Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 98
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 98Ánh mặt bình tĩnh lạnh nhạt như vậy khiến cho La Bảo Thắng cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.Âu Tuấn im lặng một hồi lâu, lấy điện thoại di động ra: “Vậy đừng là ngày khác nữa.”Khi La Bảo Thắng hiểu được ý của Âu Tuấn, Âu Tuấn đã gọi điện thoại rồi.Ban đầu La Bảo Thắng còn chưa biết Âu Tuấn gọi cho ai, nhưng rất nhanh chóng thôi là ông biết rồi.Điện thoại đang reo chuông.Âu Tuấn nói: “Alo, ông nội, cháu là Tiểu Tuấn. Cháu đã cố đánh thức rồi, nhưng không có cách nào cả, Giản Linh bị bắt nạt. Vâng ông đừng lo lắng. Đó là công việc, chảy rất nhiều máu. Vâng…”La Bảo Thắng sửng sốt khi nghe cậu hai Âu thêm mắm thêm muối vào câu chuyện rồi kể mọi chuyện cho Âu lão thủ trưởng nghe.Trên thực tế, dù Âu Tuấn có thêm mắm dặm muối hay nói thật, La Bảo Thắng cũng không có cách nào phản bác, bởi vì dù như nào cũng là bên ông bất lợi.Vì thế, theo bản năng mà La Bảo Thắng cho rằng Âu Tuấn thêm mắm dặm muối một phen.Sắc mặt La Bảo Thắng đang rất đặc sắc, điện thoại di động liền đưa tới trước mặt ông.Âu Tuấn cười như không cười: “Cục trưởng La.”La Bảo Thắng khổ sở cười trừ haha vài tiếng, tay nhận lấy điện thoại, thăm dò một tiếng lại thiếu chút nữa bị âm thanh giận dữ như chuông đỏ làm đau tai.Âu Tuấn đứng ở một bên cũng nghe được âm thanh giận dữ của ông nội.Hầu hết ý tứ đều xoay quanh việc : “Con trai ruột của La Bảo Thắng ông mà ông lại dạy thành bộ dạng này, còn trông cậy vào người làm quan vì dân như ông à? Ông coi nhân dân như bị mù à?”Cùng với cả…“Chỉ tính tính tình đứa nhỏ nhà ông cũng chỉ có 2 con đường để đi, hoặc là vội vã cho nhập ngủ để tôi luyện tình tình cho tốt.”La Bảo Thắng đối với chuyện này không có nhiều lời để nói, chỉ cảm thấy rằng con trai nhà mình sợ là bị nuông chiều đến hư rồi nên chắc không chịu nổi sinh hoạt quân đội.Âu lão gia tử ở bên kia gào thét một phen: “Con cháu nhà Âu đều chịu được khổ, chỉ có kim cương nhà ông không được à? Mệnh nhà tôi như cỏ rác còn phải đi cứu con trai ông trong biển lửa à? Xét đến tính tình con trai ông thì nếu không vứt vào quân đội rèn luyện lại thì cũng chỉ có nước đi ngồi tù mà thôi.”Xem thái độ của La Bảo Thắng vâng vâng dạ dạ này, xem ra là cuộc sống tương lai của La Chính khả năng cao là ở trong quân đội rồi.Sắc mặt La Chính như heo, ánh mắt hốt hoảng nhìn Âu Tuấn.Hắn…. Hắn là ma quỷ !“Ma quỷ”đã đi tới bên cạnh giường bệnh của La Chính, trên mặt nở nụ cười quỷ dị.Giọng nói của Âu Tuấn trầm xuống, nói: “Yên tâm, tôi rất quen thuộc với quân đội. Nếu một ngày nào đó cậu vào, thì tôi sẽ để cho đồng đội của tôi để ý, chăm sóc và chiếu cố cậu nhiều hơn.”Âu Tuấn hồi xưa rất không vui khi phải lấy lá bài ông nội này ra, nhưng hôm nay không hiểu vì sao cảm thấy phá lệ một lần không phải không được.Phòng bệnh bên cạnh.Một người đàn ông tóc vàng cao lớn lặng yên không một tiếng động đi vào phòng bệnh.Đường nét của người ấy có đặc trưng sắc bén và thâm thúy của người da trắng, một đôi mắt màu lam ưa nhìn dị thường, màu da còn trắng hơn vài phần so với người da trắng, làm nổi bật đôi môi mỏng kia càng thêm đỏ.
Chương 98
Ánh mặt bình tĩnh lạnh nhạt như vậy khiến cho La Bảo Thắng cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.
Âu Tuấn im lặng một hồi lâu, lấy điện thoại di động ra: “
Vậy đừng là ngày khác nữa.”
Khi La Bảo Thắng hiểu được ý của Âu Tuấn, Âu Tuấn đã gọi điện thoại rồi.
Ban đầu La Bảo Thắng còn chưa biết Âu Tuấn gọi cho ai, nhưng rất nhanh chóng thôi là ông biết rồi.
Điện thoại đang reo chuông.
Âu Tuấn nói: “Alo, ông nội, cháu là Tiểu Tuấn. Cháu đã cố đánh thức rồi, nhưng không có cách nào cả, Giản Linh bị bắt nạt. Vâng ông đừng lo lắng. Đó là công việc, chảy rất nhiều máu. Vâng…”
La Bảo Thắng sửng sốt khi nghe cậu hai Âu thêm mắm thêm muối vào câu chuyện rồi kể mọi chuyện cho Âu lão thủ trưởng nghe.
Trên thực tế, dù Âu Tuấn có thêm mắm dặm muối hay nói thật, La Bảo Thắng cũng không có cách nào phản bác, bởi vì dù như nào cũng là bên ông bất lợi.
Vì thế, theo bản năng mà La Bảo Thắng cho rằng Âu Tuấn thêm mắm dặm muối một phen.
Sắc mặt La Bảo Thắng đang rất đặc sắc, điện thoại di động liền đưa tới trước mặt ông.
Âu Tuấn cười như không cười: “Cục trưởng La.”
La Bảo Thắng khổ sở cười trừ haha vài tiếng, tay nhận lấy điện thoại, thăm dò một tiếng lại thiếu chút nữa bị âm thanh giận dữ như chuông đỏ làm đau tai.
Âu Tuấn đứng ở một bên cũng nghe được âm thanh giận dữ của ông nội.
Hầu hết ý tứ đều xoay quanh việc : “
Con trai ruột của La Bảo Thắng ông mà ông lại dạy thành bộ dạng này, còn trông cậy vào người làm quan vì dân như ông à? Ông coi nhân dân như bị mù à?”
Cùng với cả…“Chỉ tính tính tình đứa nhỏ nhà ông cũng chỉ có 2 con đường để đi, hoặc là vội vã cho nhập ngủ để tôi luyện tình tình cho tốt.”
La Bảo Thắng đối với chuyện này không có nhiều lời để nói, chỉ cảm thấy rằng con trai nhà mình sợ là bị nuông chiều đến hư rồi nên chắc không chịu nổi sinh hoạt quân đội.
Âu lão gia tử ở bên kia gào thét một phen: “Con cháu nhà Âu đều chịu được khổ, chỉ có kim cương nhà ông không được à? Mệnh nhà tôi như cỏ rác còn phải đi cứu con trai ông trong biển lửa à? Xét đến tính tình con trai ông thì nếu không vứt vào quân đội rèn luyện lại thì cũng chỉ có nước đi ngồi tù mà thôi.”
Xem thái độ của La Bảo Thắng vâng vâng dạ dạ này, xem ra là cuộc sống tương lai của La Chính khả năng cao là ở trong quân đội rồi.
Sắc mặt La Chính như heo, ánh mắt hốt hoảng nhìn Âu Tuấn.
Hắn…. Hắn là ma quỷ !
“Ma quỷ”
đã đi tới bên cạnh giường bệnh của La Chính, trên mặt nở nụ cười quỷ dị.
Giọng nói của Âu Tuấn trầm xuống, nói: “Yên tâm, tôi rất quen thuộc với quân đội. Nếu một ngày nào đó cậu vào, thì tôi sẽ để cho đồng đội của tôi để ý, chăm sóc và chiếu cố cậu nhiều hơn.”
Âu Tuấn hồi xưa rất không vui khi phải lấy lá bài ông nội này ra, nhưng hôm nay không hiểu vì sao cảm thấy phá lệ một lần không phải không được.
Phòng bệnh bên cạnh.
Một người đàn ông tóc vàng cao lớn lặng yên không một tiếng động đi vào phòng bệnh.
Đường nét của người ấy có đặc trưng sắc bén và thâm thúy của người da trắng, một đôi mắt màu lam ưa nhìn dị thường, màu da còn trắng hơn vài phần so với người da trắng, làm nổi bật đôi môi mỏng kia càng thêm đỏ.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 98Ánh mặt bình tĩnh lạnh nhạt như vậy khiến cho La Bảo Thắng cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.Âu Tuấn im lặng một hồi lâu, lấy điện thoại di động ra: “Vậy đừng là ngày khác nữa.”Khi La Bảo Thắng hiểu được ý của Âu Tuấn, Âu Tuấn đã gọi điện thoại rồi.Ban đầu La Bảo Thắng còn chưa biết Âu Tuấn gọi cho ai, nhưng rất nhanh chóng thôi là ông biết rồi.Điện thoại đang reo chuông.Âu Tuấn nói: “Alo, ông nội, cháu là Tiểu Tuấn. Cháu đã cố đánh thức rồi, nhưng không có cách nào cả, Giản Linh bị bắt nạt. Vâng ông đừng lo lắng. Đó là công việc, chảy rất nhiều máu. Vâng…”La Bảo Thắng sửng sốt khi nghe cậu hai Âu thêm mắm thêm muối vào câu chuyện rồi kể mọi chuyện cho Âu lão thủ trưởng nghe.Trên thực tế, dù Âu Tuấn có thêm mắm dặm muối hay nói thật, La Bảo Thắng cũng không có cách nào phản bác, bởi vì dù như nào cũng là bên ông bất lợi.Vì thế, theo bản năng mà La Bảo Thắng cho rằng Âu Tuấn thêm mắm dặm muối một phen.Sắc mặt La Bảo Thắng đang rất đặc sắc, điện thoại di động liền đưa tới trước mặt ông.Âu Tuấn cười như không cười: “Cục trưởng La.”La Bảo Thắng khổ sở cười trừ haha vài tiếng, tay nhận lấy điện thoại, thăm dò một tiếng lại thiếu chút nữa bị âm thanh giận dữ như chuông đỏ làm đau tai.Âu Tuấn đứng ở một bên cũng nghe được âm thanh giận dữ của ông nội.Hầu hết ý tứ đều xoay quanh việc : “Con trai ruột của La Bảo Thắng ông mà ông lại dạy thành bộ dạng này, còn trông cậy vào người làm quan vì dân như ông à? Ông coi nhân dân như bị mù à?”Cùng với cả…“Chỉ tính tính tình đứa nhỏ nhà ông cũng chỉ có 2 con đường để đi, hoặc là vội vã cho nhập ngủ để tôi luyện tình tình cho tốt.”La Bảo Thắng đối với chuyện này không có nhiều lời để nói, chỉ cảm thấy rằng con trai nhà mình sợ là bị nuông chiều đến hư rồi nên chắc không chịu nổi sinh hoạt quân đội.Âu lão gia tử ở bên kia gào thét một phen: “Con cháu nhà Âu đều chịu được khổ, chỉ có kim cương nhà ông không được à? Mệnh nhà tôi như cỏ rác còn phải đi cứu con trai ông trong biển lửa à? Xét đến tính tình con trai ông thì nếu không vứt vào quân đội rèn luyện lại thì cũng chỉ có nước đi ngồi tù mà thôi.”Xem thái độ của La Bảo Thắng vâng vâng dạ dạ này, xem ra là cuộc sống tương lai của La Chính khả năng cao là ở trong quân đội rồi.Sắc mặt La Chính như heo, ánh mắt hốt hoảng nhìn Âu Tuấn.Hắn…. Hắn là ma quỷ !“Ma quỷ”đã đi tới bên cạnh giường bệnh của La Chính, trên mặt nở nụ cười quỷ dị.Giọng nói của Âu Tuấn trầm xuống, nói: “Yên tâm, tôi rất quen thuộc với quân đội. Nếu một ngày nào đó cậu vào, thì tôi sẽ để cho đồng đội của tôi để ý, chăm sóc và chiếu cố cậu nhiều hơn.”Âu Tuấn hồi xưa rất không vui khi phải lấy lá bài ông nội này ra, nhưng hôm nay không hiểu vì sao cảm thấy phá lệ một lần không phải không được.Phòng bệnh bên cạnh.Một người đàn ông tóc vàng cao lớn lặng yên không một tiếng động đi vào phòng bệnh.Đường nét của người ấy có đặc trưng sắc bén và thâm thúy của người da trắng, một đôi mắt màu lam ưa nhìn dị thường, màu da còn trắng hơn vài phần so với người da trắng, làm nổi bật đôi môi mỏng kia càng thêm đỏ.