Tác giả:

Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…

Chương 14

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Dù sao công quán cũng là tổng bộ của đặc công ở thành phố Yên Ninh, trong bộ đội đặc công cũng không có một người bình thường nào, cho nên mấy người bọn họ đều ở lại trong công quán.Bị đuổi ra khỏi nhà mấy ngày nay, Giản Linh vẫn chuyên tâm đi làm, vì vậy cô cố gắng ở lại trong công quán.Nhưng vừa trở về công quán thì liền nhận được điện thoại của anh Ba, ý tứ rất đơn giản, ông nội nói nếu như Giản Linh ở lỳ lại đơn vị, thì cả đời này cô cũng đừng quay về nhà họ Giản nữa.Anh Giản Ba ở trong điện thoại tận tình khuyên nhủ: “Bé Năm, nếu như em muốn ông nội có thể bớt giận lại, thì em cứ ngoan ngoãn đến ngôi nhà ở vườn Quảng Nhã ở đi, đừng ở lỳ trong đơn vị nữa.Nghe lời đi.”Dường như trong lời nói của Giản Ba có một ý nghĩa sâu sắc nào đó, nhưng Giản Linh cũng không hỏi kỹ nữa.Cô làm chủ dẫn theo một đoàn đặc công tài giỏi đi ra ngoài tụ tập ăn uống, sau đó đi quán ăn hải sản, rồi tiếp tục đến các quầy hàng khác.Sau khi ăn uống vui chơi đến mười giờ, cô mới đi về phía ngôi nhà ở vườn Quảng Nhã.Vườn Quảng Nhã là một hạng mục bất động sản của anh trai thứ ba của cô.Sau khi hoàn thành hạng mục, anh Giản đã giữ lại một ngôi nhà cho riêng mình.Giản Linh đã đến đây một hai lần, nên cũng rất quen thuộc.Dừng xe, lên lầu, mở cửa, vào cửa, thay giày.Vô cùng thuận tiện.Cô không bật đèn lên, cô thấy mình hợp với bóng tối hơn, bởi vì mắt trái của cô ấy có thể nhìn thấy linh hồn, cho nên khi bóng tối che khuất tầm nhìn của cô, thế giới của cô sẽ sạch sẽ hơn rất nhiều.Vì vậy, Giản Linh tìm tòi trong bóng tối để đi về phía phòng ngủ chính, cô rất buồn ngủ nên định trực tiếp đi ngủ.Nhưng khi vừa bước vào phòng ngủ chính, cô liền nhận ra có điều gì đó không đúng.Không có kéo màn cửa lên, nhưng ánh trăng bên ngoài cũng khiến cô lờ mờ nhìn thấy chiếc giường, giường động đậy, giống như thể vừa có người vừa nằm trên đó vậy.Hơn nữa, Giản Linh nhạy bén nghe thấy tiếng thở vô cùng nhẹ.Tinh thần vốn còn đang ngái ngủ ngay lập tức liền tỉnh táo lại!Bên trái!Lúc cô nhanh chóng ra tay thì đồng thời người đang ẩn nấp trong bóng tối bên trái cũng mạnh mẽ lao về phía trước như một con báo.Rốt cuộc người này là ai! An ninh trong tiểu khu của vườn Quảng Nhã cực kỳ tốt, mà anh ta có thể đàng hoàng bước vào trong nhà… Vào ngủ trong phòng ngủ của nhà người khác?Trong hoàn cảnh tối như bưng, cuộc đối đầu bằng tay không giữa hai bóng người diễn ra vô cùng căng thẳng!Trong bầu không khí yên tĩnh, âm thanh của nắm đấm và cú đá đặc biệt rõ ràng.Sau một vài chiêu thức, Giản Linh liền nhận ra thân thủ của người này khá tốt, nếu như cứ tiếp tục như vậy thì người chịu thiệt chính là cô.Nhưng vào lúc này, Giản Linh lại cảm thấy đối phương dường như tấn công chậm lại?Giản Linh nhân cơ hội đưa tay chạm vào con dao găm buộc ở dưới bắp chân.Người bên kia dính chặt vào giống như rắn, thở ngay ở bên cạnh cổ Giản Linh, hít một hơi thật sâu.“Là cô?” Một giọng nam trầm thấp, phá vỡ sự im lặng“Là cô sao?”Khi nghe thấy hai âm tiết này, Giản Linh đã lấy con dao găm ra, đang chỉ nó vào cổ anh..

Dù sao công quán cũng là tổng bộ của đặc công ở thành phố Yên Ninh, trong bộ đội đặc công cũng không có một người bình thường nào, cho nên mấy người bọn họ đều ở lại trong công quán.

Bị đuổi ra khỏi nhà mấy ngày nay, Giản Linh vẫn chuyên tâm đi làm, vì vậy cô cố gắng ở lại trong công quán.

Nhưng vừa trở về công quán thì liền nhận được điện thoại của anh Ba, ý tứ rất đơn giản, ông nội nói nếu như Giản Linh ở lỳ lại đơn vị, thì cả đời này cô cũng đừng quay về nhà họ Giản nữa.

Anh Giản Ba ở trong điện thoại tận tình khuyên nhủ: “Bé Năm, nếu như em muốn ông nội có thể bớt giận lại, thì em cứ ngoan ngoãn đến ngôi nhà ở vườn Quảng Nhã ở đi, đừng ở lỳ trong đơn vị nữa.

Nghe lời đi.”

Dường như trong lời nói của Giản Ba có một ý nghĩa sâu sắc nào đó, nhưng Giản Linh cũng không hỏi kỹ nữa.

Cô làm chủ dẫn theo một đoàn đặc công tài giỏi đi ra ngoài tụ tập ăn uống, sau đó đi quán ăn hải sản, rồi tiếp tục đến các quầy hàng khác.

Sau khi ăn uống vui chơi đến mười giờ, cô mới đi về phía ngôi nhà ở vườn Quảng Nhã.

Vườn Quảng Nhã là một hạng mục bất động sản của anh trai thứ ba của cô.

Sau khi hoàn thành hạng mục, anh Giản đã giữ lại một ngôi nhà cho riêng mình.

Giản Linh đã đến đây một hai lần, nên cũng rất quen thuộc.

Dừng xe, lên lầu, mở cửa, vào cửa, thay giày.

Vô cùng thuận tiện.

Cô không bật đèn lên, cô thấy mình hợp với bóng tối hơn, bởi vì mắt trái của cô ấy có thể nhìn thấy linh hồn, cho nên khi bóng tối che khuất tầm nhìn của cô, thế giới của cô sẽ sạch sẽ hơn rất nhiều.

Vì vậy, Giản Linh tìm tòi trong bóng tối để đi về phía phòng ngủ chính, cô rất buồn ngủ nên định trực tiếp đi ngủ.

Nhưng khi vừa bước vào phòng ngủ chính, cô liền nhận ra có điều gì đó không đúng.

Không có kéo màn cửa lên, nhưng ánh trăng bên ngoài cũng khiến cô lờ mờ nhìn thấy chiếc giường, giường động đậy, giống như thể vừa có người vừa nằm trên đó vậy.

Hơn nữa, Giản Linh nhạy bén nghe thấy tiếng thở vô cùng nhẹ.

Tinh thần vốn còn đang ngái ngủ ngay lập tức liền tỉnh táo lại!

Bên trái!

Lúc cô nhanh chóng ra tay thì đồng thời người đang ẩn nấp trong bóng tối bên trái cũng mạnh mẽ lao về phía trước như một con báo.

Rốt cuộc người này là ai! An ninh trong tiểu khu của vườn Quảng Nhã cực kỳ tốt, mà anh ta có thể đàng hoàng bước vào trong nhà… Vào ngủ trong phòng ngủ của nhà người khác?

Trong hoàn cảnh tối như bưng, cuộc đối đầu bằng tay không giữa hai bóng người diễn ra vô cùng căng thẳng!

Trong bầu không khí yên tĩnh, âm thanh của nắm đấm và cú đá đặc biệt rõ ràng.

Sau một vài chiêu thức, Giản Linh liền nhận ra thân thủ của người này khá tốt, nếu như cứ tiếp tục như vậy thì người chịu thiệt chính là cô.

Nhưng vào lúc này, Giản Linh lại cảm thấy đối phương dường như tấn công chậm lại?

Giản Linh nhân cơ hội đưa tay chạm vào con dao găm buộc ở dưới bắp chân.

Người bên kia dính chặt vào giống như rắn, thở ngay ở bên cạnh cổ Giản Linh, hít một hơi thật sâu.

“Là cô?” Một giọng nam trầm thấp, phá vỡ sự im lặng

“Là cô sao?”

Khi nghe thấy hai âm tiết này, Giản Linh đã lấy con dao găm ra, đang chỉ nó vào cổ anh..

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Dù sao công quán cũng là tổng bộ của đặc công ở thành phố Yên Ninh, trong bộ đội đặc công cũng không có một người bình thường nào, cho nên mấy người bọn họ đều ở lại trong công quán.Bị đuổi ra khỏi nhà mấy ngày nay, Giản Linh vẫn chuyên tâm đi làm, vì vậy cô cố gắng ở lại trong công quán.Nhưng vừa trở về công quán thì liền nhận được điện thoại của anh Ba, ý tứ rất đơn giản, ông nội nói nếu như Giản Linh ở lỳ lại đơn vị, thì cả đời này cô cũng đừng quay về nhà họ Giản nữa.Anh Giản Ba ở trong điện thoại tận tình khuyên nhủ: “Bé Năm, nếu như em muốn ông nội có thể bớt giận lại, thì em cứ ngoan ngoãn đến ngôi nhà ở vườn Quảng Nhã ở đi, đừng ở lỳ trong đơn vị nữa.Nghe lời đi.”Dường như trong lời nói của Giản Ba có một ý nghĩa sâu sắc nào đó, nhưng Giản Linh cũng không hỏi kỹ nữa.Cô làm chủ dẫn theo một đoàn đặc công tài giỏi đi ra ngoài tụ tập ăn uống, sau đó đi quán ăn hải sản, rồi tiếp tục đến các quầy hàng khác.Sau khi ăn uống vui chơi đến mười giờ, cô mới đi về phía ngôi nhà ở vườn Quảng Nhã.Vườn Quảng Nhã là một hạng mục bất động sản của anh trai thứ ba của cô.Sau khi hoàn thành hạng mục, anh Giản đã giữ lại một ngôi nhà cho riêng mình.Giản Linh đã đến đây một hai lần, nên cũng rất quen thuộc.Dừng xe, lên lầu, mở cửa, vào cửa, thay giày.Vô cùng thuận tiện.Cô không bật đèn lên, cô thấy mình hợp với bóng tối hơn, bởi vì mắt trái của cô ấy có thể nhìn thấy linh hồn, cho nên khi bóng tối che khuất tầm nhìn của cô, thế giới của cô sẽ sạch sẽ hơn rất nhiều.Vì vậy, Giản Linh tìm tòi trong bóng tối để đi về phía phòng ngủ chính, cô rất buồn ngủ nên định trực tiếp đi ngủ.Nhưng khi vừa bước vào phòng ngủ chính, cô liền nhận ra có điều gì đó không đúng.Không có kéo màn cửa lên, nhưng ánh trăng bên ngoài cũng khiến cô lờ mờ nhìn thấy chiếc giường, giường động đậy, giống như thể vừa có người vừa nằm trên đó vậy.Hơn nữa, Giản Linh nhạy bén nghe thấy tiếng thở vô cùng nhẹ.Tinh thần vốn còn đang ngái ngủ ngay lập tức liền tỉnh táo lại!Bên trái!Lúc cô nhanh chóng ra tay thì đồng thời người đang ẩn nấp trong bóng tối bên trái cũng mạnh mẽ lao về phía trước như một con báo.Rốt cuộc người này là ai! An ninh trong tiểu khu của vườn Quảng Nhã cực kỳ tốt, mà anh ta có thể đàng hoàng bước vào trong nhà… Vào ngủ trong phòng ngủ của nhà người khác?Trong hoàn cảnh tối như bưng, cuộc đối đầu bằng tay không giữa hai bóng người diễn ra vô cùng căng thẳng!Trong bầu không khí yên tĩnh, âm thanh của nắm đấm và cú đá đặc biệt rõ ràng.Sau một vài chiêu thức, Giản Linh liền nhận ra thân thủ của người này khá tốt, nếu như cứ tiếp tục như vậy thì người chịu thiệt chính là cô.Nhưng vào lúc này, Giản Linh lại cảm thấy đối phương dường như tấn công chậm lại?Giản Linh nhân cơ hội đưa tay chạm vào con dao găm buộc ở dưới bắp chân.Người bên kia dính chặt vào giống như rắn, thở ngay ở bên cạnh cổ Giản Linh, hít một hơi thật sâu.“Là cô?” Một giọng nam trầm thấp, phá vỡ sự im lặng“Là cô sao?”Khi nghe thấy hai âm tiết này, Giản Linh đã lấy con dao găm ra, đang chỉ nó vào cổ anh..

Chương 14