Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 1356
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1356Bởi vì anh không muốn cô rời đi.Nhưng mà cô lại nhớ rất rõ, không đúng, là cô tính từng ngày từng ngày, tính xem lúc nào mới có thể kết thúc.Đã đến thời gian rồi, cô liền có thể rời đi, đến lúc đó có phải là cô có thể quang minh chính đại đi tìm Bùi Dật Duy? Ở cùng một chỗ với Bùi Dật Duy?Không đến một tháng là đã kết thúc rồi, đến lúc đó cô sẽ được tự do?“Phải vậy không? Em nhớ cũng rõ ràng quá nhỉ?” Lúc này Tư Đồ Không không nói rõ được là mình có tâm trạng gì.Anh chỉ cảm thấy là lúc anh muốn thương yêu cô, muốn đối xử tốt với cô thì cô lại cầm một con dao đâm mạnh vào trong tim của anh, anh bỏ qua cơn đau trong lòng, cố ý dùng giọng điệu gian tà mà nói: “Nói thử xem còn mấy ngày nữa?”Mặc dù là anh hỏi cô như vậy, nhưng mà anh không muốn cô trả lời, thật sự, một chút cũng không muốn.“Còn hai mươi sáu ngày nữa.” Nhưng mà cô lại trả lời, hơn nữa còn trả lời rất rõ ràng, không hề chần chờ một chút nào, không hề suy nghĩ một chút nào, đủ để có thể nhìn thấy được cô nhớ rõ ràng ra làm sao.“Cho nên còn hai mươi sáu ngày nữa em đã có thể rời khỏi rồi.” Thân thể của Tư Đồ Không đặt ở trên người của cô, dùng sức đè cô lại, anh thật sự cứ muốn đè chết cô như vậy.Nhớ thật là rõ ràng, còn hai mươi sáu ngày nữa.Lần này Liễu Ảnh không nói gì nữa, có điều là ở trong lòng của cô nghĩ như vậy, vẫn luôn nghĩ như vậy.Lúc này sự im lặng của cô lại đâm anh đau nhói thêm, cho nên cô đang tính toán từng ngày từng ngày, tính xem lúc nào có thể rời khỏi anh?Người phụ nữ này thật là giỏi!“Chỉ là em cảm giác tôi sẽ cho phép em đi à?” Tư Đồ Không ngẩng đầu lên, đôi môi đến gần bên tai của cô, dùng sức ép một chút, sau đó đột nhiên lại nói.“Anh có ý gì hả?” Thân thể của Liễu Ảnh đông cứng, thậm chí còn hơi run rẩy, giờ phút này hai mắt của cô trợn thật lớn, có quá nhiều kinh ngạc và không thể tin được.Lời này của anh ta là có ý gì?Cái gì gọi là không cho phép cô ta được tự do?Đã năm năm trôi qua rồi, cô ta không thể được tự do sao?Bọn họ rõ ràng đã thống nhất rồi mà!“Sinh cho tôi một đứa con.” Đôi môi của Tư Đồ Không ghé sát vào tai cô ta, anh ta nói lại lần nữa, lần này, giọng anh ta có vẻ khàn hơn một chút.Hoặc là, thứ anh ta muốn không phải là một đứa con, thứ anh ta muốn chính là giữ cô lại bên mình.“Thỏa thuận của chúng ta không nói tôi phải sinh con.” Cô ta có thể chịu đựng mọi thứ khác, nhưng chuyện này cô ta không thể.“Tôi nhớ trên bản thỏa thuận viết rất rõ ràng, cô phải nghe lời của tôi, cô không thể từ chối những gì tôi muốn.” Khi Tư Đồ Không nghe cô ta nhắc đến bản thỏa thuận đó thì tròng mắt anh ta trở nên lạnh lẽo, cô ta phải thực hiện thỏa thuận mọi lúc!Liễu Ảnh: “…”Đúng, trong bản thỏa thuận thực sự có viết như vậy, cô ta không thể từ chối những gì anh ta muốn, bất kể lúc nào, bất kể trường hợp nào và bất kể cô ta có tiện hay không.
Chương 1356
Bởi vì anh không muốn cô rời đi.
Nhưng mà cô lại nhớ rất rõ, không đúng, là cô tính từng ngày từng ngày, tính xem lúc nào mới có thể kết thúc.
Đã đến thời gian rồi, cô liền có thể rời đi, đến lúc đó có phải là cô có thể quang minh chính đại đi tìm Bùi Dật Duy? Ở cùng một chỗ với Bùi Dật Duy?
Không đến một tháng là đã kết thúc rồi, đến lúc đó cô sẽ được tự do?
“Phải vậy không? Em nhớ cũng rõ ràng quá nhỉ?” Lúc này Tư Đồ Không không nói rõ được là mình có tâm trạng gì.
Anh chỉ cảm thấy là lúc anh muốn thương yêu cô, muốn đối xử tốt với cô thì cô lại cầm một con dao đâm mạnh vào trong tim của anh, anh bỏ qua cơn đau trong lòng, cố ý dùng giọng điệu gian tà mà nói: “Nói thử xem còn mấy ngày nữa?”
Mặc dù là anh hỏi cô như vậy, nhưng mà anh không muốn cô trả lời, thật sự, một chút cũng không muốn.
“Còn hai mươi sáu ngày nữa.” Nhưng mà cô lại trả lời, hơn nữa còn trả lời rất rõ ràng, không hề chần chờ một chút nào, không hề suy nghĩ một chút nào, đủ để có thể nhìn thấy được cô nhớ rõ ràng ra làm sao.
“Cho nên còn hai mươi sáu ngày nữa em đã có thể rời khỏi rồi.” Thân thể của Tư Đồ Không đặt ở trên người của cô, dùng sức đè cô lại, anh thật sự cứ muốn đè chết cô như vậy.
Nhớ thật là rõ ràng, còn hai mươi sáu ngày nữa.
Lần này Liễu Ảnh không nói gì nữa, có điều là ở trong lòng của cô nghĩ như vậy, vẫn luôn nghĩ như vậy.
Lúc này sự im lặng của cô lại đâm anh đau nhói thêm, cho nên cô đang tính toán từng ngày từng ngày, tính xem lúc nào có thể rời khỏi anh?
Người phụ nữ này thật là giỏi!
“Chỉ là em cảm giác tôi sẽ cho phép em đi à?” Tư Đồ Không ngẩng đầu lên, đôi môi đến gần bên tai của cô, dùng sức ép một chút, sau đó đột nhiên lại nói.
“Anh có ý gì hả?” Thân thể của Liễu Ảnh đông cứng, thậm chí còn hơi run rẩy, giờ phút này hai mắt của cô trợn thật lớn, có quá nhiều kinh ngạc và không thể tin được.
Lời này của anh ta là có ý gì?
Cái gì gọi là không cho phép cô ta được tự do?
Đã năm năm trôi qua rồi, cô ta không thể được tự do sao?
Bọn họ rõ ràng đã thống nhất rồi mà!
“Sinh cho tôi một đứa con.” Đôi môi của Tư Đồ Không ghé sát vào tai cô ta, anh ta nói lại lần nữa, lần này, giọng anh ta có vẻ khàn hơn một chút.
Hoặc là, thứ anh ta muốn không phải là một đứa con, thứ anh ta muốn chính là giữ cô lại bên mình.
“Thỏa thuận của chúng ta không nói tôi phải sinh con.” Cô ta có thể chịu đựng mọi thứ khác, nhưng chuyện này cô ta không thể.
“Tôi nhớ trên bản thỏa thuận viết rất rõ ràng, cô phải nghe lời của tôi, cô không thể từ chối những gì tôi muốn.” Khi Tư Đồ Không nghe cô ta nhắc đến bản thỏa thuận đó thì tròng mắt anh ta trở nên lạnh lẽo, cô ta phải thực hiện thỏa thuận mọi lúc!
Liễu Ảnh: “…”
Đúng, trong bản thỏa thuận thực sự có viết như vậy, cô ta không thể từ chối những gì anh ta muốn, bất kể lúc nào, bất kể trường hợp nào và bất kể cô ta có tiện hay không.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1356Bởi vì anh không muốn cô rời đi.Nhưng mà cô lại nhớ rất rõ, không đúng, là cô tính từng ngày từng ngày, tính xem lúc nào mới có thể kết thúc.Đã đến thời gian rồi, cô liền có thể rời đi, đến lúc đó có phải là cô có thể quang minh chính đại đi tìm Bùi Dật Duy? Ở cùng một chỗ với Bùi Dật Duy?Không đến một tháng là đã kết thúc rồi, đến lúc đó cô sẽ được tự do?“Phải vậy không? Em nhớ cũng rõ ràng quá nhỉ?” Lúc này Tư Đồ Không không nói rõ được là mình có tâm trạng gì.Anh chỉ cảm thấy là lúc anh muốn thương yêu cô, muốn đối xử tốt với cô thì cô lại cầm một con dao đâm mạnh vào trong tim của anh, anh bỏ qua cơn đau trong lòng, cố ý dùng giọng điệu gian tà mà nói: “Nói thử xem còn mấy ngày nữa?”Mặc dù là anh hỏi cô như vậy, nhưng mà anh không muốn cô trả lời, thật sự, một chút cũng không muốn.“Còn hai mươi sáu ngày nữa.” Nhưng mà cô lại trả lời, hơn nữa còn trả lời rất rõ ràng, không hề chần chờ một chút nào, không hề suy nghĩ một chút nào, đủ để có thể nhìn thấy được cô nhớ rõ ràng ra làm sao.“Cho nên còn hai mươi sáu ngày nữa em đã có thể rời khỏi rồi.” Thân thể của Tư Đồ Không đặt ở trên người của cô, dùng sức đè cô lại, anh thật sự cứ muốn đè chết cô như vậy.Nhớ thật là rõ ràng, còn hai mươi sáu ngày nữa.Lần này Liễu Ảnh không nói gì nữa, có điều là ở trong lòng của cô nghĩ như vậy, vẫn luôn nghĩ như vậy.Lúc này sự im lặng của cô lại đâm anh đau nhói thêm, cho nên cô đang tính toán từng ngày từng ngày, tính xem lúc nào có thể rời khỏi anh?Người phụ nữ này thật là giỏi!“Chỉ là em cảm giác tôi sẽ cho phép em đi à?” Tư Đồ Không ngẩng đầu lên, đôi môi đến gần bên tai của cô, dùng sức ép một chút, sau đó đột nhiên lại nói.“Anh có ý gì hả?” Thân thể của Liễu Ảnh đông cứng, thậm chí còn hơi run rẩy, giờ phút này hai mắt của cô trợn thật lớn, có quá nhiều kinh ngạc và không thể tin được.Lời này của anh ta là có ý gì?Cái gì gọi là không cho phép cô ta được tự do?Đã năm năm trôi qua rồi, cô ta không thể được tự do sao?Bọn họ rõ ràng đã thống nhất rồi mà!“Sinh cho tôi một đứa con.” Đôi môi của Tư Đồ Không ghé sát vào tai cô ta, anh ta nói lại lần nữa, lần này, giọng anh ta có vẻ khàn hơn một chút.Hoặc là, thứ anh ta muốn không phải là một đứa con, thứ anh ta muốn chính là giữ cô lại bên mình.“Thỏa thuận của chúng ta không nói tôi phải sinh con.” Cô ta có thể chịu đựng mọi thứ khác, nhưng chuyện này cô ta không thể.“Tôi nhớ trên bản thỏa thuận viết rất rõ ràng, cô phải nghe lời của tôi, cô không thể từ chối những gì tôi muốn.” Khi Tư Đồ Không nghe cô ta nhắc đến bản thỏa thuận đó thì tròng mắt anh ta trở nên lạnh lẽo, cô ta phải thực hiện thỏa thuận mọi lúc!Liễu Ảnh: “…”Đúng, trong bản thỏa thuận thực sự có viết như vậy, cô ta không thể từ chối những gì anh ta muốn, bất kể lúc nào, bất kể trường hợp nào và bất kể cô ta có tiện hay không.