Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 2857
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2857“Em, đáng hận.” Trác Hiểu Lam luôn kiêu ngạo, nhất là lạnh lùng, đâu thể để người khác sỉ nhục cô ta như vậy, lúc này Trác Hiểu Lam thật sự nổi giận rồi.“Trác Hiểu Lam, nhận tội đi, đừng giãy giụa nữa.” Trác Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sự phẫn nộ đó của Trác Hiểu Lam, trong lòng càng cười lạnh, Trác Hiểu Lam đây là thẹn quá hóa giận rồi!!!“Em dựa vào đâu mà kêu chị nhận tội? Chứng cứ đâu? Lấy chứng cứ ra đây.” Không thể không lợi Trác Hiểu Lam thật sự rất lợi hại, cô ta rất nhanh khiến bản thân bình tĩnh lại, lần nữa khôi phục dáng vẻ có lý chẳng sợ.“Hạo thần đã tra được điện thoại, cũng tra được sim điện thoại, chị tưởng chị còn có thể che giấu được bao lâu?” Trác Thanh nghĩ tới lời nói trước đó của Nguyễn Hạo thần, càng cảm thấy bộ dạng hiện giờ của Trác Hiểu Lam quá nực cười.Tô Khiết nghe thấy lời của Trác Thanh, hai mắt lại nhanh chóng lóe lên, chỉ có trong lòng cô và Nguyễn Hạo thần rõ nhất chiếc điện thoại là giả, cho nên cũng căn bản không có tra được sim điện thoại, bọn họ chỉ là muốn tay không thăm dò Trác Hiểu Lam.Tô Khiết nghe thấy lời của Trác Thanh, hai mắt lại nhanh chóng lóe lên, chỉ có trong lòng cô và Nguyễn Hạo thần rõ nhất chiếc điện thoại là giả, cho nên cũng căn bản không có tra được sim điện thoại, bọn họ chỉ là muốn tay không thăm dò Trác Hiểu Lam.Muốn báo cảnh sát, muốn để cảnh sát ra mặt, bắt buộc phải lấy ra được chứng cứ, không thể bởi vì sự nghi ngờ của bọn họ mà bắt Trác Hiểu Lam lại được.Càng huống chi lấy thân phận và sự thông minh của Trác Hiểu Lam chắc chắn sẽ mời luật sư, tới lúc đó bọn họ không lấy ra được chứng cứ, chỉ sợ sẽ trở nên rất bị động.“Được, vậy chị đợi mấy người lấy chứng cứ ra, chị sẽ mời luật sư của chị liên lạc với mấy người, có chuyện gì mấy người nói chuyện với luật sư của chị đi.” Trác Hiểu Lam nhìn Trác Thanh mỉm cười lạnh lùng, mặc kệ Nguyễn Hạo thần có phải là thật sự tra được tiệm cô ta làm số điện thoại đó hay không, cô ta đều không được hoảng.Vừa rồi cũng là nhất thời cô ta quá khẩn trương, thật ra cô ta cũng không cần quá hoảng, bệnh viện của cô ta có luật sư chuyên môn, cô ta hoàn toàn có thể tìm luật sư tới xử lý chuyện này.Cho dù Nguyễn Hạo thần thật sự tìm được tiệm cô ta làm sim điện thoại, chỉ cần cô ta không thừa nhận, lời của chủ tiệm đó cũng không thể trở thành chứng cứ có sức nặng, bọn họ vẫn không thể làm gì cô ta cả.Trác Hiểu Lam hai mắt quét sang Tô Khiết, ở sâu trong con mắt rõ ràng mang theo vài phần đắc ý, Tô Khiết là khá lợi hại, nhưng so với cô ta, còn kém xa.Lời đã nói tới bước này, gần như là xé rách mặt rồi, Trác Hiểu Lam càng không màng tới nữa, chỉ là trong ánh mắt khi nhìn sang Nguyễn Hạo thần lại mang vẻ phức tạp, người đàn ông này cô ta đã yêu nhiều năm như vậy, không có ngờ tới cuối cùng lại sẽ là kết cục như này.Tất cả mọi chuyện cô ta làm đều là vì anh, đều là vì anh!!Nhưng anh lại không hiểu sự dụng tâm của cô.Nghĩ tới đây trong lòng Trác Hiểu Lam đã rất buồn bã, tại sao anh chỉ nhìn thấy cái tốt của cô ta chứ, tại sao người anh thích không phải là cô ta chứ?Có điều cục diện như hiện nay cô ta cũng nhìn rõ rồi, Nguyễn Hạo thần không thể sẽ giúp cô ta, cho nên, cô ta cũng không có nói gì nhiều với Nguyễn Hạo thần nữa, Trác Hiểu Lam lần này cái gì cũng không có nói bèn trực tiếp đi ra ngoài.“Cậu hai Trác, Viên Ngữ bây giờ là vì nguyên nhân gì mà hôn mê không tỉnh?” Tô Khiết nhàn nhạt liếc nhìn Trác Hiểu Lam, sau đó đột nhiên hỏi ra một câu như này.Câu hỏi này của Tô Khiết trông như tùy ý, nhưng lại có hàm ý rõ ràng.Bước chân của Trác Hiểu Lam đột nhiên dừng lại, cơ thể của cô ta cũng cứng đờ thấy rõ, sau đó cô ta nhanh chóng xoay sang nhìn Tô Khiết, trong lòng Trác Hiểu Lam lúc này rõ rành có hơi hoảng rồi.
Chương 2857
“Em, đáng hận.” Trác Hiểu Lam luôn kiêu ngạo, nhất là lạnh lùng, đâu thể để người khác sỉ nhục cô ta như vậy, lúc này Trác Hiểu Lam thật sự nổi giận rồi.
“Trác Hiểu Lam, nhận tội đi, đừng giãy giụa nữa.” Trác Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sự phẫn nộ đó của Trác Hiểu Lam, trong lòng càng cười lạnh, Trác Hiểu Lam đây là thẹn quá hóa giận rồi!!!
“Em dựa vào đâu mà kêu chị nhận tội? Chứng cứ đâu? Lấy chứng cứ ra đây.” Không thể không lợi Trác Hiểu Lam thật sự rất lợi hại, cô ta rất nhanh khiến bản thân bình tĩnh lại, lần nữa khôi phục dáng vẻ có lý chẳng sợ.
“Hạo thần đã tra được điện thoại, cũng tra được sim điện thoại, chị tưởng chị còn có thể che giấu được bao lâu?” Trác Thanh nghĩ tới lời nói trước đó của Nguyễn Hạo thần, càng cảm thấy bộ dạng hiện giờ của Trác Hiểu Lam quá nực cười.
Tô Khiết nghe thấy lời của Trác Thanh, hai mắt lại nhanh chóng lóe lên, chỉ có trong lòng cô và Nguyễn Hạo thần rõ nhất chiếc điện thoại là giả, cho nên cũng căn bản không có tra được sim điện thoại, bọn họ chỉ là muốn tay không thăm dò Trác Hiểu Lam.
Tô Khiết nghe thấy lời của Trác Thanh, hai mắt lại nhanh chóng lóe lên, chỉ có trong lòng cô và Nguyễn Hạo thần rõ nhất chiếc điện thoại là giả, cho nên cũng căn bản không có tra được sim điện thoại, bọn họ chỉ là muốn tay không thăm dò Trác Hiểu Lam.
Muốn báo cảnh sát, muốn để cảnh sát ra mặt, bắt buộc phải lấy ra được chứng cứ, không thể bởi vì sự nghi ngờ của bọn họ mà bắt Trác Hiểu Lam lại được.
Càng huống chi lấy thân phận và sự thông minh của Trác Hiểu Lam chắc chắn sẽ mời luật sư, tới lúc đó bọn họ không lấy ra được chứng cứ, chỉ sợ sẽ trở nên rất bị động.
“Được, vậy chị đợi mấy người lấy chứng cứ ra, chị sẽ mời luật sư của chị liên lạc với mấy người, có chuyện gì mấy người nói chuyện với luật sư của chị đi.” Trác Hiểu Lam nhìn Trác Thanh mỉm cười lạnh lùng, mặc kệ Nguyễn Hạo thần có phải là thật sự tra được tiệm cô ta làm số điện thoại đó hay không, cô ta đều không được hoảng.
Vừa rồi cũng là nhất thời cô ta quá khẩn trương, thật ra cô ta cũng không cần quá hoảng, bệnh viện của cô ta có luật sư chuyên môn, cô ta hoàn toàn có thể tìm luật sư tới xử lý chuyện này.
Cho dù Nguyễn Hạo thần thật sự tìm được tiệm cô ta làm sim điện thoại, chỉ cần cô ta không thừa nhận, lời của chủ tiệm đó cũng không thể trở thành chứng cứ có sức nặng, bọn họ vẫn không thể làm gì cô ta cả.
Trác Hiểu Lam hai mắt quét sang Tô Khiết, ở sâu trong con mắt rõ ràng mang theo vài phần đắc ý, Tô Khiết là khá lợi hại, nhưng so với cô ta, còn kém xa.
Lời đã nói tới bước này, gần như là xé rách mặt rồi, Trác Hiểu Lam càng không màng tới nữa, chỉ là trong ánh mắt khi nhìn sang Nguyễn Hạo thần lại mang vẻ phức tạp, người đàn ông này cô ta đã yêu nhiều năm như vậy, không có ngờ tới cuối cùng lại sẽ là kết cục như này.
Tất cả mọi chuyện cô ta làm đều là vì anh, đều là vì anh!!
Nhưng anh lại không hiểu sự dụng tâm của cô.
Nghĩ tới đây trong lòng Trác Hiểu Lam đã rất buồn bã, tại sao anh chỉ nhìn thấy cái tốt của cô ta chứ, tại sao người anh thích không phải là cô ta chứ?
Có điều cục diện như hiện nay cô ta cũng nhìn rõ rồi, Nguyễn Hạo thần không thể sẽ giúp cô ta, cho nên, cô ta cũng không có nói gì nhiều với Nguyễn Hạo thần nữa, Trác Hiểu Lam lần này cái gì cũng không có nói bèn trực tiếp đi ra ngoài.
“Cậu hai Trác, Viên Ngữ bây giờ là vì nguyên nhân gì mà hôn mê không tỉnh?” Tô Khiết nhàn nhạt liếc nhìn Trác Hiểu Lam, sau đó đột nhiên hỏi ra một câu như này.
Câu hỏi này của Tô Khiết trông như tùy ý, nhưng lại có hàm ý rõ ràng.
Bước chân của Trác Hiểu Lam đột nhiên dừng lại, cơ thể của cô ta cũng cứng đờ thấy rõ, sau đó cô ta nhanh chóng xoay sang nhìn Tô Khiết, trong lòng Trác Hiểu Lam lúc này rõ rành có hơi hoảng rồi.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2857“Em, đáng hận.” Trác Hiểu Lam luôn kiêu ngạo, nhất là lạnh lùng, đâu thể để người khác sỉ nhục cô ta như vậy, lúc này Trác Hiểu Lam thật sự nổi giận rồi.“Trác Hiểu Lam, nhận tội đi, đừng giãy giụa nữa.” Trác Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sự phẫn nộ đó của Trác Hiểu Lam, trong lòng càng cười lạnh, Trác Hiểu Lam đây là thẹn quá hóa giận rồi!!!“Em dựa vào đâu mà kêu chị nhận tội? Chứng cứ đâu? Lấy chứng cứ ra đây.” Không thể không lợi Trác Hiểu Lam thật sự rất lợi hại, cô ta rất nhanh khiến bản thân bình tĩnh lại, lần nữa khôi phục dáng vẻ có lý chẳng sợ.“Hạo thần đã tra được điện thoại, cũng tra được sim điện thoại, chị tưởng chị còn có thể che giấu được bao lâu?” Trác Thanh nghĩ tới lời nói trước đó của Nguyễn Hạo thần, càng cảm thấy bộ dạng hiện giờ của Trác Hiểu Lam quá nực cười.Tô Khiết nghe thấy lời của Trác Thanh, hai mắt lại nhanh chóng lóe lên, chỉ có trong lòng cô và Nguyễn Hạo thần rõ nhất chiếc điện thoại là giả, cho nên cũng căn bản không có tra được sim điện thoại, bọn họ chỉ là muốn tay không thăm dò Trác Hiểu Lam.Tô Khiết nghe thấy lời của Trác Thanh, hai mắt lại nhanh chóng lóe lên, chỉ có trong lòng cô và Nguyễn Hạo thần rõ nhất chiếc điện thoại là giả, cho nên cũng căn bản không có tra được sim điện thoại, bọn họ chỉ là muốn tay không thăm dò Trác Hiểu Lam.Muốn báo cảnh sát, muốn để cảnh sát ra mặt, bắt buộc phải lấy ra được chứng cứ, không thể bởi vì sự nghi ngờ của bọn họ mà bắt Trác Hiểu Lam lại được.Càng huống chi lấy thân phận và sự thông minh của Trác Hiểu Lam chắc chắn sẽ mời luật sư, tới lúc đó bọn họ không lấy ra được chứng cứ, chỉ sợ sẽ trở nên rất bị động.“Được, vậy chị đợi mấy người lấy chứng cứ ra, chị sẽ mời luật sư của chị liên lạc với mấy người, có chuyện gì mấy người nói chuyện với luật sư của chị đi.” Trác Hiểu Lam nhìn Trác Thanh mỉm cười lạnh lùng, mặc kệ Nguyễn Hạo thần có phải là thật sự tra được tiệm cô ta làm số điện thoại đó hay không, cô ta đều không được hoảng.Vừa rồi cũng là nhất thời cô ta quá khẩn trương, thật ra cô ta cũng không cần quá hoảng, bệnh viện của cô ta có luật sư chuyên môn, cô ta hoàn toàn có thể tìm luật sư tới xử lý chuyện này.Cho dù Nguyễn Hạo thần thật sự tìm được tiệm cô ta làm sim điện thoại, chỉ cần cô ta không thừa nhận, lời của chủ tiệm đó cũng không thể trở thành chứng cứ có sức nặng, bọn họ vẫn không thể làm gì cô ta cả.Trác Hiểu Lam hai mắt quét sang Tô Khiết, ở sâu trong con mắt rõ ràng mang theo vài phần đắc ý, Tô Khiết là khá lợi hại, nhưng so với cô ta, còn kém xa.Lời đã nói tới bước này, gần như là xé rách mặt rồi, Trác Hiểu Lam càng không màng tới nữa, chỉ là trong ánh mắt khi nhìn sang Nguyễn Hạo thần lại mang vẻ phức tạp, người đàn ông này cô ta đã yêu nhiều năm như vậy, không có ngờ tới cuối cùng lại sẽ là kết cục như này.Tất cả mọi chuyện cô ta làm đều là vì anh, đều là vì anh!!Nhưng anh lại không hiểu sự dụng tâm của cô.Nghĩ tới đây trong lòng Trác Hiểu Lam đã rất buồn bã, tại sao anh chỉ nhìn thấy cái tốt của cô ta chứ, tại sao người anh thích không phải là cô ta chứ?Có điều cục diện như hiện nay cô ta cũng nhìn rõ rồi, Nguyễn Hạo thần không thể sẽ giúp cô ta, cho nên, cô ta cũng không có nói gì nhiều với Nguyễn Hạo thần nữa, Trác Hiểu Lam lần này cái gì cũng không có nói bèn trực tiếp đi ra ngoài.“Cậu hai Trác, Viên Ngữ bây giờ là vì nguyên nhân gì mà hôn mê không tỉnh?” Tô Khiết nhàn nhạt liếc nhìn Trác Hiểu Lam, sau đó đột nhiên hỏi ra một câu như này.Câu hỏi này của Tô Khiết trông như tùy ý, nhưng lại có hàm ý rõ ràng.Bước chân của Trác Hiểu Lam đột nhiên dừng lại, cơ thể của cô ta cũng cứng đờ thấy rõ, sau đó cô ta nhanh chóng xoay sang nhìn Tô Khiết, trong lòng Trác Hiểu Lam lúc này rõ rành có hơi hoảng rồi.