Tân Ngải cắn môi, mắt nhắm không dám mở ra, người đàn ông đè ở trên người cô như thể muốn đâm cô tan thành từng mảnh, cô cảm giác bản thân sắp không thể hô hấp, trong cổ họng tràn ra một chuỗi âm thanh r*n r*, âm thanh này làm cho bóng đêm càng thêm kiều diễm mị hoặc. Đến bây giờ Tân Ngải cũng không dám tin rằng một người đàn ông thoạt nhìn bề ngoài như ánh trăng sáng trên trời, toàn thân toát ra khí chất tự phụ cấm dục mà khi ở trên giường lại hoàn toàn thay đổi thành một con người khác, không, quả thực không phải là cùng một người, rõ ràng đây là một con sói đói. Cô không dám mở mắt ra, không dám phát ra âm thanh quá lớn, bởi vì Giản Trạch Xuyên chán ghét, không thích loại phụ nữ không từ thủ đoạn để bò lên trên giường như thế này. Cho nên anh không muốn nghe thấy âm thanh của cô, càng không muốn nhìn vào mắt của cô. Nhưng càng như vậy, thân thể lại càng cảm giác rõ ràng, anh vô cùng điên cuồng làm cô căn bản không chịu nổi. Đột nhiên, cổ cô bị anh dùng sức bóp chặt, như thể muốn…
Chương 15
Yêu Em Sâu Tận Sao Trời KiaTác giả: Giản Thập NhấtTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTân Ngải cắn môi, mắt nhắm không dám mở ra, người đàn ông đè ở trên người cô như thể muốn đâm cô tan thành từng mảnh, cô cảm giác bản thân sắp không thể hô hấp, trong cổ họng tràn ra một chuỗi âm thanh r*n r*, âm thanh này làm cho bóng đêm càng thêm kiều diễm mị hoặc. Đến bây giờ Tân Ngải cũng không dám tin rằng một người đàn ông thoạt nhìn bề ngoài như ánh trăng sáng trên trời, toàn thân toát ra khí chất tự phụ cấm dục mà khi ở trên giường lại hoàn toàn thay đổi thành một con người khác, không, quả thực không phải là cùng một người, rõ ràng đây là một con sói đói. Cô không dám mở mắt ra, không dám phát ra âm thanh quá lớn, bởi vì Giản Trạch Xuyên chán ghét, không thích loại phụ nữ không từ thủ đoạn để bò lên trên giường như thế này. Cho nên anh không muốn nghe thấy âm thanh của cô, càng không muốn nhìn vào mắt của cô. Nhưng càng như vậy, thân thể lại càng cảm giác rõ ràng, anh vô cùng điên cuồng làm cô căn bản không chịu nổi. Đột nhiên, cổ cô bị anh dùng sức bóp chặt, như thể muốn… Lục Cẩm Thành lúc nghe thấy Tân Ngải nói thích mình rất nhiều năm, bỗng dưng trong lòng run lên.Ý cười trên mặt anh dần dần nhạt đi: “Tôi có thể giúp cô, nhưng mà…”Tân Ngải thấy những người cảnh sát kia càng ngày càng đến gần, nôn nóng giậm chân: “Nhưng mà cái gì, anh nhanh nói đi chứ.”Lục Cẩm Thành một tay ôm lấy vai c*̉a Tân Ngải, che chắn đi thân thể c*̉a cô, dẫn cô đi đến một góc khuất: “Nói cho tôi biết cô tên là gì?”“Tân Ngải, làm phiền anh nhanh một chút, tôi thật sự không thể bị bắt đâu.” Tân Ngải một bên thúc giục, một bên nhón chân lén liếc nhìn bên ngoài.Lục Cẩm Thành không có động đậy: “Lên lầu bốn mươi rồi thì cô có thể đảm bảo không bị cảnh sát tìm được? Nếu như cô không muốn bị bắt, tôi có thể đưa cô ra ngoài.”“Cám ơn, nhưng mà những thứ này không cần phiền đến anh rồi, anh chỉ cần đưa tôi lên lầu bốn mươi là được rồi…”“Người bao nuôi cô ở đó?”Tân Ngải không có trả lời câu hỏi này c*̉a anh: “Bây giờ không phải lúc để nói chuyện phiếm, nhanh đưa tôi lên lầu bốn mươi đi.”“Được, cô ở đây đợi tôi một lát.”Lục Cẩm Thành rời khỏi mấy phút, lúc trở lại thì cầm lấy một tấm thẻ phòng đưa cho Tân Ngải, cô không biết làm sao anh lấy được, c*̃ng không có thơi gian hỏi nhiều, nói một tiếng cám ơn rồi nhanh chóng chuồn vào trong thang máy.Khách sạn năm sao chính là rắc rối, muốn lên lầu nào thì bước vào thang máy phải dùng thẻ phòng quẹt qua trước, nhấn số mới có thể sử dụng, nếu không căn bản là không đi lên được.Lục Cẩm Thành nhìn thấy cửa thang máy đóng lại, mỉm cười lắc đầu, hôm nay anh c*̃ng thật là được làm một người tốt rồi.Tân Ngải từ thang máy đi ra, rất nhanh đã tìm được bốn không một tám, cô lấy dũng khí, chuẩn bị tốt cảm xúc, làm tóc c*̉a mình rối một chút, sau đó gõ cửa.Giản Tứ mở cửa thì nhìn thấy Tân Ngải, nhịn không được thở dài, c*̃ng thật là kiên nhẫn mà.“Tam gia sẽ không gặp cô đâu, cô đi đi.”Một cánh tay c*̉a Tân Ngải đưa vào, cả người bám vào khung cửa: “Tôi không đi, tôi muốn gặp Tam gia…Tôi có chuyện nhờ anh ấy…”Giản Tứ giơ tay tách cánh tay c*̉a Tân Ngải ra: “Chọc Tam gia không vui thì cô sẽ chịu không nổi đâu.”“Tốt xấu gì tôi c*̃ng là người phụ nữ c*̉a Tam gia, anh đừng có đụng vào tôi.”Giản Tứ bị doạ hai tay lập tức bỏ ra phía sau, Tân Ngải nắm lấy cơ hội, lách người chen vào trong rồi.Ổn định lại thân thể, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm c*̉a Giản Trạch Xuyên, thân thể c*̉a Tân Ngải run cầm cập, nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân, bước vào trạng thái, giọng nói run rẩy cầu cứu: “Giản tiên sinh, cầu xin anh cứu tôi…cầu xin anh đó…”Hôm nay Tân Ngải là đến cầu xin Giản Trạch Xuyên giúp đỡ, cô phải hạ thấp mình, phải đáng thương yếu đuối, phải để anh nhìn thấy mà thương tiếc.Cô hạ mắt xuống, khuôn mặt thanh thuần lại xinh đẹp kia giống như tuyết tan ở trên núi, như mây ở trên cao nguyên, đẹp đẽ đơn thuần, dường như là một tờ giấy trắng chưa từng bị ai viết vào, có thể làm ham muốn bảo vệ c*̉a tất cả đàn ông trỗi dậy.Nhưng mà gần như đối với người đàn ông trước mặt này không hề có chút tác dụng, bởi vì anh là Giản Trạch Xuyên. Huống hồ anh hiểu rõ hơn bất cứ ai, mọi thứ người phụ nữ này thể hiện ở trước mặt anh đều là đang diễn kịch, cô, chính là một tên lừa đảo mà thôi.Đôi chân thon dài vắt chéo tự nhiên, ánh mắt lạnh nhạt, đối với sắc đẹp trước mắt như không nhìn thấy, cánh môi mỏng khẽ mở: “Giản Tứ, ném ra ngoài.”Trong ánh mắt lạnh nhạt c*̉a anh tràn đầy sự chán ghét, dường như sớm đã hiểu rõ tất cả.Tân Ngải siết ngón tay lại, lại ném ra ngoài, anh là rất thích ném cô?Cô cắn môi bước lên phía trước, rụt rè nói: “Cầu xin anh đó…tôi, nếu như tôi ra ngoài cảnh sát sẽ bắt tôi đi mất…”Giọng nói c*̉a cô mang theo giọng mũi, đang run rẩy, không dám nói ra bản thân sau khi bị bắt sẽ xảy ra chuyện gì, bộ dạng kinh ngạc sợ hãi đến c*̀ng cực kia thực sự khiến người ta hận không thể ôm vào trong lòng, thay cô che chắn mọi mưa gió.
Lục Cẩm Thành lúc nghe thấy Tân Ngải nói thích mình rất nhiều năm, bỗng dưng trong lòng run lên.
Ý cười trên mặt anh dần dần nhạt đi: “Tôi có thể giúp cô, nhưng mà…”
Tân Ngải thấy những người cảnh sát kia càng ngày càng đến gần, nôn nóng giậm chân: “Nhưng mà cái gì, anh nhanh nói đi chứ.”
Lục Cẩm Thành một tay ôm lấy vai c*̉a Tân Ngải, che chắn đi thân thể c*̉a cô, dẫn cô đi đến một góc khuất: “Nói cho tôi biết cô tên là gì?”
“Tân Ngải, làm phiền anh nhanh một chút, tôi thật sự không thể bị bắt đâu.” Tân Ngải một bên thúc giục, một bên nhón chân lén liếc nhìn bên ngoài.
Lục Cẩm Thành không có động đậy: “Lên lầu bốn mươi rồi thì cô có thể đảm bảo không bị cảnh sát tìm được? Nếu như cô không muốn bị bắt, tôi có thể đưa cô ra ngoài.”
“Cám ơn, nhưng mà những thứ này không cần phiền đến anh rồi, anh chỉ cần đưa tôi lên lầu bốn mươi là được rồi…”
“Người bao nuôi cô ở đó?”
Tân Ngải không có trả lời câu hỏi này c*̉a anh: “Bây giờ không phải lúc để nói chuyện phiếm, nhanh đưa tôi lên lầu bốn mươi đi.”
“Được, cô ở đây đợi tôi một lát.”
Lục Cẩm Thành rời khỏi mấy phút, lúc trở lại thì cầm lấy một tấm thẻ phòng đưa cho Tân Ngải, cô không biết làm sao anh lấy được, c*̃ng không có thơi gian hỏi nhiều, nói một tiếng cám ơn rồi nhanh chóng chuồn vào trong thang máy.
Khách sạn năm sao chính là rắc rối, muốn lên lầu nào thì bước vào thang máy phải dùng thẻ phòng quẹt qua trước, nhấn số mới có thể sử dụng, nếu không căn bản là không đi lên được.
Lục Cẩm Thành nhìn thấy cửa thang máy đóng lại, mỉm cười lắc đầu, hôm nay anh c*̃ng thật là được làm một người tốt rồi.
Tân Ngải từ thang máy đi ra, rất nhanh đã tìm được bốn không một tám, cô lấy dũng khí, chuẩn bị tốt cảm xúc, làm tóc c*̉a mình rối một chút, sau đó gõ cửa.
Giản Tứ mở cửa thì nhìn thấy Tân Ngải, nhịn không được thở dài, c*̃ng thật là kiên nhẫn mà.
“Tam gia sẽ không gặp cô đâu, cô đi đi.”
Một cánh tay c*̉a Tân Ngải đưa vào, cả người bám vào khung cửa: “Tôi không đi, tôi muốn gặp Tam gia…Tôi có chuyện nhờ anh ấy…”
Giản Tứ giơ tay tách cánh tay c*̉a Tân Ngải ra: “Chọc Tam gia không vui thì cô sẽ chịu không nổi đâu.”
“Tốt xấu gì tôi c*̃ng là người phụ nữ c*̉a Tam gia, anh đừng có đụng vào tôi.”
Giản Tứ bị doạ hai tay lập tức bỏ ra phía sau, Tân Ngải nắm lấy cơ hội, lách người chen vào trong rồi.
Ổn định lại thân thể, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm c*̉a Giản Trạch Xuyên, thân thể c*̉a Tân Ngải run cầm cập, nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân, bước vào trạng thái, giọng nói run rẩy cầu cứu: “Giản tiên sinh, cầu xin anh cứu tôi…cầu xin anh đó…”
Hôm nay Tân Ngải là đến cầu xin Giản Trạch Xuyên giúp đỡ, cô phải hạ thấp mình, phải đáng thương yếu đuối, phải để anh nhìn thấy mà thương tiếc.
Cô hạ mắt xuống, khuôn mặt thanh thuần lại xinh đẹp kia giống như tuyết tan ở trên núi, như mây ở trên cao nguyên, đẹp đẽ đơn thuần, dường như là một tờ giấy trắng chưa từng bị ai viết vào, có thể làm ham muốn bảo vệ c*̉a tất cả đàn ông trỗi dậy.
Nhưng mà gần như đối với người đàn ông trước mặt này không hề có chút tác dụng, bởi vì anh là Giản Trạch Xuyên. Huống hồ anh hiểu rõ hơn bất cứ ai, mọi thứ người phụ nữ này thể hiện ở trước mặt anh đều là đang diễn kịch, cô, chính là một tên lừa đảo mà thôi.
Đôi chân thon dài vắt chéo tự nhiên, ánh mắt lạnh nhạt, đối với sắc đẹp trước mắt như không nhìn thấy, cánh môi mỏng khẽ mở: “Giản Tứ, ném ra ngoài.”
Trong ánh mắt lạnh nhạt c*̉a anh tràn đầy sự chán ghét, dường như sớm đã hiểu rõ tất cả.
Tân Ngải siết ngón tay lại, lại ném ra ngoài, anh là rất thích ném cô?
Cô cắn môi bước lên phía trước, rụt rè nói: “Cầu xin anh đó…tôi, nếu như tôi ra ngoài cảnh sát sẽ bắt tôi đi mất…”
Giọng nói c*̉a cô mang theo giọng mũi, đang run rẩy, không dám nói ra bản thân sau khi bị bắt sẽ xảy ra chuyện gì, bộ dạng kinh ngạc sợ hãi đến c*̀ng cực kia thực sự khiến người ta hận không thể ôm vào trong lòng, thay cô che chắn mọi mưa gió.
Yêu Em Sâu Tận Sao Trời KiaTác giả: Giản Thập NhấtTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTân Ngải cắn môi, mắt nhắm không dám mở ra, người đàn ông đè ở trên người cô như thể muốn đâm cô tan thành từng mảnh, cô cảm giác bản thân sắp không thể hô hấp, trong cổ họng tràn ra một chuỗi âm thanh r*n r*, âm thanh này làm cho bóng đêm càng thêm kiều diễm mị hoặc. Đến bây giờ Tân Ngải cũng không dám tin rằng một người đàn ông thoạt nhìn bề ngoài như ánh trăng sáng trên trời, toàn thân toát ra khí chất tự phụ cấm dục mà khi ở trên giường lại hoàn toàn thay đổi thành một con người khác, không, quả thực không phải là cùng một người, rõ ràng đây là một con sói đói. Cô không dám mở mắt ra, không dám phát ra âm thanh quá lớn, bởi vì Giản Trạch Xuyên chán ghét, không thích loại phụ nữ không từ thủ đoạn để bò lên trên giường như thế này. Cho nên anh không muốn nghe thấy âm thanh của cô, càng không muốn nhìn vào mắt của cô. Nhưng càng như vậy, thân thể lại càng cảm giác rõ ràng, anh vô cùng điên cuồng làm cô căn bản không chịu nổi. Đột nhiên, cổ cô bị anh dùng sức bóp chặt, như thể muốn… Lục Cẩm Thành lúc nghe thấy Tân Ngải nói thích mình rất nhiều năm, bỗng dưng trong lòng run lên.Ý cười trên mặt anh dần dần nhạt đi: “Tôi có thể giúp cô, nhưng mà…”Tân Ngải thấy những người cảnh sát kia càng ngày càng đến gần, nôn nóng giậm chân: “Nhưng mà cái gì, anh nhanh nói đi chứ.”Lục Cẩm Thành một tay ôm lấy vai c*̉a Tân Ngải, che chắn đi thân thể c*̉a cô, dẫn cô đi đến một góc khuất: “Nói cho tôi biết cô tên là gì?”“Tân Ngải, làm phiền anh nhanh một chút, tôi thật sự không thể bị bắt đâu.” Tân Ngải một bên thúc giục, một bên nhón chân lén liếc nhìn bên ngoài.Lục Cẩm Thành không có động đậy: “Lên lầu bốn mươi rồi thì cô có thể đảm bảo không bị cảnh sát tìm được? Nếu như cô không muốn bị bắt, tôi có thể đưa cô ra ngoài.”“Cám ơn, nhưng mà những thứ này không cần phiền đến anh rồi, anh chỉ cần đưa tôi lên lầu bốn mươi là được rồi…”“Người bao nuôi cô ở đó?”Tân Ngải không có trả lời câu hỏi này c*̉a anh: “Bây giờ không phải lúc để nói chuyện phiếm, nhanh đưa tôi lên lầu bốn mươi đi.”“Được, cô ở đây đợi tôi một lát.”Lục Cẩm Thành rời khỏi mấy phút, lúc trở lại thì cầm lấy một tấm thẻ phòng đưa cho Tân Ngải, cô không biết làm sao anh lấy được, c*̃ng không có thơi gian hỏi nhiều, nói một tiếng cám ơn rồi nhanh chóng chuồn vào trong thang máy.Khách sạn năm sao chính là rắc rối, muốn lên lầu nào thì bước vào thang máy phải dùng thẻ phòng quẹt qua trước, nhấn số mới có thể sử dụng, nếu không căn bản là không đi lên được.Lục Cẩm Thành nhìn thấy cửa thang máy đóng lại, mỉm cười lắc đầu, hôm nay anh c*̃ng thật là được làm một người tốt rồi.Tân Ngải từ thang máy đi ra, rất nhanh đã tìm được bốn không một tám, cô lấy dũng khí, chuẩn bị tốt cảm xúc, làm tóc c*̉a mình rối một chút, sau đó gõ cửa.Giản Tứ mở cửa thì nhìn thấy Tân Ngải, nhịn không được thở dài, c*̃ng thật là kiên nhẫn mà.“Tam gia sẽ không gặp cô đâu, cô đi đi.”Một cánh tay c*̉a Tân Ngải đưa vào, cả người bám vào khung cửa: “Tôi không đi, tôi muốn gặp Tam gia…Tôi có chuyện nhờ anh ấy…”Giản Tứ giơ tay tách cánh tay c*̉a Tân Ngải ra: “Chọc Tam gia không vui thì cô sẽ chịu không nổi đâu.”“Tốt xấu gì tôi c*̃ng là người phụ nữ c*̉a Tam gia, anh đừng có đụng vào tôi.”Giản Tứ bị doạ hai tay lập tức bỏ ra phía sau, Tân Ngải nắm lấy cơ hội, lách người chen vào trong rồi.Ổn định lại thân thể, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm c*̉a Giản Trạch Xuyên, thân thể c*̉a Tân Ngải run cầm cập, nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân, bước vào trạng thái, giọng nói run rẩy cầu cứu: “Giản tiên sinh, cầu xin anh cứu tôi…cầu xin anh đó…”Hôm nay Tân Ngải là đến cầu xin Giản Trạch Xuyên giúp đỡ, cô phải hạ thấp mình, phải đáng thương yếu đuối, phải để anh nhìn thấy mà thương tiếc.Cô hạ mắt xuống, khuôn mặt thanh thuần lại xinh đẹp kia giống như tuyết tan ở trên núi, như mây ở trên cao nguyên, đẹp đẽ đơn thuần, dường như là một tờ giấy trắng chưa từng bị ai viết vào, có thể làm ham muốn bảo vệ c*̉a tất cả đàn ông trỗi dậy.Nhưng mà gần như đối với người đàn ông trước mặt này không hề có chút tác dụng, bởi vì anh là Giản Trạch Xuyên. Huống hồ anh hiểu rõ hơn bất cứ ai, mọi thứ người phụ nữ này thể hiện ở trước mặt anh đều là đang diễn kịch, cô, chính là một tên lừa đảo mà thôi.Đôi chân thon dài vắt chéo tự nhiên, ánh mắt lạnh nhạt, đối với sắc đẹp trước mắt như không nhìn thấy, cánh môi mỏng khẽ mở: “Giản Tứ, ném ra ngoài.”Trong ánh mắt lạnh nhạt c*̉a anh tràn đầy sự chán ghét, dường như sớm đã hiểu rõ tất cả.Tân Ngải siết ngón tay lại, lại ném ra ngoài, anh là rất thích ném cô?Cô cắn môi bước lên phía trước, rụt rè nói: “Cầu xin anh đó…tôi, nếu như tôi ra ngoài cảnh sát sẽ bắt tôi đi mất…”Giọng nói c*̉a cô mang theo giọng mũi, đang run rẩy, không dám nói ra bản thân sau khi bị bắt sẽ xảy ra chuyện gì, bộ dạng kinh ngạc sợ hãi đến c*̀ng cực kia thực sự khiến người ta hận không thể ôm vào trong lòng, thay cô che chắn mọi mưa gió.