Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 76
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 76Hôm nay sở dĩ sẽ có tà ma quấy nhiễu, chủ yếu cũng bởi vì Giản Linh, cô sinh ra vốn linh khí đã lớn, nên rất dễ dàng bị trêu chọc, dẫn tới những chuyện rối loạn lung tung.Vì vậy Giản Linh gật đầu: “Có thể, chuyện hôm nay chỉ là một tình huống bộc phát ngoài ý muốn thôi, không cần vì chuyện nhỏ mà bỏ qua chuyện lớn.”Từ Mộ Hành yên tâm, cũng không tiếp tục tra hỏi cô nữa, trên mặt lộ ra chút tươi cười, thay đổi đề tài: “Đội trưởng Giản, có phải cô vẫn luôn đóng quân ở thành phố Yên Ninh không?”Giản Linh gật đầu: “Tôi đã được phái đi vào một khoảng thời gian trước, bây giờ được triệu tập trở lại, nên đóng quân ở thành phố Yên Ninh.”Cô nhìn về phía Từ Mộ Hành: “Tôi là người thành phố Yên Ninh.”Nhìn gương mặt tươi cười của cô, Từ Mộ Hành không nhịn được mà cười nói: “Sau này tôi cũng sẽ thường đóng quân ở thành phố Yên Ninh, đợi lát nữa đi ăn cơm chung đi?”Không đợi đến lúc Giản Linh trả lời, Âu Tuấn đã bước tới, anh tắm xong thay đi bộ đồ tác chiến nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy đẹp trai phong độ.Đi đến trước mặt Giản Linh, Âu Tuấn lập tức duỗi tay ấm khăn lông trên đầu cô, xoa xoa.“Tóc cũng không lau khô?”Âu Tuấn nói.Giản Linh dựa lưng vào vách tường, giọng nói có lười biếng, lẩm bẩm nói: “Mệt chết.”“Đói bụng không?”Âu Tuấn hỏi.Giản Linh gật đầu, đang đói meo nghe đến ăn khiến hai mắt cô sáng ngời.“Đi thôi, dẫn cô đi ăn cái gì đó.”Âu Tuấn đè đỉnh đầu cô.Giản Linh vươn tay: “Không đi được nữa, anh bế tôi đi.”Căn bản cô muốn làm trò chơi xấu, vốn dĩ còn tưởng rằng Âu Tuấn sẽ từ chối.Nhưng Âu Tuấn dừng lại một chút, vẻ mặt hiện lên cảm xúc có chút bất đắc dĩ nơi khóe mắt, đuôi lông mày nhếch lên: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”“Không nhớ rõ, chắc là ba tuổi đi? Tôi bao nhiêu tuổi anh mới chịu bế tôi đây?”Giản Linh hỏi.Âu Tuấn bất đắc dĩ nói: “Được rồi, cô mới vừa tròn ba tuổi.”Anh ngồi xổm xuống dưới, đưa lưng về phía cô.Về cơ bản, Âu Tuấn cảm thấy Từ Mộ Hành có chút nóng lòng muốn xung phong làm thử việc này.Vì thế Giản Linh vô cùng ngạc nhiên, thiếu tá Âu cũng thật không chú ý! Đúng không!Cô dường như là nhảy lên lưng anh, thân hình Âu Tuấn hơi khuỵu xuống, quay đầu nhíu mày nói: “Tổ tông nhà cô, cô nghĩ mình đang cưỡi ngựa à?”Giản Linh hết sức vui mừng đến nỗi mặt mày hớn hở: “Đi thôi!”Âu Tuấn cõng cô đứng dậy, quay đầu nhướng mày với Từ Mộ Hành: “Đội trưởng Từ, chúng tôi đi trước.”Từ Mộ Hành nhàn nhạt gật đầu.Giản Linh choàng tay ôm cổ Âu Tuấn, quay đầu nói với Từ Mộ Hành: “Đội trưởng Từ, chuyện ăn cơm để lần sau đi, dù sao không phải sau này anh sẽ đóng quân ở thành phố Yên Ninh sao. Hôm nay tôi phải đi ăn Âu Tuấn rồi.”
Chương 76
Hôm nay sở dĩ sẽ có tà ma quấy nhiễu, chủ yếu cũng bởi vì Giản Linh, cô sinh ra vốn linh khí đã lớn, nên rất dễ dàng bị trêu chọc, dẫn tới những chuyện rối loạn lung tung.
Vì vậy Giản Linh gật đầu: “Có thể, chuyện hôm nay chỉ là một tình huống bộc phát ngoài ý muốn thôi, không cần vì chuyện nhỏ mà bỏ qua chuyện lớn.”
Từ Mộ Hành yên tâm, cũng không tiếp tục tra hỏi cô nữa, trên mặt lộ ra chút tươi cười, thay đổi đề tài: “Đội trưởng Giản, có phải cô vẫn luôn đóng quân ở thành phố Yên Ninh không?”
Giản Linh gật đầu: “Tôi đã được phái đi vào một khoảng thời gian trước, bây giờ được triệu tập trở lại, nên đóng quân ở thành phố Yên Ninh.”
Cô nhìn về phía Từ Mộ Hành: “Tôi là người thành phố Yên Ninh.”
Nhìn gương mặt tươi cười của cô, Từ Mộ Hành không nhịn được mà cười nói: “Sau này tôi cũng sẽ thường đóng quân ở thành phố Yên Ninh, đợi lát nữa đi ăn cơm chung đi?”
Không đợi đến lúc Giản Linh trả lời, Âu Tuấn đã bước tới, anh tắm xong thay đi bộ đồ tác chiến nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy đẹp trai phong độ.
Đi đến trước mặt Giản Linh, Âu Tuấn lập tức duỗi tay ấm khăn lông trên đầu cô, xoa xoa.
“Tóc cũng không lau khô?”
Âu Tuấn nói.
Giản Linh dựa lưng vào vách tường, giọng nói có lười biếng, lẩm bẩm nói: “Mệt chết.”
“Đói bụng không?”
Âu Tuấn hỏi.
Giản Linh gật đầu, đang đói meo nghe đến ăn khiến hai mắt cô sáng ngời.
“Đi thôi, dẫn cô đi ăn cái gì đó.”
Âu Tuấn đè đỉnh đầu cô.
Giản Linh vươn tay: “Không đi được nữa, anh bế tôi đi.”
Căn bản cô muốn làm trò chơi xấu, vốn dĩ còn tưởng rằng Âu Tuấn sẽ từ chối.
Nhưng Âu Tuấn dừng lại một chút, vẻ mặt hiện lên cảm xúc có chút bất đắc dĩ nơi khóe mắt, đuôi lông mày nhếch lên: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”
“Không nhớ rõ, chắc là ba tuổi đi? Tôi bao nhiêu tuổi anh mới chịu bế tôi đây?”
Giản Linh hỏi.
Âu Tuấn bất đắc dĩ nói: “Được rồi, cô mới vừa tròn ba tuổi.”
Anh ngồi xổm xuống dưới, đưa lưng về phía cô.
Về cơ bản, Âu Tuấn cảm thấy Từ Mộ Hành có chút nóng lòng muốn xung phong làm thử việc này.
Vì thế Giản Linh vô cùng ngạc nhiên, thiếu tá Âu cũng thật không chú ý! Đúng không!
Cô dường như là nhảy lên lưng anh, thân hình Âu Tuấn hơi khuỵu xuống, quay đầu nhíu mày nói: “Tổ tông nhà cô, cô nghĩ mình đang cưỡi ngựa à?”
Giản Linh hết sức vui mừng đến nỗi mặt mày hớn hở: “Đi thôi!”
Âu Tuấn cõng cô đứng dậy, quay đầu nhướng mày với Từ Mộ Hành: “Đội trưởng Từ, chúng tôi đi trước.”
Từ Mộ Hành nhàn nhạt gật đầu.
Giản Linh choàng tay ôm cổ Âu Tuấn, quay đầu nói với Từ Mộ Hành: “Đội trưởng Từ, chuyện ăn cơm để lần sau đi, dù sao không phải sau này anh sẽ đóng quân ở thành phố Yên Ninh sao. Hôm nay tôi phải đi ăn Âu Tuấn rồi.”
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 76Hôm nay sở dĩ sẽ có tà ma quấy nhiễu, chủ yếu cũng bởi vì Giản Linh, cô sinh ra vốn linh khí đã lớn, nên rất dễ dàng bị trêu chọc, dẫn tới những chuyện rối loạn lung tung.Vì vậy Giản Linh gật đầu: “Có thể, chuyện hôm nay chỉ là một tình huống bộc phát ngoài ý muốn thôi, không cần vì chuyện nhỏ mà bỏ qua chuyện lớn.”Từ Mộ Hành yên tâm, cũng không tiếp tục tra hỏi cô nữa, trên mặt lộ ra chút tươi cười, thay đổi đề tài: “Đội trưởng Giản, có phải cô vẫn luôn đóng quân ở thành phố Yên Ninh không?”Giản Linh gật đầu: “Tôi đã được phái đi vào một khoảng thời gian trước, bây giờ được triệu tập trở lại, nên đóng quân ở thành phố Yên Ninh.”Cô nhìn về phía Từ Mộ Hành: “Tôi là người thành phố Yên Ninh.”Nhìn gương mặt tươi cười của cô, Từ Mộ Hành không nhịn được mà cười nói: “Sau này tôi cũng sẽ thường đóng quân ở thành phố Yên Ninh, đợi lát nữa đi ăn cơm chung đi?”Không đợi đến lúc Giản Linh trả lời, Âu Tuấn đã bước tới, anh tắm xong thay đi bộ đồ tác chiến nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy đẹp trai phong độ.Đi đến trước mặt Giản Linh, Âu Tuấn lập tức duỗi tay ấm khăn lông trên đầu cô, xoa xoa.“Tóc cũng không lau khô?”Âu Tuấn nói.Giản Linh dựa lưng vào vách tường, giọng nói có lười biếng, lẩm bẩm nói: “Mệt chết.”“Đói bụng không?”Âu Tuấn hỏi.Giản Linh gật đầu, đang đói meo nghe đến ăn khiến hai mắt cô sáng ngời.“Đi thôi, dẫn cô đi ăn cái gì đó.”Âu Tuấn đè đỉnh đầu cô.Giản Linh vươn tay: “Không đi được nữa, anh bế tôi đi.”Căn bản cô muốn làm trò chơi xấu, vốn dĩ còn tưởng rằng Âu Tuấn sẽ từ chối.Nhưng Âu Tuấn dừng lại một chút, vẻ mặt hiện lên cảm xúc có chút bất đắc dĩ nơi khóe mắt, đuôi lông mày nhếch lên: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”“Không nhớ rõ, chắc là ba tuổi đi? Tôi bao nhiêu tuổi anh mới chịu bế tôi đây?”Giản Linh hỏi.Âu Tuấn bất đắc dĩ nói: “Được rồi, cô mới vừa tròn ba tuổi.”Anh ngồi xổm xuống dưới, đưa lưng về phía cô.Về cơ bản, Âu Tuấn cảm thấy Từ Mộ Hành có chút nóng lòng muốn xung phong làm thử việc này.Vì thế Giản Linh vô cùng ngạc nhiên, thiếu tá Âu cũng thật không chú ý! Đúng không!Cô dường như là nhảy lên lưng anh, thân hình Âu Tuấn hơi khuỵu xuống, quay đầu nhíu mày nói: “Tổ tông nhà cô, cô nghĩ mình đang cưỡi ngựa à?”Giản Linh hết sức vui mừng đến nỗi mặt mày hớn hở: “Đi thôi!”Âu Tuấn cõng cô đứng dậy, quay đầu nhướng mày với Từ Mộ Hành: “Đội trưởng Từ, chúng tôi đi trước.”Từ Mộ Hành nhàn nhạt gật đầu.Giản Linh choàng tay ôm cổ Âu Tuấn, quay đầu nói với Từ Mộ Hành: “Đội trưởng Từ, chuyện ăn cơm để lần sau đi, dù sao không phải sau này anh sẽ đóng quân ở thành phố Yên Ninh sao. Hôm nay tôi phải đi ăn Âu Tuấn rồi.”