Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 96
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 96Cả những chất nhầy dơ bẩn trắng vàng kia trên kính chắn gió cũng biến mất theo.Âu Tuấn cứ lái xe cho đến giao lộ dưới chân núi, từ xa đã có thể nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy trên xe cảnh sát và xe cấp cứu, rất bắt mắt trong trong bóng đêm.Cũng bắt mắt như vậy là chiếc xe Maserati của Giản Linh, đứng ngạo mạn giữa đám xe cảnh sát và xe cấp cứu.Lục Phi và Giang Dương Minh nhàn nhã và vô tư dựa vào xe đợi, nhìn thấy bọn họ lái xe xuống thì lập tức đến đón.“Đội trưởng Giản.”Lục Phi gọi đội trưởng Giản, nhưng mắt thì không nhịn được nhìn Âu Tuấn một chút.Giang Dương Minh nhìn cổ tay của Giản Linh, hỏi: “Không sao chứ?”“Không sao, chỉ là chuyện nhỏ.”Giản Linh tùy ý trả lời.Lục Phi đứng ở bên cạnh, thấy hơi kinh ngạc: “Ôi trời! Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại biến thành đầu heo rồi?”Lục Phi thấp giọng hỏi Giản Linh một câu: “Đó là con trai của cục trưởng La phải không? Đội trưởng Giản, cô lấy việc công trả thù riêng sao?”Giản Linh vỗ lên đầu anh ta: “Ăn nói lung tung, tôi giống một người không thể phân biệt nặng nhẹ phải trái như vậy ư?”Lục Phi thâm dĩ vi nhiên gật đầu: “Giống.”*Thâm dĩ vi nhiên (深以为然): tự bản thân cũng sâu sắc cho là đúng, tự nhận quả thực là thế.“Được rồi, đừng lảm nhảm nữa.”Giản Linh nói rồi nâng cằm về phía Giang Dương Minh: “Đám bánh mì kẹp này đều bị kinh sợ cả rồi, để xe cấp cứu đưa đến bệnh viện đi, sang chấn tâm lý khá nặng, bàn bạc với đơn vị liên quan đi, phải làm tốt công việc bảo mật.”Giang Dương Minh gật đầu: “Cô yên tâm, tôi biết nên làm thế nào.”Vừa nói xong, Âu Tuấn vẫn luôn im lặng ở bên cạnh đột nhiên nói, giọng nói âm trầm: “Còn cô?”“Hả?”Giản Linh không hiểu đưa mắt nhìn anh, Âu Tuấn chỉ cổ tay cô: “Cô không đến bệnh viện sao?”Còn chưa đợi cô mở miệng nói, Lúc Phi đã nhanh nhảu nói: “Đúng vậy, đội trưởng Giản cũng xem như là bị thương vì việc công, đúng không? Tôi và Giang Dương Minh vẫn còn phải bàn bạc việc tiếp theo, làm phiền anh Âu đưa đội trưởng Giản đến bệnh viện nhé?”Giản Linh khó tin nhìn Lục Phi, Lục Phi khẽ ho một tiếng, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của Giản Linh, hỏi Âu Tuấn: “Anh Âu, được không?”Âu Tuấn gật đầu: “Được.”Không biết anh lấy chìa khóa xe của Giản Linh từ đâu ra, anh mở khóa rồi mở cửa ghế lái phụ, nhìn Giản Linh, sau đó nghiêng đầu tỏ vẻ bảo cô lên xe.Giản Linh kinh ngạc, ngẩn ngơ: “Âu Tuấn, kỹ năng thuận tay này của anh cũng có thể phát triển thành nghề phụ được rồi đấy.”“Quá khen.”Mặt Âu Tuấn không hề đỏ, anh tự xem nó như là một lời khen mà nhận: “Lên xe.”Giản Linh bị anh lôi đến bệnh viện khám gấp cùng với đám trẻ trâu trên xe cấp cứu, cũng xem như là đi theo ngay phía sau.
Chương 96
Cả những chất nhầy dơ bẩn trắng vàng kia trên kính chắn gió cũng biến mất theo.
Âu Tuấn cứ lái xe cho đến giao lộ dưới chân núi, từ xa đã có thể nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy trên xe cảnh sát và xe cấp cứu, rất bắt mắt trong trong bóng đêm.
Cũng bắt mắt như vậy là chiếc xe Maserati của Giản Linh, đứng ngạo mạn giữa đám xe cảnh sát và xe cấp cứu.
Lục Phi và Giang Dương Minh nhàn nhã và vô tư dựa vào xe đợi, nhìn thấy bọn họ lái xe xuống thì lập tức đến đón.
“Đội trưởng Giản.”
Lục Phi gọi đội trưởng Giản, nhưng mắt thì không nhịn được nhìn Âu Tuấn một chút.
Giang Dương Minh nhìn cổ tay của Giản Linh, hỏi: “Không sao chứ?”
“Không sao, chỉ là chuyện nhỏ.”
Giản Linh tùy ý trả lời.
Lục Phi đứng ở bên cạnh, thấy hơi kinh ngạc: “Ôi trời! Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại biến thành đầu heo rồi?”
Lục Phi thấp giọng hỏi Giản Linh một câu: “Đó là con trai của cục trưởng La phải không? Đội trưởng Giản, cô lấy việc công trả thù riêng sao?”
Giản Linh vỗ lên đầu anh ta: “Ăn nói lung tung, tôi giống một người không thể phân biệt nặng nhẹ phải trái như vậy ư?”
Lục Phi thâm dĩ vi nhiên gật đầu: “Giống.”
*Thâm dĩ vi nhiên (深以为然): tự bản thân cũng sâu sắc cho là đúng, tự nhận quả thực là thế.
“Được rồi, đừng lảm nhảm nữa.”
Giản Linh nói rồi nâng cằm về phía Giang Dương Minh: “Đám bánh mì kẹp này đều bị kinh sợ cả rồi, để xe cấp cứu đưa đến bệnh viện đi, sang chấn tâm lý khá nặng, bàn bạc với đơn vị liên quan đi, phải làm tốt công việc bảo mật.”
Giang Dương Minh gật đầu: “Cô yên tâm, tôi biết nên làm thế nào.”
Vừa nói xong, Âu Tuấn vẫn luôn im lặng ở bên cạnh đột nhiên nói, giọng nói âm trầm: “Còn cô?”
“Hả?”Giản Linh không hiểu đưa mắt nhìn anh, Âu Tuấn chỉ cổ tay cô: “Cô không đến bệnh viện sao?”
Còn chưa đợi cô mở miệng nói, Lúc Phi đã nhanh nhảu nói: “Đúng vậy, đội trưởng Giản cũng xem như là bị thương vì việc công, đúng không? Tôi và Giang Dương Minh vẫn còn phải bàn bạc việc tiếp theo, làm phiền anh Âu đưa đội trưởng Giản đến bệnh viện nhé?”
Giản Linh khó tin nhìn Lục Phi, Lục Phi khẽ ho một tiếng, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của Giản Linh, hỏi Âu Tuấn: “Anh Âu, được không?”
Âu Tuấn gật đầu: “Được.”
Không biết anh lấy chìa khóa xe của Giản Linh từ đâu ra, anh mở khóa rồi mở cửa ghế lái phụ, nhìn Giản Linh, sau đó nghiêng đầu tỏ vẻ bảo cô lên xe.
Giản Linh kinh ngạc, ngẩn ngơ: “Âu Tuấn, kỹ năng thuận tay này của anh cũng có thể phát triển thành nghề phụ được rồi đấy.”
“Quá khen.”
Mặt Âu Tuấn không hề đỏ, anh tự xem nó như là một lời khen mà nhận: “Lên xe.”
Giản Linh bị anh lôi đến bệnh viện khám gấp cùng với đám trẻ trâu trên xe cấp cứu, cũng xem như là đi theo ngay phía sau.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 96Cả những chất nhầy dơ bẩn trắng vàng kia trên kính chắn gió cũng biến mất theo.Âu Tuấn cứ lái xe cho đến giao lộ dưới chân núi, từ xa đã có thể nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy trên xe cảnh sát và xe cấp cứu, rất bắt mắt trong trong bóng đêm.Cũng bắt mắt như vậy là chiếc xe Maserati của Giản Linh, đứng ngạo mạn giữa đám xe cảnh sát và xe cấp cứu.Lục Phi và Giang Dương Minh nhàn nhã và vô tư dựa vào xe đợi, nhìn thấy bọn họ lái xe xuống thì lập tức đến đón.“Đội trưởng Giản.”Lục Phi gọi đội trưởng Giản, nhưng mắt thì không nhịn được nhìn Âu Tuấn một chút.Giang Dương Minh nhìn cổ tay của Giản Linh, hỏi: “Không sao chứ?”“Không sao, chỉ là chuyện nhỏ.”Giản Linh tùy ý trả lời.Lục Phi đứng ở bên cạnh, thấy hơi kinh ngạc: “Ôi trời! Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại biến thành đầu heo rồi?”Lục Phi thấp giọng hỏi Giản Linh một câu: “Đó là con trai của cục trưởng La phải không? Đội trưởng Giản, cô lấy việc công trả thù riêng sao?”Giản Linh vỗ lên đầu anh ta: “Ăn nói lung tung, tôi giống một người không thể phân biệt nặng nhẹ phải trái như vậy ư?”Lục Phi thâm dĩ vi nhiên gật đầu: “Giống.”*Thâm dĩ vi nhiên (深以为然): tự bản thân cũng sâu sắc cho là đúng, tự nhận quả thực là thế.“Được rồi, đừng lảm nhảm nữa.”Giản Linh nói rồi nâng cằm về phía Giang Dương Minh: “Đám bánh mì kẹp này đều bị kinh sợ cả rồi, để xe cấp cứu đưa đến bệnh viện đi, sang chấn tâm lý khá nặng, bàn bạc với đơn vị liên quan đi, phải làm tốt công việc bảo mật.”Giang Dương Minh gật đầu: “Cô yên tâm, tôi biết nên làm thế nào.”Vừa nói xong, Âu Tuấn vẫn luôn im lặng ở bên cạnh đột nhiên nói, giọng nói âm trầm: “Còn cô?”“Hả?”Giản Linh không hiểu đưa mắt nhìn anh, Âu Tuấn chỉ cổ tay cô: “Cô không đến bệnh viện sao?”Còn chưa đợi cô mở miệng nói, Lúc Phi đã nhanh nhảu nói: “Đúng vậy, đội trưởng Giản cũng xem như là bị thương vì việc công, đúng không? Tôi và Giang Dương Minh vẫn còn phải bàn bạc việc tiếp theo, làm phiền anh Âu đưa đội trưởng Giản đến bệnh viện nhé?”Giản Linh khó tin nhìn Lục Phi, Lục Phi khẽ ho một tiếng, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của Giản Linh, hỏi Âu Tuấn: “Anh Âu, được không?”Âu Tuấn gật đầu: “Được.”Không biết anh lấy chìa khóa xe của Giản Linh từ đâu ra, anh mở khóa rồi mở cửa ghế lái phụ, nhìn Giản Linh, sau đó nghiêng đầu tỏ vẻ bảo cô lên xe.Giản Linh kinh ngạc, ngẩn ngơ: “Âu Tuấn, kỹ năng thuận tay này của anh cũng có thể phát triển thành nghề phụ được rồi đấy.”“Quá khen.”Mặt Âu Tuấn không hề đỏ, anh tự xem nó như là một lời khen mà nhận: “Lên xe.”Giản Linh bị anh lôi đến bệnh viện khám gấp cùng với đám trẻ trâu trên xe cấp cứu, cũng xem như là đi theo ngay phía sau.