Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 67
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Âu Tuấn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý: “Cô có thể tập luyện được, tôi sẽ đi cùng cô đến bộ đội đặc thù, không kéo dài.”Giản Linh lập tức tay ra hiệu “tiếp tục tiến lên phía trước.”Âu Tuấn đạp ga, xe đi qua cổng đội đặc công rồi dừng ở bãi đậu xe ngoài cổng.Sau một cuộc điện thoại, Nhạc Phong lập tức ra đón, mặc đồng phục màu đen từ đầu đến chân, dáng người vạm vỡ và rất cao to.Nhạc Phong cười, nói: “Rất đúng giờ đấy! Ánh mắt ngay lập tức nhìn Giản Linh.Một lát liền đoán được đây chắc là người gần đây đang làm Âu Tuấn đau đầu nhất – người vợ được trong nhà sắp xếp.Nhạc Phong nói nhỏ với Âu Tuấn: “Không phải chứ, dù cậu có không vui về sự sắp xếp ở trong nhà thì cũng đừng có dùng cách huấn luyện ở chỗ chúng ta giày vò con gái nhà người ta chứ.”Âu Tuấn thờ ơ nói: “Cậu đừng có dáng vẻ ăn không nói có như vậy, cô ấy cũng được coi là người trong hệ thống.”Mặc dù bộ đội đặc thù của Giản Linh là cơ mật nhưng đã gọi là bộ đội thì đương nhiên cũng coi là trong hệ thống.“Hơn nữa, cậu cũng xem nhẹ cô ấy quá rồi, nếu cậu thật sự muốn so sánh, ai thua còn chưa biết được.”Âu Tuấn nói.Nhạc Phong không thể tin nổi nhìn anh, không phải anh ta kinh ngạc vì nội dung mà anh nói là thân phận của Giản Linh không tầm thường.Mà là vì…Nhạc Phong: “Ôi trời, cậu lại có thể bênh vực cơ đấy?”Âu Tuấn ngơ ngác, sau đó cau mày: “Cút đi!”Nhạc Phong vui mừng hớn hở đưa tay về phía Giản Linh: “Nhạc Phong.”Giản Linh bắt tay với anh ta: “Giản Linh.”Vào lúc này, có một giọng nói trầm của người đàn ông truyền ra từ bên trong, còn mang theo chút vui mừng và ngạc nhiên: “Đội trưởng Giản?”Giản Linh dựa theo giọng nói nhìn sang, lúc nhìn thấy chủ nhân của giọng nói thì hơi sững sờ, sau đó bật cười: “Ơ?”Nhạc Phong ở bên cạnh Âu Tuấn thấp giọng mắng: “Mẹ nó, đúng là thằng nhãi này, chó săn trung đoàn phái tới, huấn luyện cho chúng tôi cả buổi sáng đến mức không thành hình người luôn rồi.”Âu Tuấn hỏi: “Anh ta?”Nhạc Phong gật đầu, thấp giọng nói: “Từ Mộ Hành, cậu biết anh ta, đúng không?”Khoét miệng Âu Tuấn khẽ nhếch sang một bên, mỉm cười xấu xa: “Đương nhiên.”Lúc ở Kim Đàn Xác thi đấu, nếu như không có Âu Tuấn anh vậy Kim Đàn Xác sẽ là của Từ Mộ Hành, kỹ thuật bắn cũng được coi là sự kiêu ngạo của đặc công rồi.Nhạc Phong không hiểu: “Chỉ là, sao anh ta lại quen với vợ anh?”Mặc dù vẫn chưa phải là vợ nhưng lúc này không quan tâm đến việc uốn nắn lại lời nói của Nhạc Phong.Bởi vì anh cũng rất tò mò tại sao Từ Mộ Hành lại quen biết Giản Tiểu Ngũ?Từ Mộ Hành cao to và đẹp trai, màu da lúa mạch chắc khỏe, lộ ra một vẻ người đàn ông nam tính và mạnh mẽ, tuổi tác cũng ngang với Âu Tuấn nhưng so với Âu Tuấn đường nét trên khuôn mặt rất hoàn hảo, ánh mắt luôn lộ ra một chút kiêu căng, ngạo mạn có cảm giác đẹp trai ngời ngời.Thì Từ Mộ Hành là loại hình vừa nhìn đã thấy là thanh niên năm tốt.Anh ta đi đến: “Đội trưởng Giản, lâu rồi không gặp, sao cô lại đến đây?”.
Âu Tuấn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý: “Cô có thể tập luyện được, tôi sẽ đi cùng cô đến bộ đội đặc thù, không kéo dài.
”
Giản Linh lập tức tay ra hiệu “tiếp tục tiến lên phía trước.
”
Âu Tuấn đạp ga, xe đi qua cổng đội đặc công rồi dừng ở bãi đậu xe ngoài cổng.
Sau một cuộc điện thoại, Nhạc Phong lập tức ra đón, mặc đồng phục màu đen từ đầu đến chân, dáng người vạm vỡ và rất cao to.
Nhạc Phong cười, nói: “Rất đúng giờ đấy! Ánh mắt ngay lập tức nhìn Giản Linh.
Một lát liền đoán được đây chắc là người gần đây đang làm Âu Tuấn đau đầu nhất – người vợ được trong nhà sắp xếp.
Nhạc Phong nói nhỏ với Âu Tuấn: “Không phải chứ, dù cậu có không vui về sự sắp xếp ở trong nhà thì cũng đừng có dùng cách huấn luyện ở chỗ chúng ta giày vò con gái nhà người ta chứ.
”
Âu Tuấn thờ ơ nói: “Cậu đừng có dáng vẻ ăn không nói có như vậy, cô ấy cũng được coi là người trong hệ thống.
”
Mặc dù bộ đội đặc thù của Giản Linh là cơ mật nhưng đã gọi là bộ đội thì đương nhiên cũng coi là trong hệ thống.
“Hơn nữa, cậu cũng xem nhẹ cô ấy quá rồi, nếu cậu thật sự muốn so sánh, ai thua còn chưa biết được.
”
Âu Tuấn nói.
Nhạc Phong không thể tin nổi nhìn anh, không phải anh ta kinh ngạc vì nội dung mà anh nói là thân phận của Giản Linh không tầm thường.
Mà là vì…
Nhạc Phong: “Ôi trời, cậu lại có thể bênh vực cơ đấy?”
Âu Tuấn ngơ ngác, sau đó cau mày: “Cút đi!”
Nhạc Phong vui mừng hớn hở đưa tay về phía Giản Linh: “Nhạc Phong.
”
Giản Linh bắt tay với anh ta: “Giản Linh.
”
Vào lúc này, có một giọng nói trầm của người đàn ông truyền ra từ bên trong, còn mang theo chút vui mừng và ngạc nhiên: “Đội trưởng Giản?”
Giản Linh dựa theo giọng nói nhìn sang, lúc nhìn thấy chủ nhân của giọng nói thì hơi sững sờ, sau đó bật cười: “Ơ?”
Nhạc Phong ở bên cạnh Âu Tuấn thấp giọng mắng: “Mẹ nó, đúng là thằng nhãi này, chó săn trung đoàn phái tới, huấn luyện cho chúng tôi cả buổi sáng đến mức không thành hình người luôn rồi.
”
Âu Tuấn hỏi: “Anh ta?”
Nhạc Phong gật đầu, thấp giọng nói: “Từ Mộ Hành, cậu biết anh ta, đúng không?”
Khoét miệng Âu Tuấn khẽ nhếch sang một bên, mỉm cười xấu xa: “Đương nhiên.
”
Lúc ở Kim Đàn Xác thi đấu, nếu như không có Âu Tuấn anh vậy Kim Đàn Xác sẽ là của Từ Mộ Hành, kỹ thuật bắn cũng được coi là sự kiêu ngạo của đặc công rồi.
Nhạc Phong không hiểu: “Chỉ là, sao anh ta lại quen với vợ anh?”
Mặc dù vẫn chưa phải là vợ nhưng lúc này không quan tâm đến việc uốn nắn lại lời nói của Nhạc Phong.
Bởi vì anh cũng rất tò mò tại sao Từ Mộ Hành lại quen biết Giản Tiểu Ngũ?
Từ Mộ Hành cao to và đẹp trai, màu da lúa mạch chắc khỏe, lộ ra một vẻ người đàn ông nam tính và mạnh mẽ, tuổi tác cũng ngang với Âu Tuấn nhưng so với Âu Tuấn đường nét trên khuôn mặt rất hoàn hảo, ánh mắt luôn lộ ra một chút kiêu căng, ngạo mạn có cảm giác đẹp trai ngời ngời.
Thì Từ Mộ Hành là loại hình vừa nhìn đã thấy là thanh niên năm tốt.
Anh ta đi đến: “Đội trưởng Giản, lâu rồi không gặp, sao cô lại đến đây?”.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Âu Tuấn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý: “Cô có thể tập luyện được, tôi sẽ đi cùng cô đến bộ đội đặc thù, không kéo dài.”Giản Linh lập tức tay ra hiệu “tiếp tục tiến lên phía trước.”Âu Tuấn đạp ga, xe đi qua cổng đội đặc công rồi dừng ở bãi đậu xe ngoài cổng.Sau một cuộc điện thoại, Nhạc Phong lập tức ra đón, mặc đồng phục màu đen từ đầu đến chân, dáng người vạm vỡ và rất cao to.Nhạc Phong cười, nói: “Rất đúng giờ đấy! Ánh mắt ngay lập tức nhìn Giản Linh.Một lát liền đoán được đây chắc là người gần đây đang làm Âu Tuấn đau đầu nhất – người vợ được trong nhà sắp xếp.Nhạc Phong nói nhỏ với Âu Tuấn: “Không phải chứ, dù cậu có không vui về sự sắp xếp ở trong nhà thì cũng đừng có dùng cách huấn luyện ở chỗ chúng ta giày vò con gái nhà người ta chứ.”Âu Tuấn thờ ơ nói: “Cậu đừng có dáng vẻ ăn không nói có như vậy, cô ấy cũng được coi là người trong hệ thống.”Mặc dù bộ đội đặc thù của Giản Linh là cơ mật nhưng đã gọi là bộ đội thì đương nhiên cũng coi là trong hệ thống.“Hơn nữa, cậu cũng xem nhẹ cô ấy quá rồi, nếu cậu thật sự muốn so sánh, ai thua còn chưa biết được.”Âu Tuấn nói.Nhạc Phong không thể tin nổi nhìn anh, không phải anh ta kinh ngạc vì nội dung mà anh nói là thân phận của Giản Linh không tầm thường.Mà là vì…Nhạc Phong: “Ôi trời, cậu lại có thể bênh vực cơ đấy?”Âu Tuấn ngơ ngác, sau đó cau mày: “Cút đi!”Nhạc Phong vui mừng hớn hở đưa tay về phía Giản Linh: “Nhạc Phong.”Giản Linh bắt tay với anh ta: “Giản Linh.”Vào lúc này, có một giọng nói trầm của người đàn ông truyền ra từ bên trong, còn mang theo chút vui mừng và ngạc nhiên: “Đội trưởng Giản?”Giản Linh dựa theo giọng nói nhìn sang, lúc nhìn thấy chủ nhân của giọng nói thì hơi sững sờ, sau đó bật cười: “Ơ?”Nhạc Phong ở bên cạnh Âu Tuấn thấp giọng mắng: “Mẹ nó, đúng là thằng nhãi này, chó săn trung đoàn phái tới, huấn luyện cho chúng tôi cả buổi sáng đến mức không thành hình người luôn rồi.”Âu Tuấn hỏi: “Anh ta?”Nhạc Phong gật đầu, thấp giọng nói: “Từ Mộ Hành, cậu biết anh ta, đúng không?”Khoét miệng Âu Tuấn khẽ nhếch sang một bên, mỉm cười xấu xa: “Đương nhiên.”Lúc ở Kim Đàn Xác thi đấu, nếu như không có Âu Tuấn anh vậy Kim Đàn Xác sẽ là của Từ Mộ Hành, kỹ thuật bắn cũng được coi là sự kiêu ngạo của đặc công rồi.Nhạc Phong không hiểu: “Chỉ là, sao anh ta lại quen với vợ anh?”Mặc dù vẫn chưa phải là vợ nhưng lúc này không quan tâm đến việc uốn nắn lại lời nói của Nhạc Phong.Bởi vì anh cũng rất tò mò tại sao Từ Mộ Hành lại quen biết Giản Tiểu Ngũ?Từ Mộ Hành cao to và đẹp trai, màu da lúa mạch chắc khỏe, lộ ra một vẻ người đàn ông nam tính và mạnh mẽ, tuổi tác cũng ngang với Âu Tuấn nhưng so với Âu Tuấn đường nét trên khuôn mặt rất hoàn hảo, ánh mắt luôn lộ ra một chút kiêu căng, ngạo mạn có cảm giác đẹp trai ngời ngời.Thì Từ Mộ Hành là loại hình vừa nhìn đã thấy là thanh niên năm tốt.Anh ta đi đến: “Đội trưởng Giản, lâu rồi không gặp, sao cô lại đến đây?”.