Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 69
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Làm cho anh càng thêm hài lòng.Anh dơ ngón tay cái ấn lên ngón tay cái của cô: “Chứng nhận!”Từ Mộ Hành vừa quay đầu đã nhìn thấy hai ngón tay của hai người đang đối nhau, nhất là trên khuôn mặt đẹp trai từ trước đến nay luôn kiêu ngạo của Âu Tuấn lúc này đang cụp mắt cười ấm áp.Từ Mộ Hành dừng lại, hỏi: “Chiều nay anh Âu cũng tham gia buổi huấn luyện của tôi sao?”Âu Tuấn nhìn anh ta: “Đương nhiên.”Từ Mộ Hành: “Tôi huấn luyện không hề nhẹ nhàng đâu.”Âu Tuấn mỉm cười, khoé môi cong lên tà hơi ác: “Không sao, tôi chưa bao giờ từng huấn luyện nhẹ nhàng.”Từ Mộ Hành: “Mỏi mắt mong chờ.”Dáng vẻ Giản Linh lại rất thư thái và thoải mái, cô lấy một bộ đồng phục đặc công vừa người rồi đi thay, bộ đồng phục đen từ đầu đến chân, mang trên người cô, mặc ra một tư thế mảnh mai và mạnh mẽ của một phụ nữ.Vốn tưởng rằng tốc độ thay quần áo của Âu Tuấn khá nhanh nhưng lúc Giản Linh đi ra, Âu Tuấn còn chưa ra.Từ Mộ Hành đứng thẳng người chờ ở đó, lúc nhìn thấy cô bước ra thì cười nói: “Lâu rồi không gặp, đội trưởng Giản vẫn tư thế hiên ngang như xưa.”Giản Linh mỉm cười: “Đội trưởng Từ quá khen rồi.”Đến bây giờ Từ Mộ Hành vẫn nhớ hai năm trước lúc hợp tác với Giản Linh xử lý một vụ án.Thật ra cho đến bây giờ, Từ Mộ Hành vẫn không thể hiểu được, trong vụ án đó rốt cuộc cái gì đã đối phó với những kẻ địch đó.Khác với tốc độ nhanh nhẹn của người thường, bạo lực, năng lực kỳ dị và tính cách nóng nảy.Đó cũng là lần đầu Từ Mộ Hành tiếp xúc với năng lực bí ẩn của bộ đội đặc thù bởi vì liên quan đến tình tiết của vụ án.Nhưng bây giờ Từ Mộ Hành vẫn còn nhớ giọng nữ chỉ huy rất rành mạch phân minh trong máy vô tuyến.Và sau khi anh ta giải quyết được phần lớn kẻ địch, lúc bị những con cá lọt lưới tức giận tập kích đến chỗ của anh đánh úp, Giản Linh đột nhiên xuất hiện và ra tay nhanh nhẹn cứu anh ta, lúc cơ cởi bỏ mặt nạ xuống, khuôn mặt nở nụ cười, vươn tay ra với anh: “Anh không sao chứ? Tôi là chỉ huy của lần hành động lần này, Giản Linh.”Đến cuối cùng, Từ Mộ Hành cũng không thể biết trong vụ án đó những kẻ tội phạm khác với người thường rốt cuộc có lai lịch gì và là cái thứ gì.Tất cả những tài liệu của vụ án đều được chuyển đi, ngay cả Giản Linh- người chỉ huy cuộc hành động cũng trở thành một cơ mật không thể điều tra.Thậm chí anh ta còn không thể trao đổi phương thức liên lạc thì cô đã rời khỏi Giang Thành.Từ Mộ Hành chỉ biết có một lực lượng bí ẩn gọi là bộ đội đặc thù, biết trong bộ đội đặc thù có một đội trưởng Giản, ngoài ra không biết gì khác.Dù nằm mơ anh ta cũng không nghĩ đến sau khi được điều đến thành phố Yến Ninh lại được gặp cô, ở một mức độ nào đó, Từ Mộ Hành nên cảm ơn Âu Tuấn.“Sau này tôi đóng quân ở Yến Thành, nhất định sẽ có cơ hội gặp lại, đội trưởng Giản, hay chúng ta giữ lại phương thức liên lạc đi?”Từ Mộ Hành đưa điện thoại ra trước mặt Giản Linh.Linh cảm của Giản Linh thường rất nhạy bén, phán đoán cực kỳ chuẩn xác những vụ án giết người nghiêm trọng.Nhưng ở phương diện tình cảm lại vô cùng trì độn.Ví dụ như bây giờ cô cảm thấy những lời này của Từ Mộ Phàm rất bình thường, không có ý gì khác, cô chỉ nghĩ bản chất của công việc đặc cảnh cần sự hợp tác là chuyện bình thường.Vì thế cô nhận lấy điện thoại của Từ Mộ Hành rồi lưu số điện thoại của mình vào..
Làm cho anh càng thêm hài lòng.
Anh dơ ngón tay cái ấn lên ngón tay cái của cô: “Chứng nhận!”
Từ Mộ Hành vừa quay đầu đã nhìn thấy hai ngón tay của hai người đang đối nhau, nhất là trên khuôn mặt đẹp trai từ trước đến nay luôn kiêu ngạo của Âu Tuấn lúc này đang cụp mắt cười ấm áp.
Từ Mộ Hành dừng lại, hỏi: “Chiều nay anh Âu cũng tham gia buổi huấn luyện của tôi sao?”
Âu Tuấn nhìn anh ta: “Đương nhiên.
”
Từ Mộ Hành: “Tôi huấn luyện không hề nhẹ nhàng đâu.
”
Âu Tuấn mỉm cười, khoé môi cong lên tà hơi ác: “Không sao, tôi chưa bao giờ từng huấn luyện nhẹ nhàng.
”
Từ Mộ Hành: “Mỏi mắt mong chờ.
”
Dáng vẻ Giản Linh lại rất thư thái và thoải mái, cô lấy một bộ đồng phục đặc công vừa người rồi đi thay, bộ đồng phục đen từ đầu đến chân, mang trên người cô, mặc ra một tư thế mảnh mai và mạnh mẽ của một phụ nữ.
Vốn tưởng rằng tốc độ thay quần áo của Âu Tuấn khá nhanh nhưng lúc Giản Linh đi ra, Âu Tuấn còn chưa ra.
Từ Mộ Hành đứng thẳng người chờ ở đó, lúc nhìn thấy cô bước ra thì cười nói: “Lâu rồi không gặp, đội trưởng Giản vẫn tư thế hiên ngang như xưa.
”
Giản Linh mỉm cười: “Đội trưởng Từ quá khen rồi.
”
Đến bây giờ Từ Mộ Hành vẫn nhớ hai năm trước lúc hợp tác với Giản Linh xử lý một vụ án.
Thật ra cho đến bây giờ, Từ Mộ Hành vẫn không thể hiểu được, trong vụ án đó rốt cuộc cái gì đã đối phó với những kẻ địch đó.
Khác với tốc độ nhanh nhẹn của người thường, bạo lực, năng lực kỳ dị và tính cách nóng nảy.
Đó cũng là lần đầu Từ Mộ Hành tiếp xúc với năng lực bí ẩn của bộ đội đặc thù bởi vì liên quan đến tình tiết của vụ án.
Nhưng bây giờ Từ Mộ Hành vẫn còn nhớ giọng nữ chỉ huy rất rành mạch phân minh trong máy vô tuyến.
Và sau khi anh ta giải quyết được phần lớn kẻ địch, lúc bị những con cá lọt lưới tức giận tập kích đến chỗ của anh đánh úp, Giản Linh đột nhiên xuất hiện và ra tay nhanh nhẹn cứu anh ta, lúc cơ cởi bỏ mặt nạ xuống, khuôn mặt nở nụ cười, vươn tay ra với anh: “Anh không sao chứ? Tôi là chỉ huy của lần hành động lần này, Giản Linh.
”
Đến cuối cùng, Từ Mộ Hành cũng không thể biết trong vụ án đó những kẻ tội phạm khác với người thường rốt cuộc có lai lịch gì và là cái thứ gì.
Tất cả những tài liệu của vụ án đều được chuyển đi, ngay cả Giản Linh- người chỉ huy cuộc hành động cũng trở thành một cơ mật không thể điều tra.
Thậm chí anh ta còn không thể trao đổi phương thức liên lạc thì cô đã rời khỏi Giang Thành.
Từ Mộ Hành chỉ biết có một lực lượng bí ẩn gọi là bộ đội đặc thù, biết trong bộ đội đặc thù có một đội trưởng Giản, ngoài ra không biết gì khác.
Dù nằm mơ anh ta cũng không nghĩ đến sau khi được điều đến thành phố Yến Ninh lại được gặp cô, ở một mức độ nào đó, Từ Mộ Hành nên cảm ơn Âu Tuấn.
“Sau này tôi đóng quân ở Yến Thành, nhất định sẽ có cơ hội gặp lại, đội trưởng Giản, hay chúng ta giữ lại phương thức liên lạc đi?”
Từ Mộ Hành đưa điện thoại ra trước mặt Giản Linh.
Linh cảm của Giản Linh thường rất nhạy bén, phán đoán cực kỳ chuẩn xác những vụ án giết người nghiêm trọng.
Nhưng ở phương diện tình cảm lại vô cùng trì độn.
Ví dụ như bây giờ cô cảm thấy những lời này của Từ Mộ Phàm rất bình thường, không có ý gì khác, cô chỉ nghĩ bản chất của công việc đặc cảnh cần sự hợp tác là chuyện bình thường.
Vì thế cô nhận lấy điện thoại của Từ Mộ Hành rồi lưu số điện thoại của mình vào.
.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Làm cho anh càng thêm hài lòng.Anh dơ ngón tay cái ấn lên ngón tay cái của cô: “Chứng nhận!”Từ Mộ Hành vừa quay đầu đã nhìn thấy hai ngón tay của hai người đang đối nhau, nhất là trên khuôn mặt đẹp trai từ trước đến nay luôn kiêu ngạo của Âu Tuấn lúc này đang cụp mắt cười ấm áp.Từ Mộ Hành dừng lại, hỏi: “Chiều nay anh Âu cũng tham gia buổi huấn luyện của tôi sao?”Âu Tuấn nhìn anh ta: “Đương nhiên.”Từ Mộ Hành: “Tôi huấn luyện không hề nhẹ nhàng đâu.”Âu Tuấn mỉm cười, khoé môi cong lên tà hơi ác: “Không sao, tôi chưa bao giờ từng huấn luyện nhẹ nhàng.”Từ Mộ Hành: “Mỏi mắt mong chờ.”Dáng vẻ Giản Linh lại rất thư thái và thoải mái, cô lấy một bộ đồng phục đặc công vừa người rồi đi thay, bộ đồng phục đen từ đầu đến chân, mang trên người cô, mặc ra một tư thế mảnh mai và mạnh mẽ của một phụ nữ.Vốn tưởng rằng tốc độ thay quần áo của Âu Tuấn khá nhanh nhưng lúc Giản Linh đi ra, Âu Tuấn còn chưa ra.Từ Mộ Hành đứng thẳng người chờ ở đó, lúc nhìn thấy cô bước ra thì cười nói: “Lâu rồi không gặp, đội trưởng Giản vẫn tư thế hiên ngang như xưa.”Giản Linh mỉm cười: “Đội trưởng Từ quá khen rồi.”Đến bây giờ Từ Mộ Hành vẫn nhớ hai năm trước lúc hợp tác với Giản Linh xử lý một vụ án.Thật ra cho đến bây giờ, Từ Mộ Hành vẫn không thể hiểu được, trong vụ án đó rốt cuộc cái gì đã đối phó với những kẻ địch đó.Khác với tốc độ nhanh nhẹn của người thường, bạo lực, năng lực kỳ dị và tính cách nóng nảy.Đó cũng là lần đầu Từ Mộ Hành tiếp xúc với năng lực bí ẩn của bộ đội đặc thù bởi vì liên quan đến tình tiết của vụ án.Nhưng bây giờ Từ Mộ Hành vẫn còn nhớ giọng nữ chỉ huy rất rành mạch phân minh trong máy vô tuyến.Và sau khi anh ta giải quyết được phần lớn kẻ địch, lúc bị những con cá lọt lưới tức giận tập kích đến chỗ của anh đánh úp, Giản Linh đột nhiên xuất hiện và ra tay nhanh nhẹn cứu anh ta, lúc cơ cởi bỏ mặt nạ xuống, khuôn mặt nở nụ cười, vươn tay ra với anh: “Anh không sao chứ? Tôi là chỉ huy của lần hành động lần này, Giản Linh.”Đến cuối cùng, Từ Mộ Hành cũng không thể biết trong vụ án đó những kẻ tội phạm khác với người thường rốt cuộc có lai lịch gì và là cái thứ gì.Tất cả những tài liệu của vụ án đều được chuyển đi, ngay cả Giản Linh- người chỉ huy cuộc hành động cũng trở thành một cơ mật không thể điều tra.Thậm chí anh ta còn không thể trao đổi phương thức liên lạc thì cô đã rời khỏi Giang Thành.Từ Mộ Hành chỉ biết có một lực lượng bí ẩn gọi là bộ đội đặc thù, biết trong bộ đội đặc thù có một đội trưởng Giản, ngoài ra không biết gì khác.Dù nằm mơ anh ta cũng không nghĩ đến sau khi được điều đến thành phố Yến Ninh lại được gặp cô, ở một mức độ nào đó, Từ Mộ Hành nên cảm ơn Âu Tuấn.“Sau này tôi đóng quân ở Yến Thành, nhất định sẽ có cơ hội gặp lại, đội trưởng Giản, hay chúng ta giữ lại phương thức liên lạc đi?”Từ Mộ Hành đưa điện thoại ra trước mặt Giản Linh.Linh cảm của Giản Linh thường rất nhạy bén, phán đoán cực kỳ chuẩn xác những vụ án giết người nghiêm trọng.Nhưng ở phương diện tình cảm lại vô cùng trì độn.Ví dụ như bây giờ cô cảm thấy những lời này của Từ Mộ Phàm rất bình thường, không có ý gì khác, cô chỉ nghĩ bản chất của công việc đặc cảnh cần sự hợp tác là chuyện bình thường.Vì thế cô nhận lấy điện thoại của Từ Mộ Hành rồi lưu số điện thoại của mình vào..