Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 2862
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2862Thiết bị bên này chắc chắn không được, Trác Thanh bây giờ lo lắng thiết bị của nhà họ Trác cũng khả năng không đủ.“Tiên trước đợi đã, giáo sư Cổ kiểm tra rất ít khi dùng thiết bị, đợi ông ấy tới rồi nói tiếp.” Đường Lăng đối với tình hình của Cổ Vũ vẫn là hiểu một chút, có điều Đường Lăng thật ra cũng không có ôm hy vọng quá lớn, Đường Lăng tự nhiên cũng biết Trác Hiểu Lam động tay động chân không phải có thể dễ dàng tra ra như vậy.Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Đường Lăng trong lòng không nhịn được mà cười lạnh, không dùng thiết bị?Không dùng thiết bị thì muốn tra ra vấn đề của Viên Ngữ sao?Cô ta động tay chân, không dùng thiết bị thì muốn tra ra sao?Trác Hiểu Lam cảm thấy đây là câu chuyện cười nực cười nhất mà cô ta từng nghe được.Vốn dĩ Trác Hiểu Lam nghe thấy Cổ Vũ muốn tới thì còn có hơi lo lắng, nhưng bây giờ sau khi Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Đường Lăng lại hoàn toàn yên tâm rồi.“Được, em nghe đại ca.” Trác Thanh không có nghĩ nhiều, rất nhanh bèn đưa ra câu trả lời, anh ta tin tưởng Đường Lăng, anh ta cũng biết Đường Lăng mặc kệ ở bất kỳ lúc nào đều là suy nghĩ mọi kiểu cho anh ta, cho nên kiến nghị của Đường Lăng anh ta đương nhiên sẽ nghe.Trác Hiểu Lam lúc này cũng không vội đi, cô ta đứng ở một bên nhìn, hoàn toàn mang vẻ xem náo nhiệt, cô ta ngược lại muốn xem thử Cổ Vũ đó không dùng thiết bị có thể tra ra kết quả gì.Cô ta cảm thấy những lời đồn liên quan tới Cổ Vũ ở bên ngoài khả năng quá khoa trương rồi, những lời đồn đó đều sắp đem Cổ Vũ truyền thành thần tiên rồi, hôm nay cô ta ngược lại muốn xem thử Cổ Vũ rốt cuộc có bản lĩnh lớn cỡ nào.Không dùng thiết bị làm kiểm tra, còn muốn tra ra vấn đề sao?Trác Hiểu Lam cảm thấy Cổ Vũ đây hoàn toàn là ra vẻ!! Cổ Vũ khả năng cũng chỉ là vì y thuật phóng đại của mình mà cố ý ra vẻ, cố ý khiến người khác truyền ra những lời đồn đó.Mà đồ ngốc Trác Thanh kia vậy mà còn thật sự tin, hơn nữa còn hoàn toàn nghe theo Đường Lăng, thật là nực cười, quá nực cười rồi!!Nghĩ tới đây, khóe môi của Trác Hiểu Lam đều không nhịn được mà nhếch lên, sau đó, cô ta đợi xem náo nhiệt, đợi xem giáo sư Cổ vả mặt như thế nào!! Thiết nghĩ chắc sẽ rất đặc sắc!Nghĩ tới đây, khóe môi của Trác Hiểu Lam đều không nhịn được mà nhếch lên, sau đó, cô ta đợi xem náo nhiệt, đợi xem giáo sư Cổ vả mặt như nào!!Thiết nghĩ chắc sẽ rất đặc sắc!!Tô Khiết nhìn thấy bộ dạng của Trác Hiểu Lam thì trực tiếp cạn lời rồi, Trác Hiểu Lam này thật sự là khiến người ta không thể hình dung được.Tô Khiết lúc này là thật sự lười để ý Trác Hiểu Lam.Đương nhiên những người khác cũng đều hoàn toàn không để ý tới Trác Hiểu Lam, đều hoàn toàn xem cô ta thành không khí.Trác Thanh lúc này rõ ràng đã hoàn toàn thất vọng về Trác Hiểu Lam, lúc này ở trong mắt của Trác Thanh, Trác Hiểu Lam không còn là người thân, mà kẻ thù.Bởi vì phải đợi giáo sư Cổ tới, cho nên xe cấp cứu sau khi tới, Trác Thanh cũng không có lập tức cho người tới di chuyển Viên Ngữ, mà bảo bọn họ đợi ở dưới lầu.Tốc độ của giáo sư Cổ ngược lại là rất nhanh, không để mọi người chờ quá lâu.“Giáo sư Cổ.” Đường Lăng nhìn ông ta, chào hỏi.
Chương 2862
Thiết bị bên này chắc chắn không được, Trác Thanh bây giờ lo lắng thiết bị của nhà họ Trác cũng khả năng không đủ.
“Tiên trước đợi đã, giáo sư Cổ kiểm tra rất ít khi dùng thiết bị, đợi ông ấy tới rồi nói tiếp.” Đường Lăng đối với tình hình của Cổ Vũ vẫn là hiểu một chút, có điều Đường Lăng thật ra cũng không có ôm hy vọng quá lớn, Đường Lăng tự nhiên cũng biết Trác Hiểu Lam động tay động chân không phải có thể dễ dàng tra ra như vậy.
Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Đường Lăng trong lòng không nhịn được mà cười lạnh, không dùng thiết bị?
Không dùng thiết bị thì muốn tra ra vấn đề của Viên Ngữ sao?
Cô ta động tay chân, không dùng thiết bị thì muốn tra ra sao?
Trác Hiểu Lam cảm thấy đây là câu chuyện cười nực cười nhất mà cô ta từng nghe được.
Vốn dĩ Trác Hiểu Lam nghe thấy Cổ Vũ muốn tới thì còn có hơi lo lắng, nhưng bây giờ sau khi Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Đường Lăng lại hoàn toàn yên tâm rồi.
“Được, em nghe đại ca.” Trác Thanh không có nghĩ nhiều, rất nhanh bèn đưa ra câu trả lời, anh ta tin tưởng Đường Lăng, anh ta cũng biết Đường Lăng mặc kệ ở bất kỳ lúc nào đều là suy nghĩ mọi kiểu cho anh ta, cho nên kiến nghị của Đường Lăng anh ta đương nhiên sẽ nghe.
Trác Hiểu Lam lúc này cũng không vội đi, cô ta đứng ở một bên nhìn, hoàn toàn mang vẻ xem náo nhiệt, cô ta ngược lại muốn xem thử Cổ Vũ đó không dùng thiết bị có thể tra ra kết quả gì.
Cô ta cảm thấy những lời đồn liên quan tới Cổ Vũ ở bên ngoài khả năng quá khoa trương rồi, những lời đồn đó đều sắp đem Cổ Vũ truyền thành thần tiên rồi, hôm nay cô ta ngược lại muốn xem thử Cổ Vũ rốt cuộc có bản lĩnh lớn cỡ nào.
Không dùng thiết bị làm kiểm tra, còn muốn tra ra vấn đề sao?
Trác Hiểu Lam cảm thấy Cổ Vũ đây hoàn toàn là ra vẻ!! Cổ Vũ khả năng cũng chỉ là vì y thuật phóng đại của mình mà cố ý ra vẻ, cố ý khiến người khác truyền ra những lời đồn đó.
Mà đồ ngốc Trác Thanh kia vậy mà còn thật sự tin, hơn nữa còn hoàn toàn nghe theo Đường Lăng, thật là nực cười, quá nực cười rồi!!
Nghĩ tới đây, khóe môi của Trác Hiểu Lam đều không nhịn được mà nhếch lên, sau đó, cô ta đợi xem náo nhiệt, đợi xem giáo sư Cổ vả mặt như thế nào!! Thiết nghĩ chắc sẽ rất đặc sắc!
Nghĩ tới đây, khóe môi của Trác Hiểu Lam đều không nhịn được mà nhếch lên, sau đó, cô ta đợi xem náo nhiệt, đợi xem giáo sư Cổ vả mặt như nào!!
Thiết nghĩ chắc sẽ rất đặc sắc!!
Tô Khiết nhìn thấy bộ dạng của Trác Hiểu Lam thì trực tiếp cạn lời rồi, Trác Hiểu Lam này thật sự là khiến người ta không thể hình dung được.
Tô Khiết lúc này là thật sự lười để ý Trác Hiểu Lam.
Đương nhiên những người khác cũng đều hoàn toàn không để ý tới Trác Hiểu Lam, đều hoàn toàn xem cô ta thành không khí.
Trác Thanh lúc này rõ ràng đã hoàn toàn thất vọng về Trác Hiểu Lam, lúc này ở trong mắt của Trác Thanh, Trác Hiểu Lam không còn là người thân, mà kẻ thù.
Bởi vì phải đợi giáo sư Cổ tới, cho nên xe cấp cứu sau khi tới, Trác Thanh cũng không có lập tức cho người tới di chuyển Viên Ngữ, mà bảo bọn họ đợi ở dưới lầu.
Tốc độ của giáo sư Cổ ngược lại là rất nhanh, không để mọi người chờ quá lâu.
“Giáo sư Cổ.” Đường Lăng nhìn ông ta, chào hỏi.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2862Thiết bị bên này chắc chắn không được, Trác Thanh bây giờ lo lắng thiết bị của nhà họ Trác cũng khả năng không đủ.“Tiên trước đợi đã, giáo sư Cổ kiểm tra rất ít khi dùng thiết bị, đợi ông ấy tới rồi nói tiếp.” Đường Lăng đối với tình hình của Cổ Vũ vẫn là hiểu một chút, có điều Đường Lăng thật ra cũng không có ôm hy vọng quá lớn, Đường Lăng tự nhiên cũng biết Trác Hiểu Lam động tay động chân không phải có thể dễ dàng tra ra như vậy.Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Đường Lăng trong lòng không nhịn được mà cười lạnh, không dùng thiết bị?Không dùng thiết bị thì muốn tra ra vấn đề của Viên Ngữ sao?Cô ta động tay chân, không dùng thiết bị thì muốn tra ra sao?Trác Hiểu Lam cảm thấy đây là câu chuyện cười nực cười nhất mà cô ta từng nghe được.Vốn dĩ Trác Hiểu Lam nghe thấy Cổ Vũ muốn tới thì còn có hơi lo lắng, nhưng bây giờ sau khi Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Đường Lăng lại hoàn toàn yên tâm rồi.“Được, em nghe đại ca.” Trác Thanh không có nghĩ nhiều, rất nhanh bèn đưa ra câu trả lời, anh ta tin tưởng Đường Lăng, anh ta cũng biết Đường Lăng mặc kệ ở bất kỳ lúc nào đều là suy nghĩ mọi kiểu cho anh ta, cho nên kiến nghị của Đường Lăng anh ta đương nhiên sẽ nghe.Trác Hiểu Lam lúc này cũng không vội đi, cô ta đứng ở một bên nhìn, hoàn toàn mang vẻ xem náo nhiệt, cô ta ngược lại muốn xem thử Cổ Vũ đó không dùng thiết bị có thể tra ra kết quả gì.Cô ta cảm thấy những lời đồn liên quan tới Cổ Vũ ở bên ngoài khả năng quá khoa trương rồi, những lời đồn đó đều sắp đem Cổ Vũ truyền thành thần tiên rồi, hôm nay cô ta ngược lại muốn xem thử Cổ Vũ rốt cuộc có bản lĩnh lớn cỡ nào.Không dùng thiết bị làm kiểm tra, còn muốn tra ra vấn đề sao?Trác Hiểu Lam cảm thấy Cổ Vũ đây hoàn toàn là ra vẻ!! Cổ Vũ khả năng cũng chỉ là vì y thuật phóng đại của mình mà cố ý ra vẻ, cố ý khiến người khác truyền ra những lời đồn đó.Mà đồ ngốc Trác Thanh kia vậy mà còn thật sự tin, hơn nữa còn hoàn toàn nghe theo Đường Lăng, thật là nực cười, quá nực cười rồi!!Nghĩ tới đây, khóe môi của Trác Hiểu Lam đều không nhịn được mà nhếch lên, sau đó, cô ta đợi xem náo nhiệt, đợi xem giáo sư Cổ vả mặt như thế nào!! Thiết nghĩ chắc sẽ rất đặc sắc!Nghĩ tới đây, khóe môi của Trác Hiểu Lam đều không nhịn được mà nhếch lên, sau đó, cô ta đợi xem náo nhiệt, đợi xem giáo sư Cổ vả mặt như nào!!Thiết nghĩ chắc sẽ rất đặc sắc!!Tô Khiết nhìn thấy bộ dạng của Trác Hiểu Lam thì trực tiếp cạn lời rồi, Trác Hiểu Lam này thật sự là khiến người ta không thể hình dung được.Tô Khiết lúc này là thật sự lười để ý Trác Hiểu Lam.Đương nhiên những người khác cũng đều hoàn toàn không để ý tới Trác Hiểu Lam, đều hoàn toàn xem cô ta thành không khí.Trác Thanh lúc này rõ ràng đã hoàn toàn thất vọng về Trác Hiểu Lam, lúc này ở trong mắt của Trác Thanh, Trác Hiểu Lam không còn là người thân, mà kẻ thù.Bởi vì phải đợi giáo sư Cổ tới, cho nên xe cấp cứu sau khi tới, Trác Thanh cũng không có lập tức cho người tới di chuyển Viên Ngữ, mà bảo bọn họ đợi ở dưới lầu.Tốc độ của giáo sư Cổ ngược lại là rất nhanh, không để mọi người chờ quá lâu.“Giáo sư Cổ.” Đường Lăng nhìn ông ta, chào hỏi.