Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 1474
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1474Thấy Tô Trung Dung thong thả bước tới, lúc đó Tô Khiết thật sự rất muốn giết ông ta.“Tình hình thế nào?” Tô Trung Dung tới trước mặt Tô Khiết, liếc cô một cái, trong giọng điệu không có một chút lo lắng, ngược lại còn có vài phần hả hê vui sướng khi có người gặp hoạ, không ai biết trong tình huống này ông ta còn hả hê cái gì.Tô Khiết khẽ cau mày, lạnh lùng liếc nhìn ông ta, không đáp lời.Phòng chăm sóc đặc biệt ở ngay bên cạnh, nếu ông ta thật sự muốn biết tình hình của ông nội thì có thể đi hỏi bác sĩ rồi vào thăm ông nội, nhưng hiển nhiên Tô Trung Dung không hề có ý định đi vào.“Ông cụ đã chuyển hết tất cả cổ phần trong tay cho cô, bây giờ ông ấy ốm thì liên quan gì đến tôi? Gọi tôi đến có ích gì?” Tô Trung Dung chẳng những không có ý định vào thăm ông nội, hiển nhiên ông ta tới đây còn không phải tự nguyện.Tô Khiết vẫn luôn bình tĩnh, chín chắn, nhưng lúc này cô cảm thấy lửa giận sục sôi, cô rất muốn đánh cho tên cặn bã trước mặt này một trận, nhưng cô cảm thấy đánh loại người này sẽ làm bẩn tay mình.“Hôm qua ông gọi cho ông nội đã nói cái gì?” Tô Khiết nhìn ông ta, trong mắt mang theo ý lạnh khiến người khác sợ hãi.“Còn có thể nói gì nữa? Nói về việc Nghiên Nghiên và mẹ nó bị bắt, và cả chuyện cô hại Nghiên Nghiên thân bại danh liệt. Là cô hại Nghiên Nghiên, là cô hại mẹ con nó vào tù, không phải ông cụ nên ra mặt giải quyết sao?” Tô Trung Dung nhìn Tô Khiết, không có ý xin lỗi chút nào, hoàn toàn là vẻ đương nhiên, dường như Tô Khiết mới là người sai.Tô Khiết chỉ cảm thấy trong lòng ớn lạnh, ý Tô Trung Dung là hôm qua ông ta gọi điện đến nói cho ông nội chuyện Tô Nghiên Nghiên, bao gồm cả chuyện đoạn video?Chẳng trách còn chưa kết thúc cuộc gọi ông nội đã ngất đi.“Rõ ràng ông biết ông nội bị bệnh tim.” Tô Khiết không so đo cách nói đổi trắng thay đen của ông ta, nhưng ông ta khiến ông nội bị như này, món nợ này nhất định phải tính.“Tôi biết.” Tô Trung Dung nhướng mày, thản nhiên trả lời, không cho là đúng.Tô Khiết nhìn ông ta bằng ánh mắt rất lạnh.“Tôi chỉ kể lại mọi chuyện cho ông ấy thôi, ai biết ông ấy lại vô dụng như thế, tôi còn chưa nói xong đã nghe tin ông phải vào viện. Nhưng chẳng phải ông cụ vẫn chưa chết đó sao, cô vội vàng gọi tôi tới làm gì…” Tô Trung Dung cứng đờ người trước ánh mắt lạnh băng của cô, nhưng ông ta vẫn không thấy mình có lỗi gì.Nghe ông ta nói vậy, Tô Khiết âm thầm cắn răng sau đó thở hắt ra, ý ông ta là ông nội chưa chết thì không được gọi ông ta tới à? Đây có phải là câu của con người nói ra không?Ông ta biết rõ là ông ta hại ông nội tức thành thế này, thế mà vẫn còn cây ngay không sợ chết đứng như thế.Tô Khiết đột nhiên phát hiện nói chuyện với người như Tô Trung Dung thật lãng phí thời gian.Ban đầu cô bảo bác sĩ gọi Tô Trung Dung đến, mục đích là để ông ta vào thăm ông nội, dù sao Tô Trung Dung cũng là con trai ông nội, hơn nữa bây giờ còn là con trai duy nhất của ông.Tô Khiết vốn tưởng Tô Trung Dung hại ông nội thành thế này, chí ít sẽ tự thấy hổ thẹn, nhưng rất rõ ràng, ông ta không hề.Tô Khiết phát hiện cô gọi Tô Trung Dung đến bệnh viện là một sai lầm.Cô cũng nhờ bác sĩ thông báo cho Tô Chí Long, mà đến giờ anh ta vẫn chưa tới, gia đình này thật không ra làm sao cả!“Từ hôm nay, ông dọn ra khỏi nhà họ Tô. Ông không được mang đồ nhà họ Tô đi, chỉ được mang quần áo và những thứ cần thiết hằng ngày của ông.” Tô Khiết không phải người tuyệt tình nhưng bây giờ cô cảm thấy mình thương xót người như Tô Trung Dung thật sự là điều trời đất không tha.“Cô nói gì?” Tô Trung Dung giật mình, nhìn chằm chằm Tô Khiết, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Chương 1474
Thấy Tô Trung Dung thong thả bước tới, lúc đó Tô Khiết thật sự rất muốn giết ông ta.
“Tình hình thế nào?” Tô Trung Dung tới trước mặt Tô Khiết, liếc cô một cái, trong giọng điệu không có một chút lo lắng, ngược lại còn có vài phần hả hê vui sướng khi có người gặp hoạ, không ai biết trong tình huống này ông ta còn hả hê cái gì.
Tô Khiết khẽ cau mày, lạnh lùng liếc nhìn ông ta, không đáp lời.
Phòng chăm sóc đặc biệt ở ngay bên cạnh, nếu ông ta thật sự muốn biết tình hình của ông nội thì có thể đi hỏi bác sĩ rồi vào thăm ông nội, nhưng hiển nhiên Tô Trung Dung không hề có ý định đi vào.
“Ông cụ đã chuyển hết tất cả cổ phần trong tay cho cô, bây giờ ông ấy ốm thì liên quan gì đến tôi? Gọi tôi đến có ích gì?” Tô Trung Dung chẳng những không có ý định vào thăm ông nội, hiển nhiên ông ta tới đây còn không phải tự nguyện.
Tô Khiết vẫn luôn bình tĩnh, chín chắn, nhưng lúc này cô cảm thấy lửa giận sục sôi, cô rất muốn đánh cho tên cặn bã trước mặt này một trận, nhưng cô cảm thấy đánh loại người này sẽ làm bẩn tay mình.
“Hôm qua ông gọi cho ông nội đã nói cái gì?” Tô Khiết nhìn ông ta, trong mắt mang theo ý lạnh khiến người khác sợ hãi.
“Còn có thể nói gì nữa? Nói về việc Nghiên Nghiên và mẹ nó bị bắt, và cả chuyện cô hại Nghiên Nghiên thân bại danh liệt. Là cô hại Nghiên Nghiên, là cô hại mẹ con nó vào tù, không phải ông cụ nên ra mặt giải quyết sao?” Tô Trung Dung nhìn Tô Khiết, không có ý xin lỗi chút nào, hoàn toàn là vẻ đương nhiên, dường như Tô Khiết mới là người sai.
Tô Khiết chỉ cảm thấy trong lòng ớn lạnh, ý Tô Trung Dung là hôm qua ông ta gọi điện đến nói cho ông nội chuyện Tô Nghiên Nghiên, bao gồm cả chuyện đoạn video?
Chẳng trách còn chưa kết thúc cuộc gọi ông nội đã ngất đi.
“Rõ ràng ông biết ông nội bị bệnh tim.” Tô Khiết không so đo cách nói đổi trắng thay đen của ông ta, nhưng ông ta khiến ông nội bị như này, món nợ này nhất định phải tính.
“Tôi biết.” Tô Trung Dung nhướng mày, thản nhiên trả lời, không cho là đúng.
Tô Khiết nhìn ông ta bằng ánh mắt rất lạnh.
“Tôi chỉ kể lại mọi chuyện cho ông ấy thôi, ai biết ông ấy lại vô dụng như thế, tôi còn chưa nói xong đã nghe tin ông phải vào viện. Nhưng chẳng phải ông cụ vẫn chưa chết đó sao, cô vội vàng gọi tôi tới làm gì…” Tô Trung Dung cứng đờ người trước ánh mắt lạnh băng của cô, nhưng ông ta vẫn không thấy mình có lỗi gì.
Nghe ông ta nói vậy, Tô Khiết âm thầm cắn răng sau đó thở hắt ra, ý ông ta là ông nội chưa chết thì không được gọi ông ta tới à? Đây có phải là câu của con người nói ra không?
Ông ta biết rõ là ông ta hại ông nội tức thành thế này, thế mà vẫn còn cây ngay không sợ chết đứng như thế.
Tô Khiết đột nhiên phát hiện nói chuyện với người như Tô Trung Dung thật lãng phí thời gian.
Ban đầu cô bảo bác sĩ gọi Tô Trung Dung đến, mục đích là để ông ta vào thăm ông nội, dù sao Tô Trung Dung cũng là con trai ông nội, hơn nữa bây giờ còn là con trai duy nhất của ông.
Tô Khiết vốn tưởng Tô Trung Dung hại ông nội thành thế này, chí ít sẽ tự thấy hổ thẹn, nhưng rất rõ ràng, ông ta không hề.
Tô Khiết phát hiện cô gọi Tô Trung Dung đến bệnh viện là một sai lầm.
Cô cũng nhờ bác sĩ thông báo cho Tô Chí Long, mà đến giờ anh ta vẫn chưa tới, gia đình này thật không ra làm sao cả!
“Từ hôm nay, ông dọn ra khỏi nhà họ Tô. Ông không được mang đồ nhà họ Tô đi, chỉ được mang quần áo và những thứ cần thiết hằng ngày của ông.” Tô Khiết không phải người tuyệt tình nhưng bây giờ cô cảm thấy mình thương xót người như Tô Trung Dung thật sự là điều trời đất không tha.
“Cô nói gì?” Tô Trung Dung giật mình, nhìn chằm chằm Tô Khiết, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1474Thấy Tô Trung Dung thong thả bước tới, lúc đó Tô Khiết thật sự rất muốn giết ông ta.“Tình hình thế nào?” Tô Trung Dung tới trước mặt Tô Khiết, liếc cô một cái, trong giọng điệu không có một chút lo lắng, ngược lại còn có vài phần hả hê vui sướng khi có người gặp hoạ, không ai biết trong tình huống này ông ta còn hả hê cái gì.Tô Khiết khẽ cau mày, lạnh lùng liếc nhìn ông ta, không đáp lời.Phòng chăm sóc đặc biệt ở ngay bên cạnh, nếu ông ta thật sự muốn biết tình hình của ông nội thì có thể đi hỏi bác sĩ rồi vào thăm ông nội, nhưng hiển nhiên Tô Trung Dung không hề có ý định đi vào.“Ông cụ đã chuyển hết tất cả cổ phần trong tay cho cô, bây giờ ông ấy ốm thì liên quan gì đến tôi? Gọi tôi đến có ích gì?” Tô Trung Dung chẳng những không có ý định vào thăm ông nội, hiển nhiên ông ta tới đây còn không phải tự nguyện.Tô Khiết vẫn luôn bình tĩnh, chín chắn, nhưng lúc này cô cảm thấy lửa giận sục sôi, cô rất muốn đánh cho tên cặn bã trước mặt này một trận, nhưng cô cảm thấy đánh loại người này sẽ làm bẩn tay mình.“Hôm qua ông gọi cho ông nội đã nói cái gì?” Tô Khiết nhìn ông ta, trong mắt mang theo ý lạnh khiến người khác sợ hãi.“Còn có thể nói gì nữa? Nói về việc Nghiên Nghiên và mẹ nó bị bắt, và cả chuyện cô hại Nghiên Nghiên thân bại danh liệt. Là cô hại Nghiên Nghiên, là cô hại mẹ con nó vào tù, không phải ông cụ nên ra mặt giải quyết sao?” Tô Trung Dung nhìn Tô Khiết, không có ý xin lỗi chút nào, hoàn toàn là vẻ đương nhiên, dường như Tô Khiết mới là người sai.Tô Khiết chỉ cảm thấy trong lòng ớn lạnh, ý Tô Trung Dung là hôm qua ông ta gọi điện đến nói cho ông nội chuyện Tô Nghiên Nghiên, bao gồm cả chuyện đoạn video?Chẳng trách còn chưa kết thúc cuộc gọi ông nội đã ngất đi.“Rõ ràng ông biết ông nội bị bệnh tim.” Tô Khiết không so đo cách nói đổi trắng thay đen của ông ta, nhưng ông ta khiến ông nội bị như này, món nợ này nhất định phải tính.“Tôi biết.” Tô Trung Dung nhướng mày, thản nhiên trả lời, không cho là đúng.Tô Khiết nhìn ông ta bằng ánh mắt rất lạnh.“Tôi chỉ kể lại mọi chuyện cho ông ấy thôi, ai biết ông ấy lại vô dụng như thế, tôi còn chưa nói xong đã nghe tin ông phải vào viện. Nhưng chẳng phải ông cụ vẫn chưa chết đó sao, cô vội vàng gọi tôi tới làm gì…” Tô Trung Dung cứng đờ người trước ánh mắt lạnh băng của cô, nhưng ông ta vẫn không thấy mình có lỗi gì.Nghe ông ta nói vậy, Tô Khiết âm thầm cắn răng sau đó thở hắt ra, ý ông ta là ông nội chưa chết thì không được gọi ông ta tới à? Đây có phải là câu của con người nói ra không?Ông ta biết rõ là ông ta hại ông nội tức thành thế này, thế mà vẫn còn cây ngay không sợ chết đứng như thế.Tô Khiết đột nhiên phát hiện nói chuyện với người như Tô Trung Dung thật lãng phí thời gian.Ban đầu cô bảo bác sĩ gọi Tô Trung Dung đến, mục đích là để ông ta vào thăm ông nội, dù sao Tô Trung Dung cũng là con trai ông nội, hơn nữa bây giờ còn là con trai duy nhất của ông.Tô Khiết vốn tưởng Tô Trung Dung hại ông nội thành thế này, chí ít sẽ tự thấy hổ thẹn, nhưng rất rõ ràng, ông ta không hề.Tô Khiết phát hiện cô gọi Tô Trung Dung đến bệnh viện là một sai lầm.Cô cũng nhờ bác sĩ thông báo cho Tô Chí Long, mà đến giờ anh ta vẫn chưa tới, gia đình này thật không ra làm sao cả!“Từ hôm nay, ông dọn ra khỏi nhà họ Tô. Ông không được mang đồ nhà họ Tô đi, chỉ được mang quần áo và những thứ cần thiết hằng ngày của ông.” Tô Khiết không phải người tuyệt tình nhưng bây giờ cô cảm thấy mình thương xót người như Tô Trung Dung thật sự là điều trời đất không tha.“Cô nói gì?” Tô Trung Dung giật mình, nhìn chằm chằm Tô Khiết, nghi ngờ mình nghe nhầm.