Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 63
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Vừa nói xong, mặc dù Giản Linh không nghe thấy Nhạc Phong nói gì ở đầu bên kia, nhưng khi suy nghĩ một chút thì cảm thấy Âu Tuấn nói đưa một người đến là chỉ cô.Nhạc Phong nói: “Vậy tôi chỉ chờ cậu đến đấy…”Người bình thường làm gì có thể đến đội đặc công làm huấn luyện, nhưng thân phận của Âu Tuấn bày ở đó, huống chi là còn có sức mạnh thế gia quân nhân của nhà họ Âu, đây đều không phải là chuyện.Mà Giản Linh, cho dù không cần Âu Tuấn ra mặt, cô đã có thể chỉ huy hành động của đội đặc chủng ngay tại chỗ, vậy nghĩ làm một huấn luyện cũng vẫn quyền hạn chứ.Sau khi cúp điện thoại, Giản Linh cảnh giác nhìn Âu Tuấn: “Anh muốn làm gì? Chiều nay muốn đưa tôi đi đâu?”Âu Tuấn mỉm cười: “Giản Tiểu Ngũ, cô thật giỏi!”Giản Linh: “? ? ?”Cô bối rối nhìn anh vươn tay ra xoa đầu cô: “Nói chuyện thì nói chuyện! Còn sợ nữa là thu tiền đấy!”Âu Tuấn nói: “Ưu điểm lớn nhất của cô quả nhiên chính là tự mình biết mình, tôi còn chưa nói gì mà cô đã biết tôi muốn đưa cô đi.”“…”Giản Linh vừa nhìn anh, vừa lầm bầm: “Ở đây chỉ có tôi và anh, anh vừa nghe điện thoại vừa nhìn tôi, tôi cũng đâu có mù! Nếu còn không biết anh đang nói về tôi, vậy thì không phải là tự mình biết mình, mà là ngu xuẩn.”“Mau chóng thu xếp.”Âu Tuấn hất cằm với cô: “Đưa cô đi ăn trước, sau đó xuất phát.”Mặc dù Giản Linh bối rối, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đứng dậy, vừa đi về phía phòng thay quần áo, vừa hỏi: “Đi đâu chứ?”“Đến nơi thì cô sẽ biết.”Âu Tuấn cho một câu trả lời mơ hồ.Giản Linh cũng lười hỏi tiếp, cô vào trong thay quần áo rồi.Không lâu sau, cô đã đi ra.Âu Tuấn nhìn cô đi từ bên trong ra, ánh mắt ngẩn ra.“Đây là muốn làm gì vậy…”Anh tự lẩm bẩm một mình.Giản Linh cúi đầu nhìn mình, nhăn mày nói: “Là đó tôi đánh giá bản thân quá cao, quần áo của anh tôi không mặc được…”Cô gái đứng trước cửa phòng thay quần áo, dáng người một mét bảy cũng coi là cao ráo, trên người không hề có một chút mỡ thừa, thân hình mạnh mẽ và thon thả, đường cong đẹp đẽ.Lúc này, cô mang trên mình chiếc áo sơ mi của Âu Tuấn, mặc lên người trông rất rộng, bên dưới che đến nửa đùi.Tiếp theo là đôi chân thẳng tắp, trắng nõn và mịn màng, thon dài trông rất đẹp, lộ ra dưới áo sơ mi.Cô đi chân trần, mắt cá chân nhỏ mảnh, tinh tế, ngón chân tròn, trơn bóng còn nghịch ngợm vểnh lên.Âu Tuấn sống độc thân từ khi sinh ra tới giờ, lớn tên từ trong quân doanh, hoàn toàn là thẩm mỹ của trai thẳng, chưa bao giờ nghĩ đến Giản Tiểu Ngũ không có dáng vẻ của một người con gái nhưng lại có thể mặc áo của anh, còn mặc ra một hương vị như vậy.“Cô không thể mặc những bộ quần áo mà bác gái đưa đến hay sao?”Âu Tuấn mất tự nhiên đưa mắt nhìn đi chỗ khác, để tránh vừa nhìn lại hiện lên trước mắt một đôi chân dài trắng nõn..
Vừa nói xong, mặc dù Giản Linh không nghe thấy Nhạc Phong nói gì ở đầu bên kia, nhưng khi suy nghĩ một chút thì cảm thấy Âu Tuấn nói đưa một người đến là chỉ cô.
Nhạc Phong nói: “Vậy tôi chỉ chờ cậu đến đấy…”
Người bình thường làm gì có thể đến đội đặc công làm huấn luyện, nhưng thân phận của Âu Tuấn bày ở đó, huống chi là còn có sức mạnh thế gia quân nhân của nhà họ Âu, đây đều không phải là chuyện.
Mà Giản Linh, cho dù không cần Âu Tuấn ra mặt, cô đã có thể chỉ huy hành động của đội đặc chủng ngay tại chỗ, vậy nghĩ làm một huấn luyện cũng vẫn quyền hạn chứ.
Sau khi cúp điện thoại, Giản Linh cảnh giác nhìn Âu Tuấn: “Anh muốn làm gì? Chiều nay muốn đưa tôi đi đâu?”
Âu Tuấn mỉm cười: “Giản Tiểu Ngũ, cô thật giỏi!”
Giản Linh: “? ? ?”
Cô bối rối nhìn anh vươn tay ra xoa đầu cô: “Nói chuyện thì nói chuyện! Còn sợ nữa là thu tiền đấy!”
Âu Tuấn nói: “Ưu điểm lớn nhất của cô quả nhiên chính là tự mình biết mình, tôi còn chưa nói gì mà cô đã biết tôi muốn đưa cô đi.
”
“…”
Giản Linh vừa nhìn anh, vừa lầm bầm: “Ở đây chỉ có tôi và anh, anh vừa nghe điện thoại vừa nhìn tôi, tôi cũng đâu có mù! Nếu còn không biết anh đang nói về tôi, vậy thì không phải là tự mình biết mình, mà là ngu xuẩn.
”
“Mau chóng thu xếp.
”
Âu Tuấn hất cằm với cô: “Đưa cô đi ăn trước, sau đó xuất phát.
”
Mặc dù Giản Linh bối rối, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đứng dậy, vừa đi về phía phòng thay quần áo, vừa hỏi: “Đi đâu chứ?”
“Đến nơi thì cô sẽ biết.
”
Âu Tuấn cho một câu trả lời mơ hồ.
Giản Linh cũng lười hỏi tiếp, cô vào trong thay quần áo rồi.
Không lâu sau, cô đã đi ra.
Âu Tuấn nhìn cô đi từ bên trong ra, ánh mắt ngẩn ra.
“Đây là muốn làm gì vậy…”
Anh tự lẩm bẩm một mình.
Giản Linh cúi đầu nhìn mình, nhăn mày nói: “Là đó tôi đánh giá bản thân quá cao, quần áo của anh tôi không mặc được…”
Cô gái đứng trước cửa phòng thay quần áo, dáng người một mét bảy cũng coi là cao ráo, trên người không hề có một chút mỡ thừa, thân hình mạnh mẽ và thon thả, đường cong đẹp đẽ.
Lúc này, cô mang trên mình chiếc áo sơ mi của Âu Tuấn, mặc lên người trông rất rộng, bên dưới che đến nửa đùi.
Tiếp theo là đôi chân thẳng tắp, trắng nõn và mịn màng, thon dài trông rất đẹp, lộ ra dưới áo sơ mi.
Cô đi chân trần, mắt cá chân nhỏ mảnh, tinh tế, ngón chân tròn, trơn bóng còn nghịch ngợm vểnh lên.
Âu Tuấn sống độc thân từ khi sinh ra tới giờ, lớn tên từ trong quân doanh, hoàn toàn là thẩm mỹ của trai thẳng, chưa bao giờ nghĩ đến Giản Tiểu Ngũ không có dáng vẻ của một người con gái nhưng lại có thể mặc áo của anh, còn mặc ra một hương vị như vậy.
“Cô không thể mặc những bộ quần áo mà bác gái đưa đến hay sao?”
Âu Tuấn mất tự nhiên đưa mắt nhìn đi chỗ khác, để tránh vừa nhìn lại hiện lên trước mắt một đôi chân dài trắng nõn.
.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Vừa nói xong, mặc dù Giản Linh không nghe thấy Nhạc Phong nói gì ở đầu bên kia, nhưng khi suy nghĩ một chút thì cảm thấy Âu Tuấn nói đưa một người đến là chỉ cô.Nhạc Phong nói: “Vậy tôi chỉ chờ cậu đến đấy…”Người bình thường làm gì có thể đến đội đặc công làm huấn luyện, nhưng thân phận của Âu Tuấn bày ở đó, huống chi là còn có sức mạnh thế gia quân nhân của nhà họ Âu, đây đều không phải là chuyện.Mà Giản Linh, cho dù không cần Âu Tuấn ra mặt, cô đã có thể chỉ huy hành động của đội đặc chủng ngay tại chỗ, vậy nghĩ làm một huấn luyện cũng vẫn quyền hạn chứ.Sau khi cúp điện thoại, Giản Linh cảnh giác nhìn Âu Tuấn: “Anh muốn làm gì? Chiều nay muốn đưa tôi đi đâu?”Âu Tuấn mỉm cười: “Giản Tiểu Ngũ, cô thật giỏi!”Giản Linh: “? ? ?”Cô bối rối nhìn anh vươn tay ra xoa đầu cô: “Nói chuyện thì nói chuyện! Còn sợ nữa là thu tiền đấy!”Âu Tuấn nói: “Ưu điểm lớn nhất của cô quả nhiên chính là tự mình biết mình, tôi còn chưa nói gì mà cô đã biết tôi muốn đưa cô đi.”“…”Giản Linh vừa nhìn anh, vừa lầm bầm: “Ở đây chỉ có tôi và anh, anh vừa nghe điện thoại vừa nhìn tôi, tôi cũng đâu có mù! Nếu còn không biết anh đang nói về tôi, vậy thì không phải là tự mình biết mình, mà là ngu xuẩn.”“Mau chóng thu xếp.”Âu Tuấn hất cằm với cô: “Đưa cô đi ăn trước, sau đó xuất phát.”Mặc dù Giản Linh bối rối, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đứng dậy, vừa đi về phía phòng thay quần áo, vừa hỏi: “Đi đâu chứ?”“Đến nơi thì cô sẽ biết.”Âu Tuấn cho một câu trả lời mơ hồ.Giản Linh cũng lười hỏi tiếp, cô vào trong thay quần áo rồi.Không lâu sau, cô đã đi ra.Âu Tuấn nhìn cô đi từ bên trong ra, ánh mắt ngẩn ra.“Đây là muốn làm gì vậy…”Anh tự lẩm bẩm một mình.Giản Linh cúi đầu nhìn mình, nhăn mày nói: “Là đó tôi đánh giá bản thân quá cao, quần áo của anh tôi không mặc được…”Cô gái đứng trước cửa phòng thay quần áo, dáng người một mét bảy cũng coi là cao ráo, trên người không hề có một chút mỡ thừa, thân hình mạnh mẽ và thon thả, đường cong đẹp đẽ.Lúc này, cô mang trên mình chiếc áo sơ mi của Âu Tuấn, mặc lên người trông rất rộng, bên dưới che đến nửa đùi.Tiếp theo là đôi chân thẳng tắp, trắng nõn và mịn màng, thon dài trông rất đẹp, lộ ra dưới áo sơ mi.Cô đi chân trần, mắt cá chân nhỏ mảnh, tinh tế, ngón chân tròn, trơn bóng còn nghịch ngợm vểnh lên.Âu Tuấn sống độc thân từ khi sinh ra tới giờ, lớn tên từ trong quân doanh, hoàn toàn là thẩm mỹ của trai thẳng, chưa bao giờ nghĩ đến Giản Tiểu Ngũ không có dáng vẻ của một người con gái nhưng lại có thể mặc áo của anh, còn mặc ra một hương vị như vậy.“Cô không thể mặc những bộ quần áo mà bác gái đưa đến hay sao?”Âu Tuấn mất tự nhiên đưa mắt nhìn đi chỗ khác, để tránh vừa nhìn lại hiện lên trước mắt một đôi chân dài trắng nõn..