Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 115
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 115Lục Phi mỉm cười, khá xấu hổ: “Đội trưởng Giản, cô chưa ngủ à.”Giản Linh: “Có ngủ cũng bị anh hại cho dậy.”Âu Tuấn ở bên cạnh nhìn tư thế đại mã kim đao* của Giản Linh.*Đại mã kim đao 大马金刀 : Mô tả cách nói chuyện l* m*ng, sắc nhọn hoặc hành động hùng hổ, nghiêng về hướng thô lỗ.Anh nghĩ thầm trong lòng, Lục Phi đâu có hại chứ, rõ ràng là anh ta đang nói sự thật.Không đủ nữ tính, thân thủ giỏi đến mức không giống phụ nữ, có lúc còn thô lỗ và không đủ hiền thục.Những thứ này, Âu Tuấn đều đã trải nghiệm sâu sắc.Đương nhiên, cô rất tốt, điểm này, Âu Tuấn cũng đã được lĩnh hội.Anh vươn chân ra, cái chân thon dài bắc ngang qua, móc chân của cô xuống.Âu Tuấn hờ hững nói: “Bật Mã Ôn, cô không thể ngồi yên một lúc sao?”Khi nghe thấy biệt danh này, Giản Linh lộ ra ánh mắt không thể tin được.Giản Linh: “…”Chết tiệt Bật Mã Ôn! Âu Tuấn! Tôi khuyên anh lương thiện!Lục Phi ngồi ở trên ghế lái bờ vai giật giật, nhịn cười nhịn đến mức bật ra tiếng động như rắm vậy.Một lúc sau Giản Linh mới nặn ra được một câu: “Sau này có phải anh còn muốn gọi tôi là Tôn Hành Giả Tôn Đại Thánh Mỹ Hầu Vương Thủy Liêm Động?”Âu Tuấn không nói gì, đầu tiên anh vươn tay ra, vẻ mặt an ủi xoa đầu cô, sau đó mới gật đầu nói: “Tôi phát hiện ưu điểm tự mình biết mình này của cô quả thật là làm cho người ta thích.”Lục Phi cảm thấy cuộc nói chuyện của Âu Tuấn và Giản Linh lần này có thể làm anh ta cười một năm!Thiếu tá Âu thật không đơn giản chút nào, dễ dàng bao thầu anh ta cười trong một năm.Lục Phi nhịn cười đến mức tay hơi run, cứng rắn lái chiếc xe ra khỏi da rắn.Lúc đến Yến Cửu Lâu, đám người Giang Dương Minh đã đến trước, bây giờ đang đứng nói chuyện với người ta trước cổng Yến Cửu Lâu.Giản Linh vẫn chưa xuống xe, cô nheo mắt nhìn người đàn ông mặc quần tây áo sơ mi đẹp trai nho nhã đang nói chuyện vui vẻ với đám người Giang Dương Minh.Đương nhiên Âu Tuấn cũng chú ý đến, anh khẽ nhướng mày: “Giản Ba cũng ở đây.”Giản Anh và Giản Thành là anh em ruột, đều là con trai của bác hai của Giản Linh, hai anh em cũng chỉ cách nhau hai tuổi, nhưng tính cách và khí chất thì hoàn toàn khác biệt.Giản Thành vừa nhìn thì là kiểu đàn ông đẹp trai, tinh tế, nhìn thì ấm áp nhưng thực tế lại là khí thế bức người, tài năng lộ rõ, nếu không cũng sẽ không làm “cái tôi”quán triệt đến mức độ này.Còn Giản Anh thì đẹp trai, dịu dàng, sự nhã nhặn của anh ấy là loại khéo đưa đẩy được tạo ra từ nhiều năm trong thương trường, không cần dồn hết sức cũng có thể làm cho người bên cạnh cảm thấy thoải mái.Lúc này, Giản Anh đang cười nhẹ nhàng, đang trò chuyện với những người đến trước của đội đặc thù.Người trong đội đặc thù đều là người tài giỏi, ném ra bên ngoài ai cũng là người khó đối phó.Nhưng chỉ cần ở trước mặt anh Ba Giản Anh hoặc là anh Tư Giản Thành của nhà họ Giản, bọn họ người nào người nấy cũng ngoan ngoãn giống như chó lớn dịu dàng vậy.Sẽ có một cảm giác giống như mong muốn Giản Anh và Giản Thành xoa đầu cho họ vậy.
Chương 115
Lục Phi mỉm cười, khá xấu hổ: “Đội trưởng Giản, cô chưa ngủ à.”
Giản Linh: “Có ngủ cũng bị anh hại cho dậy.”
Âu Tuấn ở bên cạnh nhìn tư thế đại mã kim đao* của Giản Linh.
*Đại mã kim đao 大马金刀 : Mô tả cách nói chuyện l* m*ng, sắc nhọn hoặc hành động hùng hổ, nghiêng về hướng thô lỗ.
Anh nghĩ thầm trong lòng, Lục Phi đâu có hại chứ, rõ ràng là anh ta đang nói sự thật.
Không đủ nữ tính, thân thủ giỏi đến mức không giống phụ nữ, có lúc còn thô lỗ và không đủ hiền thục.
Những thứ này, Âu Tuấn đều đã trải nghiệm sâu sắc.
Đương nhiên, cô rất tốt, điểm này, Âu Tuấn cũng đã được lĩnh hội.
Anh vươn chân ra, cái chân thon dài bắc ngang qua, móc chân của cô xuống.
Âu Tuấn hờ hững nói: “Bật Mã Ôn, cô không thể ngồi yên một lúc sao?”
Khi nghe thấy biệt danh này, Giản Linh lộ ra ánh mắt không thể tin được.
Giản Linh: “…”
Chết tiệt Bật Mã Ôn! Âu Tuấn! Tôi khuyên anh lương thiện!
Lục Phi ngồi ở trên ghế lái bờ vai giật giật, nhịn cười nhịn đến mức bật ra tiếng động như rắm vậy.
Một lúc sau Giản Linh mới nặn ra được một câu: “Sau này có phải anh còn muốn gọi tôi là Tôn Hành Giả Tôn Đại Thánh Mỹ Hầu Vương Thủy Liêm Động?”
Âu Tuấn không nói gì, đầu tiên anh vươn tay ra, vẻ mặt an ủi xoa đầu cô, sau đó mới gật đầu nói: “Tôi phát hiện ưu điểm tự mình biết mình này của cô quả thật là làm cho người ta thích.”
Lục Phi cảm thấy cuộc nói chuyện của Âu Tuấn và Giản Linh lần này có thể làm anh ta cười một năm!
Thiếu tá Âu thật không đơn giản chút nào, dễ dàng bao thầu anh ta cười trong một năm.
Lục Phi nhịn cười đến mức tay hơi run, cứng rắn lái chiếc xe ra khỏi da rắn.
Lúc đến Yến Cửu Lâu, đám người Giang Dương Minh đã đến trước, bây giờ đang đứng nói chuyện với người ta trước cổng Yến Cửu Lâu.
Giản Linh vẫn chưa xuống xe, cô nheo mắt nhìn người đàn ông mặc quần tây áo sơ mi đẹp trai nho nhã đang nói chuyện vui vẻ với đám người Giang Dương Minh.
Đương nhiên Âu Tuấn cũng chú ý đến, anh khẽ nhướng mày: “Giản Ba cũng ở đây.”
Giản Anh và Giản Thành là anh em ruột, đều là con trai của bác hai của Giản Linh, hai anh em cũng chỉ cách nhau hai tuổi, nhưng tính cách và khí chất thì hoàn toàn khác biệt.
Giản Thành vừa nhìn thì là kiểu đàn ông đẹp trai, tinh tế, nhìn thì ấm áp nhưng thực tế lại là khí thế bức người, tài năng lộ rõ, nếu không cũng sẽ không làm “cái tôi”
quán triệt đến mức độ này.
Còn Giản Anh thì đẹp trai, dịu dàng, sự nhã nhặn của anh ấy là loại khéo đưa đẩy được tạo ra từ nhiều năm trong thương trường, không cần dồn hết sức cũng có thể làm cho người bên cạnh cảm thấy thoải mái.
Lúc này, Giản Anh đang cười nhẹ nhàng, đang trò chuyện với những người đến trước của đội đặc thù.
Người trong đội đặc thù đều là người tài giỏi, ném ra bên ngoài ai cũng là người khó đối phó.
Nhưng chỉ cần ở trước mặt anh Ba Giản Anh hoặc là anh Tư Giản Thành của nhà họ Giản, bọn họ người nào người nấy cũng ngoan ngoãn giống như chó lớn dịu dàng vậy.
Sẽ có một cảm giác giống như mong muốn Giản Anh và Giản Thành xoa đầu cho họ vậy.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 115Lục Phi mỉm cười, khá xấu hổ: “Đội trưởng Giản, cô chưa ngủ à.”Giản Linh: “Có ngủ cũng bị anh hại cho dậy.”Âu Tuấn ở bên cạnh nhìn tư thế đại mã kim đao* của Giản Linh.*Đại mã kim đao 大马金刀 : Mô tả cách nói chuyện l* m*ng, sắc nhọn hoặc hành động hùng hổ, nghiêng về hướng thô lỗ.Anh nghĩ thầm trong lòng, Lục Phi đâu có hại chứ, rõ ràng là anh ta đang nói sự thật.Không đủ nữ tính, thân thủ giỏi đến mức không giống phụ nữ, có lúc còn thô lỗ và không đủ hiền thục.Những thứ này, Âu Tuấn đều đã trải nghiệm sâu sắc.Đương nhiên, cô rất tốt, điểm này, Âu Tuấn cũng đã được lĩnh hội.Anh vươn chân ra, cái chân thon dài bắc ngang qua, móc chân của cô xuống.Âu Tuấn hờ hững nói: “Bật Mã Ôn, cô không thể ngồi yên một lúc sao?”Khi nghe thấy biệt danh này, Giản Linh lộ ra ánh mắt không thể tin được.Giản Linh: “…”Chết tiệt Bật Mã Ôn! Âu Tuấn! Tôi khuyên anh lương thiện!Lục Phi ngồi ở trên ghế lái bờ vai giật giật, nhịn cười nhịn đến mức bật ra tiếng động như rắm vậy.Một lúc sau Giản Linh mới nặn ra được một câu: “Sau này có phải anh còn muốn gọi tôi là Tôn Hành Giả Tôn Đại Thánh Mỹ Hầu Vương Thủy Liêm Động?”Âu Tuấn không nói gì, đầu tiên anh vươn tay ra, vẻ mặt an ủi xoa đầu cô, sau đó mới gật đầu nói: “Tôi phát hiện ưu điểm tự mình biết mình này của cô quả thật là làm cho người ta thích.”Lục Phi cảm thấy cuộc nói chuyện của Âu Tuấn và Giản Linh lần này có thể làm anh ta cười một năm!Thiếu tá Âu thật không đơn giản chút nào, dễ dàng bao thầu anh ta cười trong một năm.Lục Phi nhịn cười đến mức tay hơi run, cứng rắn lái chiếc xe ra khỏi da rắn.Lúc đến Yến Cửu Lâu, đám người Giang Dương Minh đã đến trước, bây giờ đang đứng nói chuyện với người ta trước cổng Yến Cửu Lâu.Giản Linh vẫn chưa xuống xe, cô nheo mắt nhìn người đàn ông mặc quần tây áo sơ mi đẹp trai nho nhã đang nói chuyện vui vẻ với đám người Giang Dương Minh.Đương nhiên Âu Tuấn cũng chú ý đến, anh khẽ nhướng mày: “Giản Ba cũng ở đây.”Giản Anh và Giản Thành là anh em ruột, đều là con trai của bác hai của Giản Linh, hai anh em cũng chỉ cách nhau hai tuổi, nhưng tính cách và khí chất thì hoàn toàn khác biệt.Giản Thành vừa nhìn thì là kiểu đàn ông đẹp trai, tinh tế, nhìn thì ấm áp nhưng thực tế lại là khí thế bức người, tài năng lộ rõ, nếu không cũng sẽ không làm “cái tôi”quán triệt đến mức độ này.Còn Giản Anh thì đẹp trai, dịu dàng, sự nhã nhặn của anh ấy là loại khéo đưa đẩy được tạo ra từ nhiều năm trong thương trường, không cần dồn hết sức cũng có thể làm cho người bên cạnh cảm thấy thoải mái.Lúc này, Giản Anh đang cười nhẹ nhàng, đang trò chuyện với những người đến trước của đội đặc thù.Người trong đội đặc thù đều là người tài giỏi, ném ra bên ngoài ai cũng là người khó đối phó.Nhưng chỉ cần ở trước mặt anh Ba Giản Anh hoặc là anh Tư Giản Thành của nhà họ Giản, bọn họ người nào người nấy cũng ngoan ngoãn giống như chó lớn dịu dàng vậy.Sẽ có một cảm giác giống như mong muốn Giản Anh và Giản Thành xoa đầu cho họ vậy.