Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 1665
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1665Đường Lăng nhìn về phía Lâm Bối, ánh mắt hơi tối lại, Tiểu vương tử này sẽ không phải là phụ nữ chứ?Đôi mắt Đường Lăng lần nữa dò xét trên người cậu ta, dáng người không đến một mét bảy, trong đám đàn ông thì được coi là thấp, thân hình hơi gầy, càng lộ vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, càng nhìn càng giống phụ nữ…Nếu tiểu vương tử này thật sự là phụ nữ, vậy đêm khuya ngày hôm trước có phải là…Đường Lăng theo bản năng vươn tay ra muốn cẩn thận kiểm tra một chút…“Đường Lăng, tên khốn kiếp, anh có bị bệnh không!” Đường Lăng đang suy nghĩ thì tiếng rống giận của Lâm Bối đột nhiên vang lên bên tai anh, một tiếng kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc.Trong lúc Lâm Bối gầm thét, một chân nhanh chóng đá lên, dùng sức đá thẳng về phía Đường Lăng.Vì Đường Lăng đang suy nghĩ nên nhất thời không kịp phòng bị, lại bị cậu ta đá một cước.Một cước này của Lâm Bối gần như dùng toàn bộ sức lực, cú đá này của cậu ta chắc chắn là rất đau, nhưng thậm chí Đường Lăng không hề nhíu mày lấy một lần.Đương nhiên, cánh tay của Đường Lăng đang nắm cổ tay cậu ta cũng không hề buông lỏng.Đôi mắt Đường Lăng lại đánh giá trên người cậu ta lần nữa, cuối cùng ánh mắt rơi vào vị trí trước ngực cậu ta, khóe một cong lên: “Cậu ăn nhiều như vậy, không lớn hơn, cũng không khỏe hơn, thật sự lãng phí!”“Ai cần anh lo? Ai cần anh lo?” Lâm Bối nhìn thấy nơi đôi mắt Đường Lăng nhìn đến, khuôn mặt có chút khó coi, giờ phút này cậu ta gần như gào thét lên: “Đường Lăng anh thả tôi ra!”“Nếu tôi không thả ra thì sao?” Đường Lăng hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào, cánh tay đang cầm cổ tay Lâm Bối lại khẽ dùng lực, giờ phút này cảm xúc của Lâm Bối vốn có chút kích động, bị Đường Lăng kéo như vậy liền không đứng vững, vì vậy Lâm Bối trực tiếp ngã về phía lồng nguc Đường Lăng.Đường Lăng vẫn đứng yên ở đó như cũ, không hề nhúc nhích, không tránh cũng không nhường, sau đó, mặt Lâm Bối trực tiếp va vào lồng nguc Đường Lăng.Sự va chạm đó, Đường Lăng cũng không hề cảm thấy đau, ngược lại còn cảm thấy hơi mềm mềm.Đường Lăng mím môi, cầm lấy cổ tay Lâm Bối và vòng tay ra phía sau đầu Lâm Bối, cố ý đè ép ép.Lâm Bối cảm thấy phổi của mình sắp tức giận đến mức nổ tung, cậu ta hung hăng thở ra sau đó hút vào nhưng không có cách nào để bản thân bình tĩnh lại, giờ phút này mặt cậu ta đang đặt ở trước ngực Đường Lăng, cậu ta thật sự muốn hung hăng cắn một cái, nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống được.Cậu ta giật giật đầu, vì bị Đường ép nên không thể ngẩng đầu, cậu ta âm thầm cắn răng, căm hận quát: “Đường Lăng, anh là tên khốn kiếp!”Lâm Bối cảm thấy lời này của cậu ta mắng rất có khí thế, nhưng lúc này cậu ta đang ở trong ngực Đường Lăng, cổ tay bị Đường Lăng nắm, đầu bị Đường ép lên, âm thanh kia nghe có chút buồn buồn, ngược lai có vài phần khác thường.Trong mắt Đường Lăng giống như ngậm ý cười, đôi môi gợi cảm khẽ mở: “Trong cuộc đọ sức giữa đàn ông với đàn ông, sao tôi lại trở thành một tên khốn kiếp vậy?”Câu nói này, Đường Lăng nói đó là một điều đương nhiên.Lâm Bối chán nản, cậu ta rất giận, rất giận, nhưng giờ phút lại không biết nói gì.Thân phận Đường Lăng rất đặc thù, trong suy nghĩ của cậu ta, những người như Đường Lăng đều là những người rất nghiêm túc và chính trực.Từ trước đến nay cậu ta không hề biết, Đường Lăng lại là người vô liêm sỉ như vậy?Vô lại như vậy! Xấu xa như vậy!Đường Lăng có thể cảm nhận được hơi thở của Lâm Bối dần dè trên ngực anh có chút gấp rút, có lẽ là tức giận không nhẹ, cậu ta tức giận như vậy sao?
Chương 1665
Đường Lăng nhìn về phía Lâm Bối, ánh mắt hơi tối lại, Tiểu vương tử này sẽ không phải là phụ nữ chứ?
Đôi mắt Đường Lăng lần nữa dò xét trên người cậu ta, dáng người không đến một mét bảy, trong đám đàn ông thì được coi là thấp, thân hình hơi gầy, càng lộ vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, càng nhìn càng giống phụ nữ…
Nếu tiểu vương tử này thật sự là phụ nữ, vậy đêm khuya ngày hôm trước có phải là…
Đường Lăng theo bản năng vươn tay ra muốn cẩn thận kiểm tra một chút…
“Đường Lăng, tên khốn kiếp, anh có bị bệnh không!” Đường Lăng đang suy nghĩ thì tiếng rống giận của Lâm Bối đột nhiên vang lên bên tai anh, một tiếng kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc.
Trong lúc Lâm Bối gầm thét, một chân nhanh chóng đá lên, dùng sức đá thẳng về phía Đường Lăng.
Vì Đường Lăng đang suy nghĩ nên nhất thời không kịp phòng bị, lại bị cậu ta đá một cước.
Một cước này của Lâm Bối gần như dùng toàn bộ sức lực, cú đá này của cậu ta chắc chắn là rất đau, nhưng thậm chí Đường Lăng không hề nhíu mày lấy một lần.
Đương nhiên, cánh tay của Đường Lăng đang nắm cổ tay cậu ta cũng không hề buông lỏng.
Đôi mắt Đường Lăng lại đánh giá trên người cậu ta lần nữa, cuối cùng ánh mắt rơi vào vị trí trước ngực cậu ta, khóe một cong lên: “Cậu ăn nhiều như vậy, không lớn hơn, cũng không khỏe hơn, thật sự lãng phí!”
“Ai cần anh lo? Ai cần anh lo?” Lâm Bối nhìn thấy nơi đôi mắt Đường Lăng nhìn đến, khuôn mặt có chút khó coi, giờ phút này cậu ta gần như gào thét lên: “Đường Lăng anh thả tôi ra!”
“Nếu tôi không thả ra thì sao?” Đường Lăng hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào, cánh tay đang cầm cổ tay Lâm Bối lại khẽ dùng lực, giờ phút này cảm xúc của Lâm Bối vốn có chút kích động, bị Đường Lăng kéo như vậy liền không đứng vững, vì vậy Lâm Bối trực tiếp ngã về phía lồng nguc Đường Lăng.
Đường Lăng vẫn đứng yên ở đó như cũ, không hề nhúc nhích, không tránh cũng không nhường, sau đó, mặt Lâm Bối trực tiếp va vào lồng nguc Đường Lăng.
Sự va chạm đó, Đường Lăng cũng không hề cảm thấy đau, ngược lại còn cảm thấy hơi mềm mềm.
Đường Lăng mím môi, cầm lấy cổ tay Lâm Bối và vòng tay ra phía sau đầu Lâm Bối, cố ý đè ép ép.
Lâm Bối cảm thấy phổi của mình sắp tức giận đến mức nổ tung, cậu ta hung hăng thở ra sau đó hút vào nhưng không có cách nào để bản thân bình tĩnh lại, giờ phút này mặt cậu ta đang đặt ở trước ngực Đường Lăng, cậu ta thật sự muốn hung hăng cắn một cái, nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống được.
Cậu ta giật giật đầu, vì bị Đường ép nên không thể ngẩng đầu, cậu ta âm thầm cắn răng, căm hận quát: “Đường Lăng, anh là tên khốn kiếp!”
Lâm Bối cảm thấy lời này của cậu ta mắng rất có khí thế, nhưng lúc này cậu ta đang ở trong ngực Đường Lăng, cổ tay bị Đường Lăng nắm, đầu bị Đường ép lên, âm thanh kia nghe có chút buồn buồn, ngược lai có vài phần khác thường.
Trong mắt Đường Lăng giống như ngậm ý cười, đôi môi gợi cảm khẽ mở: “Trong cuộc đọ sức giữa đàn ông với đàn ông, sao tôi lại trở thành một tên khốn kiếp vậy?”
Câu nói này, Đường Lăng nói đó là một điều đương nhiên.
Lâm Bối chán nản, cậu ta rất giận, rất giận, nhưng giờ phút lại không biết nói gì.
Thân phận Đường Lăng rất đặc thù, trong suy nghĩ của cậu ta, những người như Đường Lăng đều là những người rất nghiêm túc và chính trực.
Từ trước đến nay cậu ta không hề biết, Đường Lăng lại là người vô liêm sỉ như vậy?
Vô lại như vậy! Xấu xa như vậy!
Đường Lăng có thể cảm nhận được hơi thở của Lâm Bối dần dè trên ngực anh có chút gấp rút, có lẽ là tức giận không nhẹ, cậu ta tức giận như vậy sao?
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 1665Đường Lăng nhìn về phía Lâm Bối, ánh mắt hơi tối lại, Tiểu vương tử này sẽ không phải là phụ nữ chứ?Đôi mắt Đường Lăng lần nữa dò xét trên người cậu ta, dáng người không đến một mét bảy, trong đám đàn ông thì được coi là thấp, thân hình hơi gầy, càng lộ vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, càng nhìn càng giống phụ nữ…Nếu tiểu vương tử này thật sự là phụ nữ, vậy đêm khuya ngày hôm trước có phải là…Đường Lăng theo bản năng vươn tay ra muốn cẩn thận kiểm tra một chút…“Đường Lăng, tên khốn kiếp, anh có bị bệnh không!” Đường Lăng đang suy nghĩ thì tiếng rống giận của Lâm Bối đột nhiên vang lên bên tai anh, một tiếng kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc.Trong lúc Lâm Bối gầm thét, một chân nhanh chóng đá lên, dùng sức đá thẳng về phía Đường Lăng.Vì Đường Lăng đang suy nghĩ nên nhất thời không kịp phòng bị, lại bị cậu ta đá một cước.Một cước này của Lâm Bối gần như dùng toàn bộ sức lực, cú đá này của cậu ta chắc chắn là rất đau, nhưng thậm chí Đường Lăng không hề nhíu mày lấy một lần.Đương nhiên, cánh tay của Đường Lăng đang nắm cổ tay cậu ta cũng không hề buông lỏng.Đôi mắt Đường Lăng lại đánh giá trên người cậu ta lần nữa, cuối cùng ánh mắt rơi vào vị trí trước ngực cậu ta, khóe một cong lên: “Cậu ăn nhiều như vậy, không lớn hơn, cũng không khỏe hơn, thật sự lãng phí!”“Ai cần anh lo? Ai cần anh lo?” Lâm Bối nhìn thấy nơi đôi mắt Đường Lăng nhìn đến, khuôn mặt có chút khó coi, giờ phút này cậu ta gần như gào thét lên: “Đường Lăng anh thả tôi ra!”“Nếu tôi không thả ra thì sao?” Đường Lăng hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào, cánh tay đang cầm cổ tay Lâm Bối lại khẽ dùng lực, giờ phút này cảm xúc của Lâm Bối vốn có chút kích động, bị Đường Lăng kéo như vậy liền không đứng vững, vì vậy Lâm Bối trực tiếp ngã về phía lồng nguc Đường Lăng.Đường Lăng vẫn đứng yên ở đó như cũ, không hề nhúc nhích, không tránh cũng không nhường, sau đó, mặt Lâm Bối trực tiếp va vào lồng nguc Đường Lăng.Sự va chạm đó, Đường Lăng cũng không hề cảm thấy đau, ngược lại còn cảm thấy hơi mềm mềm.Đường Lăng mím môi, cầm lấy cổ tay Lâm Bối và vòng tay ra phía sau đầu Lâm Bối, cố ý đè ép ép.Lâm Bối cảm thấy phổi của mình sắp tức giận đến mức nổ tung, cậu ta hung hăng thở ra sau đó hút vào nhưng không có cách nào để bản thân bình tĩnh lại, giờ phút này mặt cậu ta đang đặt ở trước ngực Đường Lăng, cậu ta thật sự muốn hung hăng cắn một cái, nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống được.Cậu ta giật giật đầu, vì bị Đường ép nên không thể ngẩng đầu, cậu ta âm thầm cắn răng, căm hận quát: “Đường Lăng, anh là tên khốn kiếp!”Lâm Bối cảm thấy lời này của cậu ta mắng rất có khí thế, nhưng lúc này cậu ta đang ở trong ngực Đường Lăng, cổ tay bị Đường Lăng nắm, đầu bị Đường ép lên, âm thanh kia nghe có chút buồn buồn, ngược lai có vài phần khác thường.Trong mắt Đường Lăng giống như ngậm ý cười, đôi môi gợi cảm khẽ mở: “Trong cuộc đọ sức giữa đàn ông với đàn ông, sao tôi lại trở thành một tên khốn kiếp vậy?”Câu nói này, Đường Lăng nói đó là một điều đương nhiên.Lâm Bối chán nản, cậu ta rất giận, rất giận, nhưng giờ phút lại không biết nói gì.Thân phận Đường Lăng rất đặc thù, trong suy nghĩ của cậu ta, những người như Đường Lăng đều là những người rất nghiêm túc và chính trực.Từ trước đến nay cậu ta không hề biết, Đường Lăng lại là người vô liêm sỉ như vậy?Vô lại như vậy! Xấu xa như vậy!Đường Lăng có thể cảm nhận được hơi thở của Lâm Bối dần dè trên ngực anh có chút gấp rút, có lẽ là tức giận không nhẹ, cậu ta tức giận như vậy sao?