Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 3474
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… CHƯƠNG 3474“Vâng, vâng.” Lưu Trung Nam ngỡ ngàng, anh ta không ngờ được rằng Tổng giám đốc lại liều như vậy.Sau khi hoàn hồn lại, anh ta vội vàng đáp.Lúc này, Lưu Trung Nam đã ý thức được rất rõ rằng, Tổng giám đốc của anh ta cực kì quan tâm tới Liễu Ảnh.Tổng giám đốc của anh ta đã thật lòng yêu Liễu Ảnh rồi, đã vậy còn yêu rất sâu nặng.“Cậu đừng cúp máy, liên tục báo cáo tình hình cho tôi.” Ở đầu bên kia điện thoại, Tư Đồ Không lại tức tốc nói thêm.“Dạ? À, vâng ạ.” Lưu Trung Nam kinh ngạc tới mức không biết phải hình dung như thế nào nữa. Sao lại có cảm giác giác cực kỳ nghiêm trọng, cực kỳ căng thẳng thế này.Đương nhiên, Lưu Trung Nam sẽ không làm trái mệnh lệnh của Tổng giám đốc nhà mình, nhưng Lưu Trung Nam nghĩ ngay tới một vấn đề, nếu lát nữa cô Liễu rời đi, chắc chắn anh ta cũng phải đi theo.Tới lúc đó, anh ta phải vừa gọi điện thoại vừa lái xe à?Lúc lái xe không được phép gọi điện thoại, nếu như để camera chụp lại được sẽ bị trừ điểm.Thế này chẳng phải là Tổng giám đốc đang làm khó anh ta sao?Tất nhiên, dẫu vậy thì Lưu Trung Nam cũng không dám có ý kiến gì về mệnh lệnh của Tổng giám đốc nhà mình, đành phải giữ máy và quan sát tình hình Liễu Ảnh ở bên kia.Vừa rồi Lưu Trung Nam đã báo cáo xong hết mọi chuyện. Lúc này, Liễu Ảnh đang dựa vào tường bất động. Lưu Trung Nam cũng không biết phải nói gì, cho nên tạm thời duy trì sự im lặng.Lưu Trung Nam biết, bình thường Tổng giám đốc nhà mình vẫn luôn ít nói. Chưa kể, Tổng giám đốc còn ghét bị người khác làm phiền nhất, sợ ồn ào nhất, cho nên Lưu Trung Nam cảm thấy nếu như không cần thiết thì kiệm lời một chút vẫn là hơn.Nhưng Lưu Trung Nam không nói gì, Tư Đồ Không ở đầu dây bên kia lại không nhịn được: “Tình hình bây giờ thế nào rồi, cô ấy đang làm gì?”Lưu Trung Nam ngẩn cả người, nhìn Liễu Ảnh rồi vội vàng trả lời: “Từ lúc gọi điện thoại xong, cô Liễu vẫn dựa vào tường bất động nãy giờ…”Thực ra, Lưu Trung Nam cũng cảm thấy hơi băn khoăn. Anh ta suy nghĩ rồi bổ sung thêm một câu: “Có thể là cô ấy đang mệt?”“Dựa vào tường bất động? Đang mệt?” Ở bên kia điện thoại, Tư Đồ Không cau mày. Dù là mệt, cô ấy cũng nên tìm một nơi để ngồi xuống nghỉ ngơi chứ. Trong trung tâm thương mại có rất nhiều chỗ nghỉ chân, sao lại đứng dựa vào tường, lại còn bất động trong thời gian lâu như vậy?“Tâm trạng của cô ấy hiện giờ thế nào? Vẻ mặt ra sao?” Tư Đồ Không cảm thấy có điều bất ổn, anh ta càng cau mày chặt hơn.“Tổng giám đốc, tôi đứng cách hơi xa, không nhìn được mặt cô Liễu, nhưng lúc này cô Liễu khiến người ta nhìn vào có cảm giác rất… suy sụp. Đúng rồi. Chính là cảm giác suy sụp.” Lưu Trung Nam không giỏi miêu tả cho lắm, thế nhưng anh ta cảm thấy không có từ ngữ nào có thể phù hợp hơn để miêu tả Liễu Ảnh vào lúc này nữa!Ở đầu dây bên kia, ánh mắt Tư Đồ Không hơi sầm xuống, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt lại, xem ra đúng là đã có chuyện rồi.Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến cô đau lòng tới mức, mặc kệ tất cả mà bật khóc ở ngoài đường như vậy?Tư Đồ Không tăng tốc, nhanh chóng đi tới trước ô tô, sau khi lên xe, anh ta tức tốc phóng như bay ra ngoài.Lưu Trung Nam ở đầu dây bên này cũng có thể nghe thấy âm thanh chói tai của tiếng động cơ.
CHƯƠNG 3474
“Vâng, vâng.” Lưu Trung Nam ngỡ ngàng, anh ta không ngờ được rằng Tổng giám đốc lại liều như vậy.
Sau khi hoàn hồn lại, anh ta vội vàng đáp.
Lúc này, Lưu Trung Nam đã ý thức được rất rõ rằng, Tổng giám đốc của anh ta cực kì quan tâm tới Liễu Ảnh.
Tổng giám đốc của anh ta đã thật lòng yêu Liễu Ảnh rồi, đã vậy còn yêu rất sâu nặng.
“Cậu đừng cúp máy, liên tục báo cáo tình hình cho tôi.” Ở đầu bên kia điện thoại, Tư Đồ Không lại tức tốc nói thêm.
“Dạ? À, vâng ạ.” Lưu Trung Nam kinh ngạc tới mức không biết phải hình dung như thế nào nữa. Sao lại có cảm giác giác cực kỳ nghiêm trọng, cực kỳ căng thẳng thế này.
Đương nhiên, Lưu Trung Nam sẽ không làm trái mệnh lệnh của Tổng giám đốc nhà mình, nhưng Lưu Trung Nam nghĩ ngay tới một vấn đề, nếu lát nữa cô Liễu rời đi, chắc chắn anh ta cũng phải đi theo.
Tới lúc đó, anh ta phải vừa gọi điện thoại vừa lái xe à?
Lúc lái xe không được phép gọi điện thoại, nếu như để camera chụp lại được sẽ bị trừ điểm.
Thế này chẳng phải là Tổng giám đốc đang làm khó anh ta sao?
Tất nhiên, dẫu vậy thì Lưu Trung Nam cũng không dám có ý kiến gì về mệnh lệnh của Tổng giám đốc nhà mình, đành phải giữ máy và quan sát tình hình Liễu Ảnh ở bên kia.
Vừa rồi Lưu Trung Nam đã báo cáo xong hết mọi chuyện. Lúc này, Liễu Ảnh đang dựa vào tường bất động. Lưu Trung Nam cũng không biết phải nói gì, cho nên tạm thời duy trì sự im lặng.
Lưu Trung Nam biết, bình thường Tổng giám đốc nhà mình vẫn luôn ít nói. Chưa kể, Tổng giám đốc còn ghét bị người khác làm phiền nhất, sợ ồn ào nhất, cho nên Lưu Trung Nam cảm thấy nếu như không cần thiết thì kiệm lời một chút vẫn là hơn.
Nhưng Lưu Trung Nam không nói gì, Tư Đồ Không ở đầu dây bên kia lại không nhịn được: “Tình hình bây giờ thế nào rồi, cô ấy đang làm gì?”
Lưu Trung Nam ngẩn cả người, nhìn Liễu Ảnh rồi vội vàng trả lời: “Từ lúc gọi điện thoại xong, cô Liễu vẫn dựa vào tường bất động nãy giờ…”
Thực ra, Lưu Trung Nam cũng cảm thấy hơi băn khoăn. Anh ta suy nghĩ rồi bổ sung thêm một câu: “Có thể là cô ấy đang mệt?”
“Dựa vào tường bất động? Đang mệt?” Ở bên kia điện thoại, Tư Đồ Không cau mày. Dù là mệt, cô ấy cũng nên tìm một nơi để ngồi xuống nghỉ ngơi chứ. Trong trung tâm thương mại có rất nhiều chỗ nghỉ chân, sao lại đứng dựa vào tường, lại còn bất động trong thời gian lâu như vậy?
“Tâm trạng của cô ấy hiện giờ thế nào? Vẻ mặt ra sao?” Tư Đồ Không cảm thấy có điều bất ổn, anh ta càng cau mày chặt hơn.
“Tổng giám đốc, tôi đứng cách hơi xa, không nhìn được mặt cô Liễu, nhưng lúc này cô Liễu khiến người ta nhìn vào có cảm giác rất… suy sụp. Đúng rồi. Chính là cảm giác suy sụp.” Lưu Trung Nam không giỏi miêu tả cho lắm, thế nhưng anh ta cảm thấy không có từ ngữ nào có thể phù hợp hơn để miêu tả Liễu Ảnh vào lúc này nữa!
Ở đầu dây bên kia, ánh mắt Tư Đồ Không hơi sầm xuống, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt lại, xem ra đúng là đã có chuyện rồi.
Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến cô đau lòng tới mức, mặc kệ tất cả mà bật khóc ở ngoài đường như vậy?
Tư Đồ Không tăng tốc, nhanh chóng đi tới trước ô tô, sau khi lên xe, anh ta tức tốc phóng như bay ra ngoài.
Lưu Trung Nam ở đầu dây bên này cũng có thể nghe thấy âm thanh chói tai của tiếng động cơ.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… CHƯƠNG 3474“Vâng, vâng.” Lưu Trung Nam ngỡ ngàng, anh ta không ngờ được rằng Tổng giám đốc lại liều như vậy.Sau khi hoàn hồn lại, anh ta vội vàng đáp.Lúc này, Lưu Trung Nam đã ý thức được rất rõ rằng, Tổng giám đốc của anh ta cực kì quan tâm tới Liễu Ảnh.Tổng giám đốc của anh ta đã thật lòng yêu Liễu Ảnh rồi, đã vậy còn yêu rất sâu nặng.“Cậu đừng cúp máy, liên tục báo cáo tình hình cho tôi.” Ở đầu bên kia điện thoại, Tư Đồ Không lại tức tốc nói thêm.“Dạ? À, vâng ạ.” Lưu Trung Nam kinh ngạc tới mức không biết phải hình dung như thế nào nữa. Sao lại có cảm giác giác cực kỳ nghiêm trọng, cực kỳ căng thẳng thế này.Đương nhiên, Lưu Trung Nam sẽ không làm trái mệnh lệnh của Tổng giám đốc nhà mình, nhưng Lưu Trung Nam nghĩ ngay tới một vấn đề, nếu lát nữa cô Liễu rời đi, chắc chắn anh ta cũng phải đi theo.Tới lúc đó, anh ta phải vừa gọi điện thoại vừa lái xe à?Lúc lái xe không được phép gọi điện thoại, nếu như để camera chụp lại được sẽ bị trừ điểm.Thế này chẳng phải là Tổng giám đốc đang làm khó anh ta sao?Tất nhiên, dẫu vậy thì Lưu Trung Nam cũng không dám có ý kiến gì về mệnh lệnh của Tổng giám đốc nhà mình, đành phải giữ máy và quan sát tình hình Liễu Ảnh ở bên kia.Vừa rồi Lưu Trung Nam đã báo cáo xong hết mọi chuyện. Lúc này, Liễu Ảnh đang dựa vào tường bất động. Lưu Trung Nam cũng không biết phải nói gì, cho nên tạm thời duy trì sự im lặng.Lưu Trung Nam biết, bình thường Tổng giám đốc nhà mình vẫn luôn ít nói. Chưa kể, Tổng giám đốc còn ghét bị người khác làm phiền nhất, sợ ồn ào nhất, cho nên Lưu Trung Nam cảm thấy nếu như không cần thiết thì kiệm lời một chút vẫn là hơn.Nhưng Lưu Trung Nam không nói gì, Tư Đồ Không ở đầu dây bên kia lại không nhịn được: “Tình hình bây giờ thế nào rồi, cô ấy đang làm gì?”Lưu Trung Nam ngẩn cả người, nhìn Liễu Ảnh rồi vội vàng trả lời: “Từ lúc gọi điện thoại xong, cô Liễu vẫn dựa vào tường bất động nãy giờ…”Thực ra, Lưu Trung Nam cũng cảm thấy hơi băn khoăn. Anh ta suy nghĩ rồi bổ sung thêm một câu: “Có thể là cô ấy đang mệt?”“Dựa vào tường bất động? Đang mệt?” Ở bên kia điện thoại, Tư Đồ Không cau mày. Dù là mệt, cô ấy cũng nên tìm một nơi để ngồi xuống nghỉ ngơi chứ. Trong trung tâm thương mại có rất nhiều chỗ nghỉ chân, sao lại đứng dựa vào tường, lại còn bất động trong thời gian lâu như vậy?“Tâm trạng của cô ấy hiện giờ thế nào? Vẻ mặt ra sao?” Tư Đồ Không cảm thấy có điều bất ổn, anh ta càng cau mày chặt hơn.“Tổng giám đốc, tôi đứng cách hơi xa, không nhìn được mặt cô Liễu, nhưng lúc này cô Liễu khiến người ta nhìn vào có cảm giác rất… suy sụp. Đúng rồi. Chính là cảm giác suy sụp.” Lưu Trung Nam không giỏi miêu tả cho lắm, thế nhưng anh ta cảm thấy không có từ ngữ nào có thể phù hợp hơn để miêu tả Liễu Ảnh vào lúc này nữa!Ở đầu dây bên kia, ánh mắt Tư Đồ Không hơi sầm xuống, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt lại, xem ra đúng là đã có chuyện rồi.Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến cô đau lòng tới mức, mặc kệ tất cả mà bật khóc ở ngoài đường như vậy?Tư Đồ Không tăng tốc, nhanh chóng đi tới trước ô tô, sau khi lên xe, anh ta tức tốc phóng như bay ra ngoài.Lưu Trung Nam ở đầu dây bên này cũng có thể nghe thấy âm thanh chói tai của tiếng động cơ.