăm ông cụ, là vì cô đang ở bên anh ta!!Vậy thì lúc nãy cô cúp điện thoại của anh cũng là vì Bùi Dật Duy!!Hồi sáng cô không tới bệnh viện, mà luôn ở bên Bùi Dật Duy đến tận bây giờ.Nguyễn Hạo Thần nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối rồi, cô ở bên Bùi Dật Duy lâu như thế sao?Nghe giọng nói Bùi Dật Duy giống như mới ngủ dậy.Bùi Dật Duy bảo cô đi rót nước? Bảo cô gọt táo cho anh ta, anh ở bên cô ba tháng, nhưng chưa từng thấy cô gọt táo cho anh.Lúc nãy Bùi Dật Duy nói anh ta không còn sức để xuống giường? Nói vậy thì, giờ anh ta đang ở trên giường? Nghe giọng anh ta có vẻ như mới ngủ dậy, chẳng lẽ anh ta mới ngủ dậy ư?Vậy cô thì sao?Trong lúc Bùi Dật Duy đang ngủ thì cô làm gì?Bùi Dật Duy nói anh ta không còn sức để xuống giường? Câu nói này nghe thật chói tai.Có những chuyện, anh thật sự không thể nghĩ tới vào lúc này.“Em…” Tô Khiết nghe thấy tiếng quát của Nguyễn Hạo Thần thì sửng sốt, đang định trả lời anh.Nhưng Bùi Dật Duy đang nằm trên giường bỗng ngồi dậy, anh ta vừa cử động đã chạm vào vết thương, một giây sau, anh ta nhíu mày ngay, sắc mặt vốn đang trắng bệch càng trở nên khó coi, dáng vẻ đau như sắp ngất xỉu.“Anh đừng lộn xộn…” Tô Khiết thấy anh ta như vậy thì sợ hết hồn.Bác sĩ đã căn dặn, với tình trạng hiện tại của anh ta thì không được cử động, nếu anh ta lộn xộn như vậy, rồi lỡ làm rách vết thương thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, đến lúc đó nói không chừng sẽ phải tiến hành phẫu thuật lần hai.Bùi Dật Duy nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên như muốn cười, nhưng không thể cười được, trán anh ta rịn ra một tầng mồ hôi, dường như hô hấp cũng trở nên khó khăn, giờ anh ta đang há miệng thở hổn hển, như sắp không thở được vậy.Tô Khiết bị bộ dạng của Bùi Dật Duy dọa cho khiếp sợ.
CHƯƠNG 947
Tô Khiết cho rằng lúc nãy cô đã cúp điện thoại Nguyễn Hạo Thần rồi, nhưng rõ ràng là chưa, ban nãy cô chỉ nóng lòng ấn vào màn hình, nhưng chưa ngắt máy, mà Nguyễn Hạo Thần cũng không chịu cúp.
Nên điện thoại vẫn đang kết nối.
Do đó ở đầu bên kia, Nguyễn Hạo Thần nghe thấy rất rõ cuộc đối thoại giữa cô và Bùi Dật Duy lúc nãy.
“Tô Khiết, em đang ở cùng ai?” Giọng nói lạnh lẽo của Nguyễn Hạo Thần truyền vào điện thoại, giọng anh thật sự rất rất lạnh, lạnh đến mức thấu tận tim gan.
Tô Khiết nghe thấy giọng nói vang lên trong điện thoại, thì bàn tay đang cầm điện thoại bỗng run lên, người cũng vô thức trở nên cứng ngắc.
Tại sao trong điện thoại vẫn vang lên giọng nói Nguyễn Hạo Thần?
Nguyễn Hạo Thần vẫn chưa cúp máy ư?
“Em đang ở bên Bùi Dật Duy đúng không?” Đầu bên kia, ánh mắt Nguyễn Hạo Thần không ngừng thâm trầm, rồi đóng thành băng, anh từng nghe thấy giọng nói Bùi Dật Duy rồi, nên nhận ra tiếng anh ta ngay.
Lần trước, lúc cô nghe điện thoại ở trên xe, Bùi Dật Duy cũng gọi cô như thế.
Khiết Khiết? Lần trước cũng là xưng hô thân mật chết tiệt này.
Nên giờ cô đang ở bên Bùi Dật Duy, cả ngày nay cô không tới bệnh viện thăm ông cụ, là vì cô đang ở bên anh ta!!
Vậy thì lúc nãy cô cúp điện thoại của anh cũng là vì Bùi Dật Duy!!
Hồi sáng cô không tới bệnh viện, mà luôn ở bên Bùi Dật Duy đến tận bây giờ.
Nguyễn Hạo Thần nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối rồi, cô ở bên Bùi Dật Duy lâu như thế sao?
Nghe giọng nói Bùi Dật Duy giống như mới ngủ dậy.
Bùi Dật Duy bảo cô đi rót nước? Bảo cô gọt táo cho anh ta, anh ở bên cô ba tháng, nhưng chưa từng thấy cô gọt táo cho anh.
Lúc nãy Bùi Dật Duy nói anh ta không còn sức để xuống giường? Nói vậy thì, giờ anh ta đang ở trên giường? Nghe giọng anh ta có vẻ như mới ngủ dậy, chẳng lẽ anh ta mới ngủ dậy ư?
Vậy cô thì sao?
Trong lúc Bùi Dật Duy đang ngủ thì cô làm gì?
Bùi Dật Duy nói anh ta không còn sức để xuống giường? Câu nói này nghe thật chói tai.
Có những chuyện, anh thật sự không thể nghĩ tới vào lúc này.
“Em…” Tô Khiết nghe thấy tiếng quát của Nguyễn Hạo Thần thì sửng sốt, đang định trả lời anh.
Nhưng Bùi Dật Duy đang nằm trên giường bỗng ngồi dậy, anh ta vừa cử động đã chạm vào vết thương, một giây sau, anh ta nhíu mày ngay, sắc mặt vốn đang trắng bệch càng trở nên khó coi, dáng vẻ đau như sắp ngất xỉu.
“Anh đừng lộn xộn…” Tô Khiết thấy anh ta như vậy thì sợ hết hồn.
Bác sĩ đã căn dặn, với tình trạng hiện tại của anh ta thì không được cử động, nếu anh ta lộn xộn như vậy, rồi lỡ làm rách vết thương thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, đến lúc đó nói không chừng sẽ phải tiến hành phẫu thuật lần hai.
Bùi Dật Duy nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên như muốn cười, nhưng không thể cười được, trán anh ta rịn ra một tầng mồ hôi, dường như hô hấp cũng trở nên khó khăn, giờ anh ta đang há miệng thở hổn hển, như sắp không thở được vậy.
Tô Khiết bị bộ dạng của Bùi Dật Duy dọa cho khiếp sợ.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… CHƯƠNG 947Tô Khiết cho rằng lúc nãy cô đã cúp điện thoại Nguyễn Hạo Thần rồi, nhưng rõ ràng là chưa, ban nãy cô chỉ nóng lòng ấn vào màn hình, nhưng chưa ngắt máy, mà Nguyễn Hạo Thần cũng không chịu cúp.Nên điện thoại vẫn đang kết nối.Do đó ở đầu bên kia, Nguyễn Hạo Thần nghe thấy rất rõ cuộc đối thoại giữa cô và Bùi Dật Duy lúc nãy.“Tô Khiết, em đang ở cùng ai?” Giọng nói lạnh lẽo của Nguyễn Hạo Thần truyền vào điện thoại, giọng anh thật sự rất rất lạnh, lạnh đến mức thấu tận tim gan.Tô Khiết nghe thấy giọng nói vang lên trong điện thoại, thì bàn tay đang cầm điện thoại bỗng run lên, người cũng vô thức trở nên cứng ngắc.Tại sao trong điện thoại vẫn vang lên giọng nói Nguyễn Hạo Thần?Nguyễn Hạo Thần vẫn chưa cúp máy ư?“Em đang ở bên Bùi Dật Duy đúng không?” Đầu bên kia, ánh mắt Nguyễn Hạo Thần không ngừng thâm trầm, rồi đóng thành băng, anh từng nghe thấy giọng nói Bùi Dật Duy rồi, nên nhận ra tiếng anh ta ngay.Lần trước, lúc cô nghe điện thoại ở trên xe, Bùi Dật Duy cũng gọi cô như thế.Khiết Khiết? Lần trước cũng là xưng hô thân mật chết tiệt này.Nên giờ cô đang ở bên Bùi Dật Duy, cả ngày nay cô không tới bệnh viện thăm ông cụ, là vì cô đang ở bên anh ta!!Vậy thì lúc nãy cô cúp điện thoại của anh cũng là vì Bùi Dật Duy!!Hồi sáng cô không tới bệnh viện, mà luôn ở bên Bùi Dật Duy đến tận bây giờ.Nguyễn Hạo Thần nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối rồi, cô ở bên Bùi Dật Duy lâu như thế sao?Nghe giọng nói Bùi Dật Duy giống như mới ngủ dậy.Bùi Dật Duy bảo cô đi rót nước? Bảo cô gọt táo cho anh ta, anh ở bên cô ba tháng, nhưng chưa từng thấy cô gọt táo cho anh.Lúc nãy Bùi Dật Duy nói anh ta không còn sức để xuống giường? Nói vậy thì, giờ anh ta đang ở trên giường? Nghe giọng anh ta có vẻ như mới ngủ dậy, chẳng lẽ anh ta mới ngủ dậy ư?Vậy cô thì sao?Trong lúc Bùi Dật Duy đang ngủ thì cô làm gì?Bùi Dật Duy nói anh ta không còn sức để xuống giường? Câu nói này nghe thật chói tai.Có những chuyện, anh thật sự không thể nghĩ tới vào lúc này.“Em…” Tô Khiết nghe thấy tiếng quát của Nguyễn Hạo Thần thì sửng sốt, đang định trả lời anh.Nhưng Bùi Dật Duy đang nằm trên giường bỗng ngồi dậy, anh ta vừa cử động đã chạm vào vết thương, một giây sau, anh ta nhíu mày ngay, sắc mặt vốn đang trắng bệch càng trở nên khó coi, dáng vẻ đau như sắp ngất xỉu.“Anh đừng lộn xộn…” Tô Khiết thấy anh ta như vậy thì sợ hết hồn.Bác sĩ đã căn dặn, với tình trạng hiện tại của anh ta thì không được cử động, nếu anh ta lộn xộn như vậy, rồi lỡ làm rách vết thương thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, đến lúc đó nói không chừng sẽ phải tiến hành phẫu thuật lần hai.Bùi Dật Duy nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên như muốn cười, nhưng không thể cười được, trán anh ta rịn ra một tầng mồ hôi, dường như hô hấp cũng trở nên khó khăn, giờ anh ta đang há miệng thở hổn hển, như sắp không thở được vậy.Tô Khiết bị bộ dạng của Bùi Dật Duy dọa cho khiếp sợ.