Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 33
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Nhìn cách bài trí căn phòng này của ông bà Âu, trong lòng Giản Linh liền nhảy số, cười ha ha: “Hôm nay tới đây, cháu có miếng ngọc bội không tồi, là hàng ngon lần trước đào được, vừa lúc đưa cho ông hai, lần tới cháu sẽ mang tới đây.”Vạn vật đều có linh, giống như ngọc thạch này, linh khí vốn dĩ dồi dào, Giản Linh có khả năng quan sát, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được ưu khuyết điểm.Miễn là cô đồng ý, không một ai có khả năng xem xét ngọc thạch vượt qua cô.Cô đánh giá đây là loại ngọc thạch hiếm, hơn nữa lại không phải là loại bình thường, đều thuộc dạng cực phẩm, chất lượng vô cùng cao.Giản Linh biết đánh giá ngọc quý, là thứ tiêu khiển mà ông cụ thích nhất, khuôn mặt ông Âu từ đầu đến cuối đều rất nghiêm nghị, giờ lại lộ ra ý cười.“Cứ như vậy đi, tuy rằng ông không ưa cái tên nhóc Âu Tuấn thối tha này, nhưng lại rất thích cô bé như cháu, cháu muốn bàn với ta việc gì? Vào đây nói đi.”Nói xong, Âu Xa Phương nhìn về phía Doãn Mộ Hoa: “Cô Doãn, mời cô vào.”Cô Doãn dĩ nhiên là xưng hô của ông Âu hay dùng với bà cụ.Âu Tuấn đỡ bà lên, định đi vào theo.Nhưng ánh mắt ông cụ trừng lớn, cảnh cáo Âu Tuấn, quát bảo: “Cháu ra chỗ khác chơi đi! Ông thấy cháu là phiền lòng chết đi được!”Âu Tuấn chỉ có thể dừng lại, anh liếc nhìn Giản Linh một chút.Giản Linh cũng tình cờ nhìn anh, vỗ nhẹ vào ngực, làm điệu bộ như “túi đang ở trên người ta”rồi đi theo ông cụ vào trong phòng.Đây là ở giữa phòng làm việc, hai bên tường đều có những giá sách bằng lim, ngay ngắn chất đầy sách.Trên tường có treo các tác phẩm thư pháp được viết bằng bốn chữ thảo lớn ‘Cẩn trọng từ lời nói đến việc làm’ Viết từ đôi bàn tay của ông cụ Âu.Có một giá đỡ bút lông thẳng đứng đặt ở trên bàn sách bằng gỗ lim, có một bức tranh trải một nửa ở trên bàn.Nhìn có vẻ như là một bức thủy mặc sơn thủy.Có thể thấy kỹ năng thư họa của ông cụ Âu rất tốt.Giản Linh ngồi xuống chiếc ghế bành bằng gỗ lim, cánh cửa phòng làm việc liền đóng lại.Âu Tuấn không có đi theo vào, một mình cô phải đối mặt với hai bề trên.Cũng chẳng biết vì sao, tâm lý thoải mái, còn có thể đùa giỡn lúc trước đột nhiên biến mất, dáng vẻ ngồi có chút nghiêm chỉnh, cả người cô đều căng thẳng lên.Ông cụ Âu nhìn cô ngồi dáng vẻ ngay ngắn, liền hỏi: “Lúc đến nhà nói chuyện với ông căng thẳng lắm sao?”Giản Linh ngập ngừng nói: “Cháu… Cháu nhát gan.”“Cứ yên tâm đi, ông cũng không chuẩn bị súng đâu.”Ông cụ nửa thật nửa đùa nói, Giản Linh đưa ánh mắt đáng thương nhìn ông ấy.Nhìn thấy ánh mắt đáng thương của cô nhóc này, Âu Xa Phương cảm thấy thú vị nên liền nói thêm một câu: “Ông cũng không ăn thịt người.”“Ông nội Âu, người cũng đừng có dọa cháu, cháu cũng được người khác nhờ vả thôi…”Giản Linh đau khổ nói.Lúc này, Âu Xa Phương mới ngừng không trêu chọc cô nữa, nói: “Ông biết thằng nhóc kia đưa cô đến đây để giúp đỡ.Nó muốn nói đến chuyện muốn trở lại quân đội đúng không?”.
Nhìn cách bài trí căn phòng này của ông bà Âu, trong lòng Giản Linh liền nhảy số, cười ha ha: “Hôm nay tới đây, cháu có miếng ngọc bội không tồi, là hàng ngon lần trước đào được, vừa lúc đưa cho ông hai, lần tới cháu sẽ mang tới đây.
”
Vạn vật đều có linh, giống như ngọc thạch này, linh khí vốn dĩ dồi dào, Giản Linh có khả năng quan sát, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được ưu khuyết điểm.
Miễn là cô đồng ý, không một ai có khả năng xem xét ngọc thạch vượt qua cô.
Cô đánh giá đây là loại ngọc thạch hiếm, hơn nữa lại không phải là loại bình thường, đều thuộc dạng cực phẩm, chất lượng vô cùng cao.
Giản Linh biết đánh giá ngọc quý, là thứ tiêu khiển mà ông cụ thích nhất, khuôn mặt ông Âu từ đầu đến cuối đều rất nghiêm nghị, giờ lại lộ ra ý cười.
“Cứ như vậy đi, tuy rằng ông không ưa cái tên nhóc Âu Tuấn thối tha này, nhưng lại rất thích cô bé như cháu, cháu muốn bàn với ta việc gì? Vào đây nói đi.
”
Nói xong, Âu Xa Phương nhìn về phía Doãn Mộ Hoa: “Cô Doãn, mời cô vào.
”
Cô Doãn dĩ nhiên là xưng hô của ông Âu hay dùng với bà cụ.
Âu Tuấn đỡ bà lên, định đi vào theo.
Nhưng ánh mắt ông cụ trừng lớn, cảnh cáo Âu Tuấn, quát bảo: “Cháu ra chỗ khác chơi đi! Ông thấy cháu là phiền lòng chết đi được!”
Âu Tuấn chỉ có thể dừng lại, anh liếc nhìn Giản Linh một chút.
Giản Linh cũng tình cờ nhìn anh, vỗ nhẹ vào ngực, làm điệu bộ như “túi đang ở trên người ta”
rồi đi theo ông cụ vào trong phòng.
Đây là ở giữa phòng làm việc, hai bên tường đều có những giá sách bằng lim, ngay ngắn chất đầy sách.
Trên tường có treo các tác phẩm thư pháp được viết bằng bốn chữ thảo lớn ‘Cẩn trọng từ lời nói đến việc làm’ Viết từ đôi bàn tay của ông cụ Âu.
Có một giá đỡ bút lông thẳng đứng đặt ở trên bàn sách bằng gỗ lim, có một bức tranh trải một nửa ở trên bàn.
Nhìn có vẻ như là một bức thủy mặc sơn thủy.
Có thể thấy kỹ năng thư họa của ông cụ Âu rất tốt.
Giản Linh ngồi xuống chiếc ghế bành bằng gỗ lim, cánh cửa phòng làm việc liền đóng lại.
Âu Tuấn không có đi theo vào, một mình cô phải đối mặt với hai bề trên.
Cũng chẳng biết vì sao, tâm lý thoải mái, còn có thể đùa giỡn lúc trước đột nhiên biến mất, dáng vẻ ngồi có chút nghiêm chỉnh, cả người cô đều căng thẳng lên.
Ông cụ Âu nhìn cô ngồi dáng vẻ ngay ngắn, liền hỏi: “Lúc đến nhà nói chuyện với ông căng thẳng lắm sao?”
Giản Linh ngập ngừng nói: “Cháu… Cháu nhát gan.
”
“Cứ yên tâm đi, ông cũng không chuẩn bị súng đâu.
”
Ông cụ nửa thật nửa đùa nói, Giản Linh đưa ánh mắt đáng thương nhìn ông ấy.
Nhìn thấy ánh mắt đáng thương của cô nhóc này, Âu Xa Phương cảm thấy thú vị nên liền nói thêm một câu: “Ông cũng không ăn thịt người.
”
“Ông nội Âu, người cũng đừng có dọa cháu, cháu cũng được người khác nhờ vả thôi…”
Giản Linh đau khổ nói.
Lúc này, Âu Xa Phương mới ngừng không trêu chọc cô nữa, nói: “Ông biết thằng nhóc kia đưa cô đến đây để giúp đỡ.
Nó muốn nói đến chuyện muốn trở lại quân đội đúng không?”.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Nhìn cách bài trí căn phòng này của ông bà Âu, trong lòng Giản Linh liền nhảy số, cười ha ha: “Hôm nay tới đây, cháu có miếng ngọc bội không tồi, là hàng ngon lần trước đào được, vừa lúc đưa cho ông hai, lần tới cháu sẽ mang tới đây.”Vạn vật đều có linh, giống như ngọc thạch này, linh khí vốn dĩ dồi dào, Giản Linh có khả năng quan sát, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được ưu khuyết điểm.Miễn là cô đồng ý, không một ai có khả năng xem xét ngọc thạch vượt qua cô.Cô đánh giá đây là loại ngọc thạch hiếm, hơn nữa lại không phải là loại bình thường, đều thuộc dạng cực phẩm, chất lượng vô cùng cao.Giản Linh biết đánh giá ngọc quý, là thứ tiêu khiển mà ông cụ thích nhất, khuôn mặt ông Âu từ đầu đến cuối đều rất nghiêm nghị, giờ lại lộ ra ý cười.“Cứ như vậy đi, tuy rằng ông không ưa cái tên nhóc Âu Tuấn thối tha này, nhưng lại rất thích cô bé như cháu, cháu muốn bàn với ta việc gì? Vào đây nói đi.”Nói xong, Âu Xa Phương nhìn về phía Doãn Mộ Hoa: “Cô Doãn, mời cô vào.”Cô Doãn dĩ nhiên là xưng hô của ông Âu hay dùng với bà cụ.Âu Tuấn đỡ bà lên, định đi vào theo.Nhưng ánh mắt ông cụ trừng lớn, cảnh cáo Âu Tuấn, quát bảo: “Cháu ra chỗ khác chơi đi! Ông thấy cháu là phiền lòng chết đi được!”Âu Tuấn chỉ có thể dừng lại, anh liếc nhìn Giản Linh một chút.Giản Linh cũng tình cờ nhìn anh, vỗ nhẹ vào ngực, làm điệu bộ như “túi đang ở trên người ta”rồi đi theo ông cụ vào trong phòng.Đây là ở giữa phòng làm việc, hai bên tường đều có những giá sách bằng lim, ngay ngắn chất đầy sách.Trên tường có treo các tác phẩm thư pháp được viết bằng bốn chữ thảo lớn ‘Cẩn trọng từ lời nói đến việc làm’ Viết từ đôi bàn tay của ông cụ Âu.Có một giá đỡ bút lông thẳng đứng đặt ở trên bàn sách bằng gỗ lim, có một bức tranh trải một nửa ở trên bàn.Nhìn có vẻ như là một bức thủy mặc sơn thủy.Có thể thấy kỹ năng thư họa của ông cụ Âu rất tốt.Giản Linh ngồi xuống chiếc ghế bành bằng gỗ lim, cánh cửa phòng làm việc liền đóng lại.Âu Tuấn không có đi theo vào, một mình cô phải đối mặt với hai bề trên.Cũng chẳng biết vì sao, tâm lý thoải mái, còn có thể đùa giỡn lúc trước đột nhiên biến mất, dáng vẻ ngồi có chút nghiêm chỉnh, cả người cô đều căng thẳng lên.Ông cụ Âu nhìn cô ngồi dáng vẻ ngay ngắn, liền hỏi: “Lúc đến nhà nói chuyện với ông căng thẳng lắm sao?”Giản Linh ngập ngừng nói: “Cháu… Cháu nhát gan.”“Cứ yên tâm đi, ông cũng không chuẩn bị súng đâu.”Ông cụ nửa thật nửa đùa nói, Giản Linh đưa ánh mắt đáng thương nhìn ông ấy.Nhìn thấy ánh mắt đáng thương của cô nhóc này, Âu Xa Phương cảm thấy thú vị nên liền nói thêm một câu: “Ông cũng không ăn thịt người.”“Ông nội Âu, người cũng đừng có dọa cháu, cháu cũng được người khác nhờ vả thôi…”Giản Linh đau khổ nói.Lúc này, Âu Xa Phương mới ngừng không trêu chọc cô nữa, nói: “Ông biết thằng nhóc kia đưa cô đến đây để giúp đỡ.Nó muốn nói đến chuyện muốn trở lại quân đội đúng không?”.