Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 50
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Dương Tâm Lan: “Con bé kia thật là…… Không thanh lịch chút nào! Tiểu Tuấn vẫn rất lịch lãm.”Dịch Vân Huệ: “Con gái hoạt bát một chút cũng tốt! Thật đáng yêu!”Hai người mẹ liếc nhìn nhau mà cười.Dịch Vân Huệ: “Tôi nhìn hai đứa bọn nó cũng không tệ lắm.”Dương Tâm Lan liên tục gật đầu: “So với tưởng tượng của tôi cũng tốt hơn nhiều, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi, chỉ là ủy khuất Tiểu Tuấn rồi.Con bé nhà chúng tôi, nếu không có Tiểu Tuấn, không biết khi nào mới gả ra ngoài được!”Dịch Vân Huệ: “Làm gì có, bé Năm là quý nhân của Âu Tuấn đó.”Hai bà mẹ trốn trong bui cỏ nhìn trộm, cũng không có ý định bước đến, bọn họ không muốn đánh rắn động cỏ, nào đâu có hay Âu Tuấn và Giản Linh đều không phải đèn cạn dầu, đã sớm phát hiện ra bọn họ rình trộm rồi.Giản Linh khoác tay Âu Tuấn tung tăng đi qua cửa tòa nhà, đứng chờ trước cửa thang máy.Bên cạnh thang máy là cửa ra lối thoát hiểm của tòa nhà, cửa không khóa, bên trong tối om.Hình như tất cả các khu chung cư đều như thế, lối vào thang máy không mấy sáng sủa, ánh sáng lờ mờ tối tăm.Không biết có phải ảo giác hay không, bóng đèn đột nhiên lóe lên một cái.Âu Tuấn loáng thoáng nghe thấy tiếng bóng đèn nổ lách tách, sau đó ngọn đèn mờ mờ kia chớp nháy lúc sáng lúc tắt.Qua khóe mắt anh nhìn thấy rõ ràng có một bóng trắng bay lơ lửng ở cửa thoát hiểm, như thể chợt hiện ra trong không khí.Trong phút chốc, đầu Âu Tuấn như muốn nổ tung.Trước đây cho dù gặp phải tình huống khó giải quyết cỡ nào, hay là kẻ thù hung ác ra sao, anh đều có thể bình tĩnh mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh.Nhưng giờ phút này tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Ở chỗ cầu thang xuất hiện bóng trắng đáng ngờ thì không nói, nhưng sau khi ngọn đèn chớp nháy trở về bình thường thì bóng trắng cũng biến mất giống như ảo ảnh chưa từng tồn tại vậy.Âu Tuấn bắt đầu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tim đập thình thịch, không được trăm tám thì cũng phải trăm rưỡi nhịp một phút.Vẻ mặt anh vẫn trấn tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng.Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu tự thuyết phục mình “tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy,…”Ngọn đèn cũng không chớp nháy nữa, mà bóng trắng ở cửa thoát hiểm cũng không xuất hiện lần nữa Âu Tuấn liếc mắt nhìn Giản Linh, vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh như thường.Anh hơi cau mày, rốt cuộc đây là do cô cứng vía hay vốn dĩ cô không phát hiện ra? Như thế mà cũng không biết xấu hổ mở mồm tự xưng là Giản đội trưởng của bộ đội đặc thù vì nhân dân phục vụ.Đinh!Có thang máy xuống đến tầng một.Lúc cửa thang máy từ từ mở ra, trong đầu Âu Tuấn tưởng tượng ra muôn vàn tình huống nguy hiểm, nếu cửa thang máy mở ra bên trong có một bóng ma bay lơ lửng mặt đối mặt với anh thì… Rốt cuộc anh sẽ muốn đẩy Giản Linh vào trong thang máy để cô vì nhân dân phục vụ hay là kéo cô chạy trốn trong vui sướng đây?Rất may, trong thang máy không có gì.Cửa thang máy đóng lại.Lúc này Giản Linh mới thả tay anh ra, sau đó bắt đầu thấy xấu hổ ngại ngùng.Cô ho khẽ, không biết nên nói cái gì.Âu Tuấn vì chuyện bóng trắng ở trước cửa lúc nãy nên không có tâm trạng để ngượng ngùng hay xấu hổ, nhưng vẫn tinh ý phát hiện ra Giản Linh đang xấu hổ, bởi vì khuôn mặt trắng nõn của cô lúc này đang đỏ bừng..
Dương Tâm Lan: “Con bé kia thật là…… Không thanh lịch chút nào! Tiểu Tuấn vẫn rất lịch lãm.”
Dịch Vân Huệ: “Con gái hoạt bát một chút cũng tốt! Thật đáng yêu!”
Hai người mẹ liếc nhìn nhau mà cười.
Dịch Vân Huệ: “Tôi nhìn hai đứa bọn nó cũng không tệ lắm.”
Dương Tâm Lan liên tục gật đầu: “So với tưởng tượng của tôi cũng tốt hơn nhiều, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi, chỉ là ủy khuất Tiểu Tuấn rồi.
Con bé nhà chúng tôi, nếu không có Tiểu Tuấn, không biết khi nào mới gả ra ngoài được!”
Dịch Vân Huệ: “Làm gì có, bé Năm là quý nhân của Âu Tuấn đó.”
Hai bà mẹ trốn trong bui cỏ nhìn trộm, cũng không có ý định bước đến, bọn họ không muốn đánh rắn động cỏ, nào đâu có hay Âu Tuấn và Giản Linh đều không phải đèn cạn dầu, đã sớm phát hiện ra bọn họ rình trộm rồi.
Giản Linh khoác tay Âu Tuấn tung tăng đi qua cửa tòa nhà, đứng chờ trước cửa thang máy.
Bên cạnh thang máy là cửa ra lối thoát hiểm của tòa nhà, cửa không khóa, bên trong tối om.
Hình như tất cả các khu chung cư đều như thế, lối vào thang máy không mấy sáng sủa, ánh sáng lờ mờ tối tăm.
Không biết có phải ảo giác hay không, bóng đèn đột nhiên lóe lên một cái.
Âu Tuấn loáng thoáng nghe thấy tiếng bóng đèn nổ lách tách, sau đó ngọn đèn mờ mờ kia chớp nháy lúc sáng lúc tắt.
Qua khóe mắt anh nhìn thấy rõ ràng có một bóng trắng bay lơ lửng ở cửa thoát hiểm, như thể chợt hiện ra trong không khí.
Trong phút chốc, đầu Âu Tuấn như muốn nổ tung.
Trước đây cho dù gặp phải tình huống khó giải quyết cỡ nào, hay là kẻ thù hung ác ra sao, anh đều có thể bình tĩnh mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh.
Nhưng giờ phút này tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ở chỗ cầu thang xuất hiện bóng trắng đáng ngờ thì không nói, nhưng sau khi ngọn đèn chớp nháy trở về bình thường thì bóng trắng cũng biến mất giống như ảo ảnh chưa từng tồn tại vậy.
Âu Tuấn bắt đầu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tim đập thình thịch, không được trăm tám thì cũng phải trăm rưỡi nhịp một phút.
Vẻ mặt anh vẫn trấn tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng.
Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu tự thuyết phục mình “tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy,…”
Ngọn đèn cũng không chớp nháy nữa, mà bóng trắng ở cửa thoát hiểm cũng không xuất hiện lần nữa Âu Tuấn liếc mắt nhìn Giản Linh, vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh như thường.
Anh hơi cau mày, rốt cuộc đây là do cô cứng vía hay vốn dĩ cô không phát hiện ra? Như thế mà cũng không biết xấu hổ mở mồm tự xưng là Giản đội trưởng của bộ đội đặc thù vì nhân dân phục vụ.
Đinh!
Có thang máy xuống đến tầng một.
Lúc cửa thang máy từ từ mở ra, trong đầu Âu Tuấn tưởng tượng ra muôn vàn tình huống nguy hiểm, nếu cửa thang máy mở ra bên trong có một bóng ma bay lơ lửng mặt đối mặt với anh thì… Rốt cuộc anh sẽ muốn đẩy Giản Linh vào trong thang máy để cô vì nhân dân phục vụ hay là kéo cô chạy trốn trong vui sướng đây?
Rất may, trong thang máy không có gì.
Cửa thang máy đóng lại.
Lúc này Giản Linh mới thả tay anh ra, sau đó bắt đầu thấy xấu hổ ngại ngùng.
Cô ho khẽ, không biết nên nói cái gì.
Âu Tuấn vì chuyện bóng trắng ở trước cửa lúc nãy nên không có tâm trạng để ngượng ngùng hay xấu hổ, nhưng vẫn tinh ý phát hiện ra Giản Linh đang xấu hổ, bởi vì khuôn mặt trắng nõn của cô lúc này đang đỏ bừng..
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Dương Tâm Lan: “Con bé kia thật là…… Không thanh lịch chút nào! Tiểu Tuấn vẫn rất lịch lãm.”Dịch Vân Huệ: “Con gái hoạt bát một chút cũng tốt! Thật đáng yêu!”Hai người mẹ liếc nhìn nhau mà cười.Dịch Vân Huệ: “Tôi nhìn hai đứa bọn nó cũng không tệ lắm.”Dương Tâm Lan liên tục gật đầu: “So với tưởng tượng của tôi cũng tốt hơn nhiều, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi, chỉ là ủy khuất Tiểu Tuấn rồi.Con bé nhà chúng tôi, nếu không có Tiểu Tuấn, không biết khi nào mới gả ra ngoài được!”Dịch Vân Huệ: “Làm gì có, bé Năm là quý nhân của Âu Tuấn đó.”Hai bà mẹ trốn trong bui cỏ nhìn trộm, cũng không có ý định bước đến, bọn họ không muốn đánh rắn động cỏ, nào đâu có hay Âu Tuấn và Giản Linh đều không phải đèn cạn dầu, đã sớm phát hiện ra bọn họ rình trộm rồi.Giản Linh khoác tay Âu Tuấn tung tăng đi qua cửa tòa nhà, đứng chờ trước cửa thang máy.Bên cạnh thang máy là cửa ra lối thoát hiểm của tòa nhà, cửa không khóa, bên trong tối om.Hình như tất cả các khu chung cư đều như thế, lối vào thang máy không mấy sáng sủa, ánh sáng lờ mờ tối tăm.Không biết có phải ảo giác hay không, bóng đèn đột nhiên lóe lên một cái.Âu Tuấn loáng thoáng nghe thấy tiếng bóng đèn nổ lách tách, sau đó ngọn đèn mờ mờ kia chớp nháy lúc sáng lúc tắt.Qua khóe mắt anh nhìn thấy rõ ràng có một bóng trắng bay lơ lửng ở cửa thoát hiểm, như thể chợt hiện ra trong không khí.Trong phút chốc, đầu Âu Tuấn như muốn nổ tung.Trước đây cho dù gặp phải tình huống khó giải quyết cỡ nào, hay là kẻ thù hung ác ra sao, anh đều có thể bình tĩnh mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh.Nhưng giờ phút này tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Ở chỗ cầu thang xuất hiện bóng trắng đáng ngờ thì không nói, nhưng sau khi ngọn đèn chớp nháy trở về bình thường thì bóng trắng cũng biến mất giống như ảo ảnh chưa từng tồn tại vậy.Âu Tuấn bắt đầu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tim đập thình thịch, không được trăm tám thì cũng phải trăm rưỡi nhịp một phút.Vẻ mặt anh vẫn trấn tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng.Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu tự thuyết phục mình “tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy,…”Ngọn đèn cũng không chớp nháy nữa, mà bóng trắng ở cửa thoát hiểm cũng không xuất hiện lần nữa Âu Tuấn liếc mắt nhìn Giản Linh, vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh như thường.Anh hơi cau mày, rốt cuộc đây là do cô cứng vía hay vốn dĩ cô không phát hiện ra? Như thế mà cũng không biết xấu hổ mở mồm tự xưng là Giản đội trưởng của bộ đội đặc thù vì nhân dân phục vụ.Đinh!Có thang máy xuống đến tầng một.Lúc cửa thang máy từ từ mở ra, trong đầu Âu Tuấn tưởng tượng ra muôn vàn tình huống nguy hiểm, nếu cửa thang máy mở ra bên trong có một bóng ma bay lơ lửng mặt đối mặt với anh thì… Rốt cuộc anh sẽ muốn đẩy Giản Linh vào trong thang máy để cô vì nhân dân phục vụ hay là kéo cô chạy trốn trong vui sướng đây?Rất may, trong thang máy không có gì.Cửa thang máy đóng lại.Lúc này Giản Linh mới thả tay anh ra, sau đó bắt đầu thấy xấu hổ ngại ngùng.Cô ho khẽ, không biết nên nói cái gì.Âu Tuấn vì chuyện bóng trắng ở trước cửa lúc nãy nên không có tâm trạng để ngượng ngùng hay xấu hổ, nhưng vẫn tinh ý phát hiện ra Giản Linh đang xấu hổ, bởi vì khuôn mặt trắng nõn của cô lúc này đang đỏ bừng..