Tác giả:

Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…

Chương 1422

Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1422Lưu Vũ híp mắt lại, trên mặt tràn đầy tàn nhẫn, sau đó cắn chặt răng: “Tô Khiết, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta, tôi thề sẽ làm cho cô ta phải trả giá thật lớn…”“Đúng, tuyệt đối không thể buông tha con khốn kia, chúng ta nhất định phải báo thù.” Tô Trung Dung nói một câu.Lưu Vũ nhìn Tô Trung Dung một cái, không nói thêm gì, nhưng trên mặt đầy độc ác, sau đó bà ta đi tới trước giường bệnh lắc lắc Tô Nghiên Nghiên.Lúc này sức lực của Lưu Vũ có hơi lớn, cũng không nghĩ tới Tô Nghiên Nghiên có chịu đựng nổi hay không.Nhưng bà ta lắc lắc như thế, Tô Nghiên Nghiên thật sự tỉnh lại.Tô Nghiên Nghiên chậm rãi mở to mắt nhìn về phía Lưu Vũ, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, cô ta cũng chỉ nhìn Lưu Vũ, không động đậy, không nói gì, cũng không có bất cứ phản ứng và cảm xúc nào.Lưu Vũ thở phào một hơi, nhìn Tô Nghiên Nghiên như vậy, bà ta cũng có chút đau lòng, nhưng bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn.Lưu Vũ nhìn liếc ngoài cửa một cái, thấy cửa phòng bệnh vẫn đóng lại, bên ngoài cũng không có ai, Lưu Vũ hơi khom lòng đến gần Tô Nghiên Nghiên nhanh chóng nói: “Nghiên Nghiên, con nghe mẹ nói, lát nữa cảnh sát tới ghi chép thì con phải nói Tô Khiết cho người bắt cóc con, con phải khẳng định Tô Khiết hại con thành như vậy.”Tô Trung Dung ngồi bên cạnh nghe thấy Lưu Vũ nói thì con ngươi lóe lên, có chút kinh ngạc, nhưng sau đó trên mặt tràn đầy ý cười: “Ý kiến này hay đó, thật sự rất hay.”Ánh mắt Tô Nghiên Nghiên vốn đờ đẫn, không có bất cứ phản ứng gì, nhưng khi cô ta nghe Lưu Vũ nói cũng có phản ứng, con ngươi Tô Nghiên Nghiên rõ ràng tràn đầy oán hận làm cho người ta kinh ngạc.Môi cô ta run lên, rõ ràng muốn nói chuyện, nhưng không phát ra được âm thanh.Đêm qua đến sáng nay, hơn mười mấy tiếng, cô ta chịu đựng mấy người kia nên không thể nói chuyện.“Nghiên Nghiên, hiện tại con không thể nói chuyện, có thể không nói, nhưng con nhất định phải nhớ rõ lời mẹ nói, con nhất định phải đẩy chuyện này lên người Tô Khiết.” Lưu Vũ nhìn Tô Nghiên Nghiên có phản ứng, nhìn thấcô ta muốn nói chuyện, nhưng không thể nói ra được nên lập tức dặn dò vài câu.“Lúc trước mẹ ở nhà kiểm tra máy giám sát, tối hôm đó Tô Khiết và con cùng đi ra ngoài, sau đó bọn họ đưa con đi, con nói với cảnh sát là Tô Khiết lừa con ra ngoài, sau đó sắp xếp bọn người kia bắt cóc con.” Trong con ngươi của Lưu Vũ tràn đầy tàn nhẫn làm cho người ta sợ hãi, bà ta sợ Tô Nghiên Nghiên nghe không rõ, còn dùng lực nắm vai lắc lắc Tô Nghiên Nghiên: “Nghiên Nghiên, con nghe rõ chưa?”Đôi mắt Tô Nghiên Nghiên chớp một cái, sau đó chậm rãi gật đầu, động tác của cô ta rất nhỏ, nhưng cô ta vừa động đậy, không biết đụng đến vết thương làm cho cô ta vô cùng đau đớn.Hiện tại trên người đầy vết thương, chỗ nào cũng đau, những người đó tra tấn cô ta mười mấy tiếng, những người đó tìm đủ cách tra tấn cô ta.Cô ta rất đau khổ, thật sự khó chịu, mà những chuyện này do Tô Khiết làm hại, cho nên cô ta muốn báo thù, cô ta nhất định phải báo thù.“Thật là tốt quá.” Lưu Vũ thấy Tô Nghiên Nghiên gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng, rõ ràng bà ta không chú ý tới Tô Nghiên Nghiên đang đau khổ.Hơn nữa, Lưu Vũ cũng không quá quan tâm nỗi đau của Tô Nghiên Nghiên, trong lòng Lưu Vũ chỉ muốn Tô Nghiên Nghiên vu oan cho Tô Khiết, chuyện này chắc chắn sẽ gây ồn ào, một khi lớn chuyện thì những video của Tô Nghiên Nghiên đã đè xuống kia lại được đào lên, lại truyền đi khắp nơi, thậm chí càng mạnh hơn lần trước.Chuyện đó đối với Tô Nghiên Nghiên mà nói là một sự tổn thương nặng nề hơn, nhưng Lưu Vũ không nghĩ tới những thứ đó.Hiện tại Lưu Vũ chỉ nghĩ cho bản thân mình.

Chương 1422

Lưu Vũ híp mắt lại, trên mặt tràn đầy tàn nhẫn, sau đó cắn chặt răng: “Tô Khiết, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta, tôi thề sẽ làm cho cô ta phải trả giá thật lớn…”

“Đúng, tuyệt đối không thể buông tha con khốn kia, chúng ta nhất định phải báo thù.” Tô Trung Dung nói một câu.

Lưu Vũ nhìn Tô Trung Dung một cái, không nói thêm gì, nhưng trên mặt đầy độc ác, sau đó bà ta đi tới trước giường bệnh lắc lắc Tô Nghiên Nghiên.

Lúc này sức lực của Lưu Vũ có hơi lớn, cũng không nghĩ tới Tô Nghiên Nghiên có chịu đựng nổi hay không.

Nhưng bà ta lắc lắc như thế, Tô Nghiên Nghiên thật sự tỉnh lại.

Tô Nghiên Nghiên chậm rãi mở to mắt nhìn về phía Lưu Vũ, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, cô ta cũng chỉ nhìn Lưu Vũ, không động đậy, không nói gì, cũng không có bất cứ phản ứng và cảm xúc nào.

Lưu Vũ thở phào một hơi, nhìn Tô Nghiên Nghiên như vậy, bà ta cũng có chút đau lòng, nhưng bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn.

Lưu Vũ nhìn liếc ngoài cửa một cái, thấy cửa phòng bệnh vẫn đóng lại, bên ngoài cũng không có ai, Lưu Vũ hơi khom lòng đến gần Tô Nghiên Nghiên nhanh chóng nói: “Nghiên Nghiên, con nghe mẹ nói, lát nữa cảnh sát tới ghi chép thì con phải nói Tô Khiết cho người bắt cóc con, con phải khẳng định Tô Khiết hại con thành như vậy.”

Tô Trung Dung ngồi bên cạnh nghe thấy Lưu Vũ nói thì con ngươi lóe lên, có chút kinh ngạc, nhưng sau đó trên mặt tràn đầy ý cười: “Ý kiến này hay đó, thật sự rất hay.”

Ánh mắt Tô Nghiên Nghiên vốn đờ đẫn, không có bất cứ phản ứng gì, nhưng khi cô ta nghe Lưu Vũ nói cũng có phản ứng, con ngươi Tô Nghiên Nghiên rõ ràng tràn đầy oán hận làm cho người ta kinh ngạc.

Môi cô ta run lên, rõ ràng muốn nói chuyện, nhưng không phát ra được âm thanh.

Đêm qua đến sáng nay, hơn mười mấy tiếng, cô ta chịu đựng mấy người kia nên không thể nói chuyện.

“Nghiên Nghiên, hiện tại con không thể nói chuyện, có thể không nói, nhưng con nhất định phải nhớ rõ lời mẹ nói, con nhất định phải đẩy chuyện này lên người Tô Khiết.” Lưu Vũ nhìn Tô Nghiên Nghiên có phản ứng, nhìn thấcô ta muốn nói chuyện, nhưng không thể nói ra được nên lập tức dặn dò vài câu.

“Lúc trước mẹ ở nhà kiểm tra máy giám sát, tối hôm đó Tô Khiết và con cùng đi ra ngoài, sau đó bọn họ đưa con đi, con nói với cảnh sát là Tô Khiết lừa con ra ngoài, sau đó sắp xếp bọn người kia bắt cóc con.” Trong con ngươi của Lưu Vũ tràn đầy tàn nhẫn làm cho người ta sợ hãi, bà ta sợ Tô Nghiên Nghiên nghe không rõ, còn dùng lực nắm vai lắc lắc Tô Nghiên Nghiên: “Nghiên Nghiên, con nghe rõ chưa?”

Đôi mắt Tô Nghiên Nghiên chớp một cái, sau đó chậm rãi gật đầu, động tác của cô ta rất nhỏ, nhưng cô ta vừa động đậy, không biết đụng đến vết thương làm cho cô ta vô cùng đau đớn.

Hiện tại trên người đầy vết thương, chỗ nào cũng đau, những người đó tra tấn cô ta mười mấy tiếng, những người đó tìm đủ cách tra tấn cô ta.

Cô ta rất đau khổ, thật sự khó chịu, mà những chuyện này do Tô Khiết làm hại, cho nên cô ta muốn báo thù, cô ta nhất định phải báo thù.

“Thật là tốt quá.” Lưu Vũ thấy Tô Nghiên Nghiên gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng, rõ ràng bà ta không chú ý tới Tô Nghiên Nghiên đang đau khổ.

Hơn nữa, Lưu Vũ cũng không quá quan tâm nỗi đau của Tô Nghiên Nghiên, trong lòng Lưu Vũ chỉ muốn Tô Nghiên Nghiên vu oan cho Tô Khiết, chuyện này chắc chắn sẽ gây ồn ào, một khi lớn chuyện thì những video của Tô Nghiên Nghiên đã đè xuống kia lại được đào lên, lại truyền đi khắp nơi, thậm chí càng mạnh hơn lần trước.

Chuyện đó đối với Tô Nghiên Nghiên mà nói là một sự tổn thương nặng nề hơn, nhưng Lưu Vũ không nghĩ tới những thứ đó.

Hiện tại Lưu Vũ chỉ nghĩ cho bản thân mình.

Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1422Lưu Vũ híp mắt lại, trên mặt tràn đầy tàn nhẫn, sau đó cắn chặt răng: “Tô Khiết, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta, tôi thề sẽ làm cho cô ta phải trả giá thật lớn…”“Đúng, tuyệt đối không thể buông tha con khốn kia, chúng ta nhất định phải báo thù.” Tô Trung Dung nói một câu.Lưu Vũ nhìn Tô Trung Dung một cái, không nói thêm gì, nhưng trên mặt đầy độc ác, sau đó bà ta đi tới trước giường bệnh lắc lắc Tô Nghiên Nghiên.Lúc này sức lực của Lưu Vũ có hơi lớn, cũng không nghĩ tới Tô Nghiên Nghiên có chịu đựng nổi hay không.Nhưng bà ta lắc lắc như thế, Tô Nghiên Nghiên thật sự tỉnh lại.Tô Nghiên Nghiên chậm rãi mở to mắt nhìn về phía Lưu Vũ, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, cô ta cũng chỉ nhìn Lưu Vũ, không động đậy, không nói gì, cũng không có bất cứ phản ứng và cảm xúc nào.Lưu Vũ thở phào một hơi, nhìn Tô Nghiên Nghiên như vậy, bà ta cũng có chút đau lòng, nhưng bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn.Lưu Vũ nhìn liếc ngoài cửa một cái, thấy cửa phòng bệnh vẫn đóng lại, bên ngoài cũng không có ai, Lưu Vũ hơi khom lòng đến gần Tô Nghiên Nghiên nhanh chóng nói: “Nghiên Nghiên, con nghe mẹ nói, lát nữa cảnh sát tới ghi chép thì con phải nói Tô Khiết cho người bắt cóc con, con phải khẳng định Tô Khiết hại con thành như vậy.”Tô Trung Dung ngồi bên cạnh nghe thấy Lưu Vũ nói thì con ngươi lóe lên, có chút kinh ngạc, nhưng sau đó trên mặt tràn đầy ý cười: “Ý kiến này hay đó, thật sự rất hay.”Ánh mắt Tô Nghiên Nghiên vốn đờ đẫn, không có bất cứ phản ứng gì, nhưng khi cô ta nghe Lưu Vũ nói cũng có phản ứng, con ngươi Tô Nghiên Nghiên rõ ràng tràn đầy oán hận làm cho người ta kinh ngạc.Môi cô ta run lên, rõ ràng muốn nói chuyện, nhưng không phát ra được âm thanh.Đêm qua đến sáng nay, hơn mười mấy tiếng, cô ta chịu đựng mấy người kia nên không thể nói chuyện.“Nghiên Nghiên, hiện tại con không thể nói chuyện, có thể không nói, nhưng con nhất định phải nhớ rõ lời mẹ nói, con nhất định phải đẩy chuyện này lên người Tô Khiết.” Lưu Vũ nhìn Tô Nghiên Nghiên có phản ứng, nhìn thấcô ta muốn nói chuyện, nhưng không thể nói ra được nên lập tức dặn dò vài câu.“Lúc trước mẹ ở nhà kiểm tra máy giám sát, tối hôm đó Tô Khiết và con cùng đi ra ngoài, sau đó bọn họ đưa con đi, con nói với cảnh sát là Tô Khiết lừa con ra ngoài, sau đó sắp xếp bọn người kia bắt cóc con.” Trong con ngươi của Lưu Vũ tràn đầy tàn nhẫn làm cho người ta sợ hãi, bà ta sợ Tô Nghiên Nghiên nghe không rõ, còn dùng lực nắm vai lắc lắc Tô Nghiên Nghiên: “Nghiên Nghiên, con nghe rõ chưa?”Đôi mắt Tô Nghiên Nghiên chớp một cái, sau đó chậm rãi gật đầu, động tác của cô ta rất nhỏ, nhưng cô ta vừa động đậy, không biết đụng đến vết thương làm cho cô ta vô cùng đau đớn.Hiện tại trên người đầy vết thương, chỗ nào cũng đau, những người đó tra tấn cô ta mười mấy tiếng, những người đó tìm đủ cách tra tấn cô ta.Cô ta rất đau khổ, thật sự khó chịu, mà những chuyện này do Tô Khiết làm hại, cho nên cô ta muốn báo thù, cô ta nhất định phải báo thù.“Thật là tốt quá.” Lưu Vũ thấy Tô Nghiên Nghiên gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng, rõ ràng bà ta không chú ý tới Tô Nghiên Nghiên đang đau khổ.Hơn nữa, Lưu Vũ cũng không quá quan tâm nỗi đau của Tô Nghiên Nghiên, trong lòng Lưu Vũ chỉ muốn Tô Nghiên Nghiên vu oan cho Tô Khiết, chuyện này chắc chắn sẽ gây ồn ào, một khi lớn chuyện thì những video của Tô Nghiên Nghiên đã đè xuống kia lại được đào lên, lại truyền đi khắp nơi, thậm chí càng mạnh hơn lần trước.Chuyện đó đối với Tô Nghiên Nghiên mà nói là một sự tổn thương nặng nề hơn, nhưng Lưu Vũ không nghĩ tới những thứ đó.Hiện tại Lưu Vũ chỉ nghĩ cho bản thân mình.

Chương 1422