Tác giả:

Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…

Chương 27

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Theo quan điểm của Âu Tuấn, ở độ tuổi của Giản Linh, tâm lý cũng ở độ tuổi thích ăn kem ốc quế mà thôi.Giản Linh không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng Âu Tuấn đã nhanh chóng nhận ra, tuy rằng biểu cảm của cô chán ghét, nhưng cũng rất nhanh tuỳ ý cầm lấy kem ốc quế, lột ra lớp giấy đóng gói rồi ăn nó.Hơn nữa vẻ mặt cô vừa rồi như đang đối đầu với kẻ địch, lúc sau đã bị đồ ngọt kéo xuống bụng, dần dần thả lỏng.Điển hình cho kiểu miệng chê nhưng thân thể lại thành thật.Âu Tuấn có chút buồn cười, nhưng phải nhịn.Nhìn đầu lưỡi phấn hồng của cô từ cánh môi dò ra tới, bao bọc lấy lớp kem ốc quế, rồi lại rút lại… Hình ảnh không thể giải thích khiến anh có chút hơi bối rối.Giản Linh bị anh nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên nói: “Nhìn gì? Nếu muốn ăn thì ăn lấy một cái đi, không cần phải khách khí với chính đồ mà mình mua.Tôi cũng không ăn hết nổi hai cái.”Tuy lời nói thế, nhưng sau đó Âu Tuấn vẫn thấy cô vừa nói chuyện với anh, vừa xử lý cả hai cây kem.Âu Tuấn thấy cô vì đồ ngọt mà tâm trạng tốt lên, lúc này mới mở miệng bàn chuyện chính sự.“Ông cụ nhà tôi tính cử tôi đến đơn vị làm việc của cô, chuyện này cô biết chứ?”Âu Tuấn mở miệng, gọn gàng lại dứt khoát.Giản Linh mím môi, mày khẽ nhíu lại: “Giữa trưa mới vừa biết.”Âu Tuấn lại hỏi: “Cô thấy như thế nào?”“Tôi còn có thể cảm thấy như thế nào?”Giản Linh duỗi tay chỉ vào mình: “Trong chuyện này, người vô tội nhất là tôi.”Nói thật, nếu không phải cậu hai nhà họ Âu đẹp trai, ngắm nhiều hơn một chút cũng không lỗ, ngắm nhiều hơn hai cái là có thể kiếm lời, hơn nữa hai nhà lại là thân thiết với nhau mấy đời rồi.Muốn chuyển sang một bên, Giản Linh đã sớm nổi điên!“…”Âu Tuấn không lên tiếng, kỳ thật cũng biết trong vấn đề này Giản Linh rất vô tội.Anh im lặng một lát, con ngươi thon dài thâm thuý, mi mắt hơi rũ, lông mi thật dài che khuất ánh mắt.“Tôi vốn cho rằng sẽ tạm thời ở với anh tại vườn Quảng Nhã này, dù sao tôi cũng chỉ tạm thời xuất ngũ, chờ đến khi kỳ nghỉ lễ của tôi kết thúc, tôi quay về quân đội, anh cũng có thể trở về cuộc sống bình thường, hai chúng ta chuyện nào ra chuyện đó.”Âu Tuấn hạ giọng nói, thanh âm từ tính trầm thấp, giọng điệu có thể coi là nghiêm túc.Giản Linh thấy anh nghiêm túc nói chuyện, cũng không còn tâm trí để tán dóc, cô khẽ thở dài: “Bởi vì anh không tin, đúng không?”Không tin mấy chuyện kỳ lạ, không tin trên đời này có những chuyện siêu nhiên, không tin trên đời này con người thật sự có thể sống lại.Âu Tuấn gật đầu: “Tôi không tin.Cho nên tuy tôi biết chuyện cô bị kéo xuống nước, nhưng cảm thấy chỉ cần tôi quay lại quân khu, tất cả có thể khôi phục lại nguyên dạng.Tôi không muốn ảnh hưởng tới cuộc sống của cô, ít nhất cũng không ảnh hưởng quá lâu.”Giản Linh không nói chuyện, im lặng như đang suy tư điều gì đó, một hồi lâu, cô mới thở dài một hơi, gật đầu: “Anh muốn tôi làm gì? Anh nói muốn quay lại quân đội, hẳn là đi cùng để gặp ông Âu nói chuyện đúng không?”Âu Tuấn nghe được lời này, đột nhiên mỉm cười, đó là một nụ cười đẹp đến nỗi khiến người khác khó có thể hình dung, nhưng trên thực tế dưới ánh nhìn của Giản Linh, còn có thể thấy được ám khí giữa mày của anh..

Theo quan điểm của Âu Tuấn, ở độ tuổi của Giản Linh, tâm lý cũng ở độ tuổi thích ăn kem ốc quế mà thôi.

Giản Linh không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng Âu Tuấn đã nhanh chóng nhận ra, tuy rằng biểu cảm của cô chán ghét, nhưng cũng rất nhanh tuỳ ý cầm lấy kem ốc quế, lột ra lớp giấy đóng gói rồi ăn nó.

Hơn nữa vẻ mặt cô vừa rồi như đang đối đầu với kẻ địch, lúc sau đã bị đồ ngọt kéo xuống bụng, dần dần thả lỏng.

Điển hình cho kiểu miệng chê nhưng thân thể lại thành thật.

Âu Tuấn có chút buồn cười, nhưng phải nhịn.

Nhìn đầu lưỡi phấn hồng của cô từ cánh môi dò ra tới, bao bọc lấy lớp kem ốc quế, rồi lại rút lại… Hình ảnh không thể giải thích khiến anh có chút hơi bối rối.

Giản Linh bị anh nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên nói: “Nhìn gì? Nếu muốn ăn thì ăn lấy một cái đi, không cần phải khách khí với chính đồ mà mình mua.

Tôi cũng không ăn hết nổi hai cái.

Tuy lời nói thế, nhưng sau đó Âu Tuấn vẫn thấy cô vừa nói chuyện với anh, vừa xử lý cả hai cây kem.

Âu Tuấn thấy cô vì đồ ngọt mà tâm trạng tốt lên, lúc này mới mở miệng bàn chuyện chính sự.

“Ông cụ nhà tôi tính cử tôi đến đơn vị làm việc của cô, chuyện này cô biết chứ?”

Âu Tuấn mở miệng, gọn gàng lại dứt khoát.

Giản Linh mím môi, mày khẽ nhíu lại: “Giữa trưa mới vừa biết.

Âu Tuấn lại hỏi: “Cô thấy như thế nào?”

“Tôi còn có thể cảm thấy như thế nào?”

Giản Linh duỗi tay chỉ vào mình: “Trong chuyện này, người vô tội nhất là tôi.

Nói thật, nếu không phải cậu hai nhà họ Âu đẹp trai, ngắm nhiều hơn một chút cũng không lỗ, ngắm nhiều hơn hai cái là có thể kiếm lời, hơn nữa hai nhà lại là thân thiết với nhau mấy đời rồi.

Muốn chuyển sang một bên, Giản Linh đã sớm nổi điên!

“…”

Âu Tuấn không lên tiếng, kỳ thật cũng biết trong vấn đề này Giản Linh rất vô tội.

Anh im lặng một lát, con ngươi thon dài thâm thuý, mi mắt hơi rũ, lông mi thật dài che khuất ánh mắt.

“Tôi vốn cho rằng sẽ tạm thời ở với anh tại vườn Quảng Nhã này, dù sao tôi cũng chỉ tạm thời xuất ngũ, chờ đến khi kỳ nghỉ lễ của tôi kết thúc, tôi quay về quân đội, anh cũng có thể trở về cuộc sống bình thường, hai chúng ta chuyện nào ra chuyện đó.

Âu Tuấn hạ giọng nói, thanh âm từ tính trầm thấp, giọng điệu có thể coi là nghiêm túc.

Giản Linh thấy anh nghiêm túc nói chuyện, cũng không còn tâm trí để tán dóc, cô khẽ thở dài: “Bởi vì anh không tin, đúng không?”

Không tin mấy chuyện kỳ lạ, không tin trên đời này có những chuyện siêu nhiên, không tin trên đời này con người thật sự có thể sống lại.

Âu Tuấn gật đầu: “Tôi không tin.

Cho nên tuy tôi biết chuyện cô bị kéo xuống nước, nhưng cảm thấy chỉ cần tôi quay lại quân khu, tất cả có thể khôi phục lại nguyên dạng.

Tôi không muốn ảnh hưởng tới cuộc sống của cô, ít nhất cũng không ảnh hưởng quá lâu.

Giản Linh không nói chuyện, im lặng như đang suy tư điều gì đó, một hồi lâu, cô mới thở dài một hơi, gật đầu: “Anh muốn tôi làm gì? Anh nói muốn quay lại quân đội, hẳn là đi cùng để gặp ông Âu nói chuyện đúng không?”

Âu Tuấn nghe được lời này, đột nhiên mỉm cười, đó là một nụ cười đẹp đến nỗi khiến người khác khó có thể hình dung, nhưng trên thực tế dưới ánh nhìn của Giản Linh, còn có thể thấy được ám khí giữa mày của anh.

.

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Theo quan điểm của Âu Tuấn, ở độ tuổi của Giản Linh, tâm lý cũng ở độ tuổi thích ăn kem ốc quế mà thôi.Giản Linh không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng Âu Tuấn đã nhanh chóng nhận ra, tuy rằng biểu cảm của cô chán ghét, nhưng cũng rất nhanh tuỳ ý cầm lấy kem ốc quế, lột ra lớp giấy đóng gói rồi ăn nó.Hơn nữa vẻ mặt cô vừa rồi như đang đối đầu với kẻ địch, lúc sau đã bị đồ ngọt kéo xuống bụng, dần dần thả lỏng.Điển hình cho kiểu miệng chê nhưng thân thể lại thành thật.Âu Tuấn có chút buồn cười, nhưng phải nhịn.Nhìn đầu lưỡi phấn hồng của cô từ cánh môi dò ra tới, bao bọc lấy lớp kem ốc quế, rồi lại rút lại… Hình ảnh không thể giải thích khiến anh có chút hơi bối rối.Giản Linh bị anh nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên nói: “Nhìn gì? Nếu muốn ăn thì ăn lấy một cái đi, không cần phải khách khí với chính đồ mà mình mua.Tôi cũng không ăn hết nổi hai cái.”Tuy lời nói thế, nhưng sau đó Âu Tuấn vẫn thấy cô vừa nói chuyện với anh, vừa xử lý cả hai cây kem.Âu Tuấn thấy cô vì đồ ngọt mà tâm trạng tốt lên, lúc này mới mở miệng bàn chuyện chính sự.“Ông cụ nhà tôi tính cử tôi đến đơn vị làm việc của cô, chuyện này cô biết chứ?”Âu Tuấn mở miệng, gọn gàng lại dứt khoát.Giản Linh mím môi, mày khẽ nhíu lại: “Giữa trưa mới vừa biết.”Âu Tuấn lại hỏi: “Cô thấy như thế nào?”“Tôi còn có thể cảm thấy như thế nào?”Giản Linh duỗi tay chỉ vào mình: “Trong chuyện này, người vô tội nhất là tôi.”Nói thật, nếu không phải cậu hai nhà họ Âu đẹp trai, ngắm nhiều hơn một chút cũng không lỗ, ngắm nhiều hơn hai cái là có thể kiếm lời, hơn nữa hai nhà lại là thân thiết với nhau mấy đời rồi.Muốn chuyển sang một bên, Giản Linh đã sớm nổi điên!“…”Âu Tuấn không lên tiếng, kỳ thật cũng biết trong vấn đề này Giản Linh rất vô tội.Anh im lặng một lát, con ngươi thon dài thâm thuý, mi mắt hơi rũ, lông mi thật dài che khuất ánh mắt.“Tôi vốn cho rằng sẽ tạm thời ở với anh tại vườn Quảng Nhã này, dù sao tôi cũng chỉ tạm thời xuất ngũ, chờ đến khi kỳ nghỉ lễ của tôi kết thúc, tôi quay về quân đội, anh cũng có thể trở về cuộc sống bình thường, hai chúng ta chuyện nào ra chuyện đó.”Âu Tuấn hạ giọng nói, thanh âm từ tính trầm thấp, giọng điệu có thể coi là nghiêm túc.Giản Linh thấy anh nghiêm túc nói chuyện, cũng không còn tâm trí để tán dóc, cô khẽ thở dài: “Bởi vì anh không tin, đúng không?”Không tin mấy chuyện kỳ lạ, không tin trên đời này có những chuyện siêu nhiên, không tin trên đời này con người thật sự có thể sống lại.Âu Tuấn gật đầu: “Tôi không tin.Cho nên tuy tôi biết chuyện cô bị kéo xuống nước, nhưng cảm thấy chỉ cần tôi quay lại quân khu, tất cả có thể khôi phục lại nguyên dạng.Tôi không muốn ảnh hưởng tới cuộc sống của cô, ít nhất cũng không ảnh hưởng quá lâu.”Giản Linh không nói chuyện, im lặng như đang suy tư điều gì đó, một hồi lâu, cô mới thở dài một hơi, gật đầu: “Anh muốn tôi làm gì? Anh nói muốn quay lại quân đội, hẳn là đi cùng để gặp ông Âu nói chuyện đúng không?”Âu Tuấn nghe được lời này, đột nhiên mỉm cười, đó là một nụ cười đẹp đến nỗi khiến người khác khó có thể hình dung, nhưng trên thực tế dưới ánh nhìn của Giản Linh, còn có thể thấy được ám khí giữa mày của anh..

Chương 27