Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 41
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Hùng Đại nhìn Giản Linh, rồi nhìn theo ánh mắt của Giản Linh đang nhìn Âu Tuấn.Sau đó anh ấy vỗ vai Giản Linh: “Này Giản Linh, nhìn chằm chằm vào mông đàn ông như thế này, không hay đâu.”Giản Linh không dời mắt, thản nhiên nói: “Mập à, đừng ồn ào.Nhìn không tốn tiền đó.”Hùng Đại im lặng.Giản Linh nhìn thấy Âu Tuấn đang đi về phía sân bãi, đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào cô.Giản Linh dừng lại và hỏi: “Mập, làm sao anh ấy có thể nghe thấy …?”“Ừ có thể nghe thấy đó.”Hùng Đại gật đầu: “Tôi đưa cho anh ấy một chiếc tai nghe không dây.”Giản Linh cứng nhắc quay đầu nhìn về phía Hùng Đại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi hỏi anh, anh không sợ bị ăn đòn nhỉ…”Thảm kịch diễn ra trên khán đài, sự thật đã chứng minh thân hình mập mạp của Hùng Đại vẫn chịu đòn rất tốt.Mãi cho đến khi Âu Tuấn bước vào sân bãi và phát ra tiếng súng đầu tiên, Hùng Đại mới được giải cứu khỏi sự ‘lăng nhục’ của Giản Linh.Giản Linh lấy ống nhòm ra nhìn.Ngay khi chuyên gia ra tay, thì biết ngay có hay không.Chỉ sau vài phát súng, Giản Linh hiểu rằng mình đã thua ngày hôm nay.Cô hơi bực bội: “Vỏ đạn bằng vàng không giống nhau.”Hùng Đại vỗ vỗ vai cô: “Đừng chán nản nữa, dù sao chuyện lên giường và bị dụ lên giường cũng không có gì quá to tát.”Giản Linh: “Em gái anh…”Hùng Đại nghe thấy giọng nói của Âu Tuấn qua bộ đàm: “Hùng Đại, tôi sẽ không hỏi anh liệu chịu đánh được hay không, anh có mang theo súng không? Tôi có một khẩu súng trong tay không? Anh có muốn thử không?”Hùng Đại vỗ đầu cười haha, nhanh chóng để bộ đàm vào tai Giản Linh: “Cô nói chuyện đi, nói chuyện với anh ấy đi.”Giản Linh nghe thấy Âu Tuấn ở một bên nói chuyện, tiếng súng liên tục vang lên, đây là tố chất tâm lý.“Giản Linh, phòng ngủ chính là của tôi.”Giọng nói của Âu Tuấn mang theo chút ý cười.Giản Linh không chút hoang mang, liền đưa tay gõ gõ lên tai nghe: “Hả? Alo? Anh đang nói về cái gì vậy? Tín hiệu không tốt lắm…”Hùng Đại ở một bên yên lặng bổ sung: “Đó là thiết bị quân sự, tín hiệu tốt lắm.”Giản Linh không lên tiếng, nhấc chân đá Hùng Đại.Âu Tuấn nén cười: “Thế nào? Muốn quỵt à?”Anh vừa nói chuyện vừa nổ súng một cách có trật tự.Giản Linh đã đâm lao thì phải theo lao, ngược lại cây ngay không sợ chết đứng: “Đúng vậy, tôi quỵt đó! Đấu pháp súng tôi không giỏi hơn anh, nhưng giở trò vô liêm sỉ tôi lợi hại hơn anh nhiều.Anh cũng đừng quên, tôi có Thượng Phương Bảo Kiếm trong tay.”Âu Tuấn ở đầu kia rõ ràng hơi dừng lại: “… Giản Vô Lại, tôi đang cầm súng đó.”Giản Linh kéo tên mập ra chắn trước người: “Tôi cầm khiên thịt đấy!”Hùng Đại: “Mẹ kiếp! Không chơi với cả hai người nữa! “.
Hùng Đại nhìn Giản Linh, rồi nhìn theo ánh mắt của Giản Linh đang nhìn Âu Tuấn.
Sau đó anh ấy vỗ vai Giản Linh: “Này Giản Linh, nhìn chằm chằm vào mông đàn ông như thế này, không hay đâu.
”
Giản Linh không dời mắt, thản nhiên nói: “Mập à, đừng ồn ào.
Nhìn không tốn tiền đó.
”
Hùng Đại im lặng.
Giản Linh nhìn thấy Âu Tuấn đang đi về phía sân bãi, đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào cô.
Giản Linh dừng lại và hỏi: “Mập, làm sao anh ấy có thể nghe thấy …?”
“Ừ có thể nghe thấy đó.
”
Hùng Đại gật đầu: “Tôi đưa cho anh ấy một chiếc tai nghe không dây.
”
Giản Linh cứng nhắc quay đầu nhìn về phía Hùng Đại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi hỏi anh, anh không sợ bị ăn đòn nhỉ…”
Thảm kịch diễn ra trên khán đài, sự thật đã chứng minh thân hình mập mạp của Hùng Đại vẫn chịu đòn rất tốt.
Mãi cho đến khi Âu Tuấn bước vào sân bãi và phát ra tiếng súng đầu tiên, Hùng Đại mới được giải cứu khỏi sự ‘lăng nhục’ của Giản Linh.
Giản Linh lấy ống nhòm ra nhìn.
Ngay khi chuyên gia ra tay, thì biết ngay có hay không.
Chỉ sau vài phát súng, Giản Linh hiểu rằng mình đã thua ngày hôm nay.
Cô hơi bực bội: “Vỏ đạn bằng vàng không giống nhau.
”
Hùng Đại vỗ vỗ vai cô: “Đừng chán nản nữa, dù sao chuyện lên giường và bị dụ lên giường cũng không có gì quá to tát.
”
Giản Linh: “Em gái anh…”
Hùng Đại nghe thấy giọng nói của Âu Tuấn qua bộ đàm: “Hùng Đại, tôi sẽ không hỏi anh liệu chịu đánh được hay không, anh có mang theo súng không? Tôi có một khẩu súng trong tay không? Anh có muốn thử không?”
Hùng Đại vỗ đầu cười haha, nhanh chóng để bộ đàm vào tai Giản Linh: “Cô nói chuyện đi, nói chuyện với anh ấy đi.
”
Giản Linh nghe thấy Âu Tuấn ở một bên nói chuyện, tiếng súng liên tục vang lên, đây là tố chất tâm lý.
“Giản Linh, phòng ngủ chính là của tôi.
”
Giọng nói của Âu Tuấn mang theo chút ý cười.
Giản Linh không chút hoang mang, liền đưa tay gõ gõ lên tai nghe: “Hả? Alo? Anh đang nói về cái gì vậy? Tín hiệu không tốt lắm…”
Hùng Đại ở một bên yên lặng bổ sung: “Đó là thiết bị quân sự, tín hiệu tốt lắm.
”
Giản Linh không lên tiếng, nhấc chân đá Hùng Đại.
Âu Tuấn nén cười: “Thế nào? Muốn quỵt à?”
Anh vừa nói chuyện vừa nổ súng một cách có trật tự.
Giản Linh đã đâm lao thì phải theo lao, ngược lại cây ngay không sợ chết đứng: “Đúng vậy, tôi quỵt đó! Đấu pháp súng tôi không giỏi hơn anh, nhưng giở trò vô liêm sỉ tôi lợi hại hơn anh nhiều.
Anh cũng đừng quên, tôi có Thượng Phương Bảo Kiếm trong tay.
”
Âu Tuấn ở đầu kia rõ ràng hơi dừng lại: “… Giản Vô Lại, tôi đang cầm súng đó.
”
Giản Linh kéo tên mập ra chắn trước người: “Tôi cầm khiên thịt đấy!”
Hùng Đại: “Mẹ kiếp! Không chơi với cả hai người nữa! “.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Hùng Đại nhìn Giản Linh, rồi nhìn theo ánh mắt của Giản Linh đang nhìn Âu Tuấn.Sau đó anh ấy vỗ vai Giản Linh: “Này Giản Linh, nhìn chằm chằm vào mông đàn ông như thế này, không hay đâu.”Giản Linh không dời mắt, thản nhiên nói: “Mập à, đừng ồn ào.Nhìn không tốn tiền đó.”Hùng Đại im lặng.Giản Linh nhìn thấy Âu Tuấn đang đi về phía sân bãi, đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào cô.Giản Linh dừng lại và hỏi: “Mập, làm sao anh ấy có thể nghe thấy …?”“Ừ có thể nghe thấy đó.”Hùng Đại gật đầu: “Tôi đưa cho anh ấy một chiếc tai nghe không dây.”Giản Linh cứng nhắc quay đầu nhìn về phía Hùng Đại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi hỏi anh, anh không sợ bị ăn đòn nhỉ…”Thảm kịch diễn ra trên khán đài, sự thật đã chứng minh thân hình mập mạp của Hùng Đại vẫn chịu đòn rất tốt.Mãi cho đến khi Âu Tuấn bước vào sân bãi và phát ra tiếng súng đầu tiên, Hùng Đại mới được giải cứu khỏi sự ‘lăng nhục’ của Giản Linh.Giản Linh lấy ống nhòm ra nhìn.Ngay khi chuyên gia ra tay, thì biết ngay có hay không.Chỉ sau vài phát súng, Giản Linh hiểu rằng mình đã thua ngày hôm nay.Cô hơi bực bội: “Vỏ đạn bằng vàng không giống nhau.”Hùng Đại vỗ vỗ vai cô: “Đừng chán nản nữa, dù sao chuyện lên giường và bị dụ lên giường cũng không có gì quá to tát.”Giản Linh: “Em gái anh…”Hùng Đại nghe thấy giọng nói của Âu Tuấn qua bộ đàm: “Hùng Đại, tôi sẽ không hỏi anh liệu chịu đánh được hay không, anh có mang theo súng không? Tôi có một khẩu súng trong tay không? Anh có muốn thử không?”Hùng Đại vỗ đầu cười haha, nhanh chóng để bộ đàm vào tai Giản Linh: “Cô nói chuyện đi, nói chuyện với anh ấy đi.”Giản Linh nghe thấy Âu Tuấn ở một bên nói chuyện, tiếng súng liên tục vang lên, đây là tố chất tâm lý.“Giản Linh, phòng ngủ chính là của tôi.”Giọng nói của Âu Tuấn mang theo chút ý cười.Giản Linh không chút hoang mang, liền đưa tay gõ gõ lên tai nghe: “Hả? Alo? Anh đang nói về cái gì vậy? Tín hiệu không tốt lắm…”Hùng Đại ở một bên yên lặng bổ sung: “Đó là thiết bị quân sự, tín hiệu tốt lắm.”Giản Linh không lên tiếng, nhấc chân đá Hùng Đại.Âu Tuấn nén cười: “Thế nào? Muốn quỵt à?”Anh vừa nói chuyện vừa nổ súng một cách có trật tự.Giản Linh đã đâm lao thì phải theo lao, ngược lại cây ngay không sợ chết đứng: “Đúng vậy, tôi quỵt đó! Đấu pháp súng tôi không giỏi hơn anh, nhưng giở trò vô liêm sỉ tôi lợi hại hơn anh nhiều.Anh cũng đừng quên, tôi có Thượng Phương Bảo Kiếm trong tay.”Âu Tuấn ở đầu kia rõ ràng hơi dừng lại: “… Giản Vô Lại, tôi đang cầm súng đó.”Giản Linh kéo tên mập ra chắn trước người: “Tôi cầm khiên thịt đấy!”Hùng Đại: “Mẹ kiếp! Không chơi với cả hai người nữa! “.