Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 2672
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2672Ông cụ Nguyễn không cần nghĩ cũng biết cách mà thằng ranh con đáng chết này nói ra sẽ chẳng tốt đẹp gì, chắc chắn lại chọc giận ông thôi.“Bà cụ Nguyễn không tin tưởng bác sĩ của bệnh viện này, lại không muốn để cho ông cụ Nguyễn chuyển viện, vậy thì có thể mời bác sĩ bên ngoài tới kiểm tra toàn diện cho ông cụ.” Đường Minh Hạo thật sự có thể gặp chiêu phá chiêu. Bà cụ Nguyễn dùng đủ loại lý do ngăn cản thằng bé, thằng bé lại có thể nghĩ được càng nhiều cách giải quyết hơn.“Bà cụ Nguyễn từng tin tưởng bác sĩ nào, chúng tôi sẽ mời bác sĩ đó tới kiểm tra. Bác sĩ có tấm lòng cha mẹ. Lúc này ông cụ Nguyễn vẫn ‘hôn mê’ bất tỉnh, làm một bác sĩ, bọn họ chắc hẳn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nếu mời bọn họ tới kiểm tra cho bệnh nhân, chắc hẳn bọn họ sẽ không từ chối đâu.” Lần này Đường Minh Hạo không cho bà cụ Nguyễn có cơ hội phản đối, chặn lời bà ta luôn.Ý của Đường Minh Hạo là bảo bà cụ Nguyễn chỉ đích danh bác sĩ. Chỉ cần là bác sĩ do bà ta tự mình nói ra, vậy khi có kết quả kiểm tra đưa ra, bà ta tất nhiên không thể nghi ngờ được.“Đương nhiên, nếu bà cụ Nguyễn không tin thiết bị của bệnh viện này, chúng tôi có thể mượn thiết bị từ bệnh viện khác qua. Bà cụ Nguyễn tin tưởng bệnh viện nào, chúng tôi sẽ mượn của bện viện đó. Nếu bà cụ Nguyễn còn nghi ngờ, chúng tôi cũng có thể mời thêm mấy chuyên gia, mượn thêm mấy thiết bị qua kiểm tra vài lần cho ông cụ Nguyễn, chắc chắn kết quả đưa ra sẽ càng có sức thuyết phục hơn.” Đường Minh Hạo thoáng cong môi, nhanh chóng liệt kê ra vài điều.Lần này, Đường Minh Hạo muốn chặn lại tất cả những lời viện cớ của bà cụ Nguyễn, làm bà ta không có cách nào lừa gạt cho qua chuyện này được nữa.Cách nói của Đường Minh Hạo lúc này lại hoàn toàn lấy ý kiến của bà cụ Nguyễn làm chuẩn, nếu bà ta còn không hài lòng, vậy thì…Chuyện đến nước này, thật ra mọi người đã hiểu rõ, chỉ thiếu một bước chứng minh cuối cùng. Nếu dưới tình huống này mà bà cụ Nguyễn còn từ chối, rõ ràng chính là đang chột dạ.Đến lúc đó, không cần Đường Minh Hạo nói gì, mọi người đều sẽ hiểu.Ông cụ Nguyễn nằm trên giường mà tức tới đau cả tim. Quả nhiên là thằng ranh con đáng chết này cố ý đối đầu với ông. Ông rõ ràng không sao, còn phải kiểm tra làm gì?Bản thân ông cụ Nguyễn cũng biết rõ, vừa kiểm tra thì mình chắc chắn sẽ bị lộ.Thằng ranh con đáng chết này biết rõ ông không sao, lại cứ nhất quyết nắm lấy chuyện này không tha?Đúng là tức chết ông rồi!Lúc này, ông cụ Nguyễn rất muốn từ trên giường nhảy dựng lên, đánh cho thằng ranh con Đường Minh Hạo này một trận.Khóe miệng bà cụ Nguyễn giật giật, muốn nói gì đó nhưng nhất thời không phản bác được câu nào. Bởi vì những lý do mà bà ta có thể nói được đều đã bị Đường Minh Hạo chặn lại.Sắc mặt bà cụ Nguyễn thay đổi không ngừng, đương nhiên càng lúc càng khó coi. Bà ta trợn trừng nhìn Đường Minh Hạo như muốn nuốt sống thằng bé.Bà cụ Nguyễn nghẹn một lúc lâu vẫn không nói được từ nào.“Nếu bà cụ Nguyễn không có ý kiến gì, chuyện này cứ làm như vậy đi.” Đường Minh Hạo rất thỏa mãn khẽ gật đầu. Thằng bé tự động bỏ qua vẻ phẫn nộ và độc ác trên mặt bà cụ Nguyễn, coi như bà ta đã đồng ý.Như vậy, chuyện này lại dễ xử lý rồi.Sắc mặt bà cụ Nguyễn càng khó coi hơn, ngực không ngừng lên xuống, xem ra đã tức tới mức có thể ngất xỉu bất kỳ lúc nào. Nhưng cố tình sức khỏe của bà ta rất tốt, cho dù muốn ngất cũng không ngất nổi.Lúc trước, ông cụ Nguyễn ngất xỉu đã ầm ĩ thành như vậy, bà cụ Nguyễn tất nhiên cũng có thể giả vờ hôn mê nhưng không dám làm vậy. Bằng không đến lúc đó thằng nhóc này tìm mấy bác sĩ vội vàng tới kiểm tra cho bà ta và ông cụ một trận, chuyện gì cũng do thằng nhóc đáng chết này quyết định, bà ta không thể phản bác được gì nữa!
Chương 2672
Ông cụ Nguyễn không cần nghĩ cũng biết cách mà thằng ranh con đáng chết này nói ra sẽ chẳng tốt đẹp gì, chắc chắn lại chọc giận ông thôi.
“Bà cụ Nguyễn không tin tưởng bác sĩ của bệnh viện này, lại không muốn để cho ông cụ Nguyễn chuyển viện, vậy thì có thể mời bác sĩ bên ngoài tới kiểm tra toàn diện cho ông cụ.” Đường Minh Hạo thật sự có thể gặp chiêu phá chiêu. Bà cụ Nguyễn dùng đủ loại lý do ngăn cản thằng bé, thằng bé lại có thể nghĩ được càng nhiều cách giải quyết hơn.
“Bà cụ Nguyễn từng tin tưởng bác sĩ nào, chúng tôi sẽ mời bác sĩ đó tới kiểm tra. Bác sĩ có tấm lòng cha mẹ. Lúc này ông cụ Nguyễn vẫn ‘hôn mê’ bất tỉnh, làm một bác sĩ, bọn họ chắc hẳn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nếu mời bọn họ tới kiểm tra cho bệnh nhân, chắc hẳn bọn họ sẽ không từ chối đâu.” Lần này Đường Minh Hạo không cho bà cụ Nguyễn có cơ hội phản đối, chặn lời bà ta luôn.
Ý của Đường Minh Hạo là bảo bà cụ Nguyễn chỉ đích danh bác sĩ. Chỉ cần là bác sĩ do bà ta tự mình nói ra, vậy khi có kết quả kiểm tra đưa ra, bà ta tất nhiên không thể nghi ngờ được.
“Đương nhiên, nếu bà cụ Nguyễn không tin thiết bị của bệnh viện này, chúng tôi có thể mượn thiết bị từ bệnh viện khác qua. Bà cụ Nguyễn tin tưởng bệnh viện nào, chúng tôi sẽ mượn của bện viện đó. Nếu bà cụ Nguyễn còn nghi ngờ, chúng tôi cũng có thể mời thêm mấy chuyên gia, mượn thêm mấy thiết bị qua kiểm tra vài lần cho ông cụ Nguyễn, chắc chắn kết quả đưa ra sẽ càng có sức thuyết phục hơn.” Đường Minh Hạo thoáng cong môi, nhanh chóng liệt kê ra vài điều.
Lần này, Đường Minh Hạo muốn chặn lại tất cả những lời viện cớ của bà cụ Nguyễn, làm bà ta không có cách nào lừa gạt cho qua chuyện này được nữa.
Cách nói của Đường Minh Hạo lúc này lại hoàn toàn lấy ý kiến của bà cụ Nguyễn làm chuẩn, nếu bà ta còn không hài lòng, vậy thì…
Chuyện đến nước này, thật ra mọi người đã hiểu rõ, chỉ thiếu một bước chứng minh cuối cùng. Nếu dưới tình huống này mà bà cụ Nguyễn còn từ chối, rõ ràng chính là đang chột dạ.
Đến lúc đó, không cần Đường Minh Hạo nói gì, mọi người đều sẽ hiểu.
Ông cụ Nguyễn nằm trên giường mà tức tới đau cả tim. Quả nhiên là thằng ranh con đáng chết này cố ý đối đầu với ông. Ông rõ ràng không sao, còn phải kiểm tra làm gì?
Bản thân ông cụ Nguyễn cũng biết rõ, vừa kiểm tra thì mình chắc chắn sẽ bị lộ.
Thằng ranh con đáng chết này biết rõ ông không sao, lại cứ nhất quyết nắm lấy chuyện này không tha?
Đúng là tức chết ông rồi!
Lúc này, ông cụ Nguyễn rất muốn từ trên giường nhảy dựng lên, đánh cho thằng ranh con Đường Minh Hạo này một trận.
Khóe miệng bà cụ Nguyễn giật giật, muốn nói gì đó nhưng nhất thời không phản bác được câu nào. Bởi vì những lý do mà bà ta có thể nói được đều đã bị Đường Minh Hạo chặn lại.
Sắc mặt bà cụ Nguyễn thay đổi không ngừng, đương nhiên càng lúc càng khó coi. Bà ta trợn trừng nhìn Đường Minh Hạo như muốn nuốt sống thằng bé.
Bà cụ Nguyễn nghẹn một lúc lâu vẫn không nói được từ nào.
“Nếu bà cụ Nguyễn không có ý kiến gì, chuyện này cứ làm như vậy đi.” Đường Minh Hạo rất thỏa mãn khẽ gật đầu. Thằng bé tự động bỏ qua vẻ phẫn nộ và độc ác trên mặt bà cụ Nguyễn, coi như bà ta đã đồng ý.
Như vậy, chuyện này lại dễ xử lý rồi.
Sắc mặt bà cụ Nguyễn càng khó coi hơn, ngực không ngừng lên xuống, xem ra đã tức tới mức có thể ngất xỉu bất kỳ lúc nào. Nhưng cố tình sức khỏe của bà ta rất tốt, cho dù muốn ngất cũng không ngất nổi.
Lúc trước, ông cụ Nguyễn ngất xỉu đã ầm ĩ thành như vậy, bà cụ Nguyễn tất nhiên cũng có thể giả vờ hôn mê nhưng không dám làm vậy. Bằng không đến lúc đó thằng nhóc này tìm mấy bác sĩ vội vàng tới kiểm tra cho bà ta và ông cụ một trận, chuyện gì cũng do thằng nhóc đáng chết này quyết định, bà ta không thể phản bác được gì nữa!
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2672Ông cụ Nguyễn không cần nghĩ cũng biết cách mà thằng ranh con đáng chết này nói ra sẽ chẳng tốt đẹp gì, chắc chắn lại chọc giận ông thôi.“Bà cụ Nguyễn không tin tưởng bác sĩ của bệnh viện này, lại không muốn để cho ông cụ Nguyễn chuyển viện, vậy thì có thể mời bác sĩ bên ngoài tới kiểm tra toàn diện cho ông cụ.” Đường Minh Hạo thật sự có thể gặp chiêu phá chiêu. Bà cụ Nguyễn dùng đủ loại lý do ngăn cản thằng bé, thằng bé lại có thể nghĩ được càng nhiều cách giải quyết hơn.“Bà cụ Nguyễn từng tin tưởng bác sĩ nào, chúng tôi sẽ mời bác sĩ đó tới kiểm tra. Bác sĩ có tấm lòng cha mẹ. Lúc này ông cụ Nguyễn vẫn ‘hôn mê’ bất tỉnh, làm một bác sĩ, bọn họ chắc hẳn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nếu mời bọn họ tới kiểm tra cho bệnh nhân, chắc hẳn bọn họ sẽ không từ chối đâu.” Lần này Đường Minh Hạo không cho bà cụ Nguyễn có cơ hội phản đối, chặn lời bà ta luôn.Ý của Đường Minh Hạo là bảo bà cụ Nguyễn chỉ đích danh bác sĩ. Chỉ cần là bác sĩ do bà ta tự mình nói ra, vậy khi có kết quả kiểm tra đưa ra, bà ta tất nhiên không thể nghi ngờ được.“Đương nhiên, nếu bà cụ Nguyễn không tin thiết bị của bệnh viện này, chúng tôi có thể mượn thiết bị từ bệnh viện khác qua. Bà cụ Nguyễn tin tưởng bệnh viện nào, chúng tôi sẽ mượn của bện viện đó. Nếu bà cụ Nguyễn còn nghi ngờ, chúng tôi cũng có thể mời thêm mấy chuyên gia, mượn thêm mấy thiết bị qua kiểm tra vài lần cho ông cụ Nguyễn, chắc chắn kết quả đưa ra sẽ càng có sức thuyết phục hơn.” Đường Minh Hạo thoáng cong môi, nhanh chóng liệt kê ra vài điều.Lần này, Đường Minh Hạo muốn chặn lại tất cả những lời viện cớ của bà cụ Nguyễn, làm bà ta không có cách nào lừa gạt cho qua chuyện này được nữa.Cách nói của Đường Minh Hạo lúc này lại hoàn toàn lấy ý kiến của bà cụ Nguyễn làm chuẩn, nếu bà ta còn không hài lòng, vậy thì…Chuyện đến nước này, thật ra mọi người đã hiểu rõ, chỉ thiếu một bước chứng minh cuối cùng. Nếu dưới tình huống này mà bà cụ Nguyễn còn từ chối, rõ ràng chính là đang chột dạ.Đến lúc đó, không cần Đường Minh Hạo nói gì, mọi người đều sẽ hiểu.Ông cụ Nguyễn nằm trên giường mà tức tới đau cả tim. Quả nhiên là thằng ranh con đáng chết này cố ý đối đầu với ông. Ông rõ ràng không sao, còn phải kiểm tra làm gì?Bản thân ông cụ Nguyễn cũng biết rõ, vừa kiểm tra thì mình chắc chắn sẽ bị lộ.Thằng ranh con đáng chết này biết rõ ông không sao, lại cứ nhất quyết nắm lấy chuyện này không tha?Đúng là tức chết ông rồi!Lúc này, ông cụ Nguyễn rất muốn từ trên giường nhảy dựng lên, đánh cho thằng ranh con Đường Minh Hạo này một trận.Khóe miệng bà cụ Nguyễn giật giật, muốn nói gì đó nhưng nhất thời không phản bác được câu nào. Bởi vì những lý do mà bà ta có thể nói được đều đã bị Đường Minh Hạo chặn lại.Sắc mặt bà cụ Nguyễn thay đổi không ngừng, đương nhiên càng lúc càng khó coi. Bà ta trợn trừng nhìn Đường Minh Hạo như muốn nuốt sống thằng bé.Bà cụ Nguyễn nghẹn một lúc lâu vẫn không nói được từ nào.“Nếu bà cụ Nguyễn không có ý kiến gì, chuyện này cứ làm như vậy đi.” Đường Minh Hạo rất thỏa mãn khẽ gật đầu. Thằng bé tự động bỏ qua vẻ phẫn nộ và độc ác trên mặt bà cụ Nguyễn, coi như bà ta đã đồng ý.Như vậy, chuyện này lại dễ xử lý rồi.Sắc mặt bà cụ Nguyễn càng khó coi hơn, ngực không ngừng lên xuống, xem ra đã tức tới mức có thể ngất xỉu bất kỳ lúc nào. Nhưng cố tình sức khỏe của bà ta rất tốt, cho dù muốn ngất cũng không ngất nổi.Lúc trước, ông cụ Nguyễn ngất xỉu đã ầm ĩ thành như vậy, bà cụ Nguyễn tất nhiên cũng có thể giả vờ hôn mê nhưng không dám làm vậy. Bằng không đến lúc đó thằng nhóc này tìm mấy bác sĩ vội vàng tới kiểm tra cho bà ta và ông cụ một trận, chuyện gì cũng do thằng nhóc đáng chết này quyết định, bà ta không thể phản bác được gì nữa!