Tác giả:

Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…

Chương 55

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Nói xong, Giản Linh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi xin lỗi về chuyện tối hôm qua, tôi quá nóng vội không biết chừng mực, lẽ ra phải từ từ… Dù sao thì chuyện tối hôm qua chúng ta sẽ nói sau.Bây giờ anh phải về ngay.Hai vị phụ huynh sáng tối vất vả như thế, không nên để họ phải lo lắng nữa!”Âu Tuấn không ngờ sẽ nghe thấy lời xin lỗi của Giản Linh, thật ra sau khi nghĩ lại chuyện đêm qua, thậm chí Âu Tuấn còn không cho rằng Giản Linh đã làm sai, những gì cô cho anh thấy chỉ là một phần cuộc sống của cô.Chỉ là cuộc sống của cô so với người bình thường thì kỳ quái hơn rất nhiều.Trên thực tế, Âu Tuấn cũng muốn nói chuyện với cô, bởi vì những điều kỳ lạ đó là có thật, cần phải đối mặt với nó một cách thẳng thắn.Cô không làm gì sai mà còn chủ động xin lỗi, giờ còn phải thay anh dỗ dành mẹ mình.Âu Tuấn đứng dậy đi ra cửa thay giày rồi đi ra ngoài: “Bây giờ tôi về ngay đây.”Cũng không biết có phải do ảnh hưởng bởi tâm trạng hay không, giọng nói của anh trở nên dịu dàng hơn.“Mua đồ ăn sáng đi! Tôi nói với bọn họ là anh đi tập thể dục buổi sáng, lúc anh về nói là mua đồ ăn sáng cho tôi nên về trễ, để bọn họ không trách anh, cùng lắm mẹ tôi cũng chỉ trách tôi không hiểu chuyện.”Giản Linh cũng không nhận ra sự dịu dàng trong giọng nói của anh, cô anh chóng nói: “Tôi cúp máy trước đây, anh nhanh lên đấy, về cứu tôi.”Âu Tuấn im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Muốn ăn cái gì?”“Hả?”Giản Linh sửng sốt, sau đó nhận ra có gì đó không đúng, bởi vì giọng nói của Âu Tuấn cũng không lạnh lùng, hình như là không tức giận?“Anh không tức giận nữa hả?”Giản Linh ngơ ngác hỏi.Âu Tuấn cười trầm thấp: “Nếu tôi nói tôi tức giận thì cô sẽ nhường phòng ngủ chính cho tôi hả?”Giản Linh ậm ừ: “Không đâu.”Âu Tuấn: “Vậy tôi tức giận cũng không có ý nghĩa gì.Cô muốn ăn gì? Bánh bao có được không? Bên này có tiệm bán bánh bao lớn.”Giản Linh suy nghĩ một lúc: “Vậy tôi muốn hai cái.”Âu Tuấn: “Chờ đó.”Trước khi cúp máy, Giản Linh nghe thấy tiếng anh khởi động xe.Sau khi kết thúc cuộc gọi, Giản Linh xoa xoa mặt, lộ ra khuôn mặt tươi cười mà cô cho là “dịu dàng hiền thục”rồi đi vào phòng khách chào hỏi hai bà mẹ.Dương Tâm Lan thấy cô ấy đi ra thì nhướng mày hỏi: “Nói chuyện lâu như vậy? Con ở cùng Âu Tuấn có tốt không?”Giản Linh “dịu dàng hiền thục”mỉm cười nhưng lời nói lại không có chút “dịu dàng hiền thục” nào.Giản Linh nói: “Cũng tạm được, coi như là cố gắng chịu đựng, chứ không còn cách nào được nữa?Dương Tâm Lan lập tức đen mặt, muốn dạy dỗ cô.Từ nhỏ Giản Linh đã là một người thông minh, cô biết rất rõ đạo lý trẻ con khóc mới có kẹo ăn, lúc còn nhỏ mỗi khi bị đánh cô đều trốn sau lưng bà ngoại, ầm ĩ nói bà ngoại ơi con gái người đánh con!Lúc này, cô trực tiếp trốn sang chỗ Dịch Vân Huệ, ấm ức nói: “Bác ơi…”.

Nói xong, Giản Linh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi xin lỗi về chuyện tối hôm qua, tôi quá nóng vội không biết chừng mực, lẽ ra phải từ từ… Dù sao thì chuyện tối hôm qua chúng ta sẽ nói sau.

Bây giờ anh phải về ngay.

Hai vị phụ huynh sáng tối vất vả như thế, không nên để họ phải lo lắng nữa!”

Âu Tuấn không ngờ sẽ nghe thấy lời xin lỗi của Giản Linh, thật ra sau khi nghĩ lại chuyện đêm qua, thậm chí Âu Tuấn còn không cho rằng Giản Linh đã làm sai, những gì cô cho anh thấy chỉ là một phần cuộc sống của cô.

Chỉ là cuộc sống của cô so với người bình thường thì kỳ quái hơn rất nhiều.

Trên thực tế, Âu Tuấn cũng muốn nói chuyện với cô, bởi vì những điều kỳ lạ đó là có thật, cần phải đối mặt với nó một cách thẳng thắn.

Cô không làm gì sai mà còn chủ động xin lỗi, giờ còn phải thay anh dỗ dành mẹ mình.

Âu Tuấn đứng dậy đi ra cửa thay giày rồi đi ra ngoài: “Bây giờ tôi về ngay đây.

Cũng không biết có phải do ảnh hưởng bởi tâm trạng hay không, giọng nói của anh trở nên dịu dàng hơn.

“Mua đồ ăn sáng đi! Tôi nói với bọn họ là anh đi tập thể dục buổi sáng, lúc anh về nói là mua đồ ăn sáng cho tôi nên về trễ, để bọn họ không trách anh, cùng lắm mẹ tôi cũng chỉ trách tôi không hiểu chuyện.

Giản Linh cũng không nhận ra sự dịu dàng trong giọng nói của anh, cô anh chóng nói: “Tôi cúp máy trước đây, anh nhanh lên đấy, về cứu tôi.

Âu Tuấn im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Muốn ăn cái gì?”

“Hả?”

Giản Linh sửng sốt, sau đó nhận ra có gì đó không đúng, bởi vì giọng nói của Âu Tuấn cũng không lạnh lùng, hình như là không tức giận?

“Anh không tức giận nữa hả?”

Giản Linh ngơ ngác hỏi.

Âu Tuấn cười trầm thấp: “Nếu tôi nói tôi tức giận thì cô sẽ nhường phòng ngủ chính cho tôi hả?”

Giản Linh ậm ừ: “Không đâu.

Âu Tuấn: “Vậy tôi tức giận cũng không có ý nghĩa gì.

Cô muốn ăn gì? Bánh bao có được không? Bên này có tiệm bán bánh bao lớn.

Giản Linh suy nghĩ một lúc: “Vậy tôi muốn hai cái.

Âu Tuấn: “Chờ đó.

Trước khi cúp máy, Giản Linh nghe thấy tiếng anh khởi động xe.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Giản Linh xoa xoa mặt, lộ ra khuôn mặt tươi cười mà cô cho là “dịu dàng hiền thục”

rồi đi vào phòng khách chào hỏi hai bà mẹ.

Dương Tâm Lan thấy cô ấy đi ra thì nhướng mày hỏi: “Nói chuyện lâu như vậy? Con ở cùng Âu Tuấn có tốt không?”

Giản Linh “dịu dàng hiền thục”mỉm cười nhưng lời nói lại không có chút “dịu dàng hiền thục” nào.

Giản Linh nói: “Cũng tạm được, coi như là cố gắng chịu đựng, chứ không còn cách nào được nữa?

Dương Tâm Lan lập tức đen mặt, muốn dạy dỗ cô.

Từ nhỏ Giản Linh đã là một người thông minh, cô biết rất rõ đạo lý trẻ con khóc mới có kẹo ăn, lúc còn nhỏ mỗi khi bị đánh cô đều trốn sau lưng bà ngoại, ầm ĩ nói bà ngoại ơi con gái người đánh con!

Lúc này, cô trực tiếp trốn sang chỗ Dịch Vân Huệ, ấm ức nói: “Bác ơi…”.

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Nói xong, Giản Linh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi xin lỗi về chuyện tối hôm qua, tôi quá nóng vội không biết chừng mực, lẽ ra phải từ từ… Dù sao thì chuyện tối hôm qua chúng ta sẽ nói sau.Bây giờ anh phải về ngay.Hai vị phụ huynh sáng tối vất vả như thế, không nên để họ phải lo lắng nữa!”Âu Tuấn không ngờ sẽ nghe thấy lời xin lỗi của Giản Linh, thật ra sau khi nghĩ lại chuyện đêm qua, thậm chí Âu Tuấn còn không cho rằng Giản Linh đã làm sai, những gì cô cho anh thấy chỉ là một phần cuộc sống của cô.Chỉ là cuộc sống của cô so với người bình thường thì kỳ quái hơn rất nhiều.Trên thực tế, Âu Tuấn cũng muốn nói chuyện với cô, bởi vì những điều kỳ lạ đó là có thật, cần phải đối mặt với nó một cách thẳng thắn.Cô không làm gì sai mà còn chủ động xin lỗi, giờ còn phải thay anh dỗ dành mẹ mình.Âu Tuấn đứng dậy đi ra cửa thay giày rồi đi ra ngoài: “Bây giờ tôi về ngay đây.”Cũng không biết có phải do ảnh hưởng bởi tâm trạng hay không, giọng nói của anh trở nên dịu dàng hơn.“Mua đồ ăn sáng đi! Tôi nói với bọn họ là anh đi tập thể dục buổi sáng, lúc anh về nói là mua đồ ăn sáng cho tôi nên về trễ, để bọn họ không trách anh, cùng lắm mẹ tôi cũng chỉ trách tôi không hiểu chuyện.”Giản Linh cũng không nhận ra sự dịu dàng trong giọng nói của anh, cô anh chóng nói: “Tôi cúp máy trước đây, anh nhanh lên đấy, về cứu tôi.”Âu Tuấn im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Muốn ăn cái gì?”“Hả?”Giản Linh sửng sốt, sau đó nhận ra có gì đó không đúng, bởi vì giọng nói của Âu Tuấn cũng không lạnh lùng, hình như là không tức giận?“Anh không tức giận nữa hả?”Giản Linh ngơ ngác hỏi.Âu Tuấn cười trầm thấp: “Nếu tôi nói tôi tức giận thì cô sẽ nhường phòng ngủ chính cho tôi hả?”Giản Linh ậm ừ: “Không đâu.”Âu Tuấn: “Vậy tôi tức giận cũng không có ý nghĩa gì.Cô muốn ăn gì? Bánh bao có được không? Bên này có tiệm bán bánh bao lớn.”Giản Linh suy nghĩ một lúc: “Vậy tôi muốn hai cái.”Âu Tuấn: “Chờ đó.”Trước khi cúp máy, Giản Linh nghe thấy tiếng anh khởi động xe.Sau khi kết thúc cuộc gọi, Giản Linh xoa xoa mặt, lộ ra khuôn mặt tươi cười mà cô cho là “dịu dàng hiền thục”rồi đi vào phòng khách chào hỏi hai bà mẹ.Dương Tâm Lan thấy cô ấy đi ra thì nhướng mày hỏi: “Nói chuyện lâu như vậy? Con ở cùng Âu Tuấn có tốt không?”Giản Linh “dịu dàng hiền thục”mỉm cười nhưng lời nói lại không có chút “dịu dàng hiền thục” nào.Giản Linh nói: “Cũng tạm được, coi như là cố gắng chịu đựng, chứ không còn cách nào được nữa?Dương Tâm Lan lập tức đen mặt, muốn dạy dỗ cô.Từ nhỏ Giản Linh đã là một người thông minh, cô biết rất rõ đạo lý trẻ con khóc mới có kẹo ăn, lúc còn nhỏ mỗi khi bị đánh cô đều trốn sau lưng bà ngoại, ầm ĩ nói bà ngoại ơi con gái người đánh con!Lúc này, cô trực tiếp trốn sang chỗ Dịch Vân Huệ, ấm ức nói: “Bác ơi…”.

Chương 55