Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 74: 74: “em Trai Qua Đây Nào!”

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh bất lực nhún vai, ánh mắt chỉ toàn là vẻ bất đắc dĩ.Hành động này của anh đã triệt để chọc giận đám người nhà họ Lâm.Ngay khi Lý Phượng Cầm định lên tiếng thì bị một giọng nữ lạnh lùng cắt ngang: “Nhà họ Lâm đúng là đám người vong ân bội nghĩa! Hay cho một cô vợ ăn cây táo rào cây sung!”Trong giọng nói lạnh lẽo ấy tràn đầy giận dữ.Tất cả mọi người đang có mặt trong phòng khách đều sợ ngây người, ngơ ngác quay đầu nhìn về phía người nói.Bấy giờ bọn họ mới phát hiện ra Hulk phiên bản thu nhỏ đang cung kính đứng sang một bên nhường chỗ cho một cô gái xinh đẹp yêu kiều bước tới.Đây là…Người nhà họ Lâm đồng loạt trợn mắt há hốc mồm.Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng đi vào bên trong.Sau khi nhìn rõ cô ấy, ai cũng sững sờ.Vẻ tức giận trong mắt người nhà họ Lâm biến mất ngay tức khắc, thay vào đó là vẻ mơ hồ khó hiểu.Liễu Thanh Duyệt đứng trước mặt bọn họ, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, ánh mắt ngập tràn lửa giận nhìn quanh một vòng.Nhưng mọi người vẫn còn đang chìm trong kinh ngạc, không ai kịp phản ứng lại.“Em trai qua đây nào!”, Liễu Thanh Duyệt thấp giọng gọi Trương Minh Vũ.Anh giật bắn người, trong lòng bất đắc dĩ thở dài rồi chậm chạp cất bước đi tới bên cạnh cô ấy.Anh cúi thấp đầu xuống hệt như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì.Ầm!Nhưng động tác này lại khiến đám người nhà họ Lâm choáng váng!Rốt cuộc Dịch Thanh Tùng cũng lấy lại được tinh thần.Vừa rồi hắn ta chỉ đang bị sắc đẹp của Liễu Thanh Duyệt làm cho mê mẩn mà thôi.Hắn ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng quyết tâm kìm lại ý định đi tới làm quen, lạnh giọng nói: “Chào cô, tôi là cậu chủ nhà họ Dịch, tên là Dịch Thanh Tùng.Trông cô có vẻ như đang muốn đối đầu với nhà họ Lâm và nhà họ Dịch chúng tôi thì phải?”“Tôi có thể cho cô một cơ hội để cô có thể bình an rời khỏi nơi này, nếu không…”Hắn ta chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.Dứt lời, hắn ta nở một nụ cười đắc ý.Câu nói vừa rồi của hắn ta vừa tạo cơ hội cho người đẹp trước mắt, lại vừa bày tỏ quan điểm đứng về phía nhà họ Lâm.Có thể nói là một mũi tên trúng hai đích! Gặp được người đẹp xuất sắc như vậy, sao hắn ta có thể bỏ lỡ được?Thế nhưng hắn ta không hề nhận ra ánh mắt của đám người nhà họ Lâm đang nhìn mình đầy vẻ kinh ngạc.Dịch Thanh Tùng… không quen biết thần y sao? Vậy thì…Sau khi thức tỉnh trong sự kinh hãi, bọn họ mới kịp phản ứng lại!Thì ra thần y… không phải do Dịch Thanh Tùng mời tới mà là Trương Minh Vũ!.

Anh bất lực nhún vai, ánh mắt chỉ toàn là vẻ bất đắc dĩ.

Hành động này của anh đã triệt để chọc giận đám người nhà họ Lâm.

Ngay khi Lý Phượng Cầm định lên tiếng thì bị một giọng nữ lạnh lùng cắt ngang: “Nhà họ Lâm đúng là đám người vong ân bội nghĩa! Hay cho một cô vợ ăn cây táo rào cây sung!”

Trong giọng nói lạnh lẽo ấy tràn đầy giận dữ.

Tất cả mọi người đang có mặt trong phòng khách đều sợ ngây người, ngơ ngác quay đầu nhìn về phía người nói.

Bấy giờ bọn họ mới phát hiện ra Hulk phiên bản thu nhỏ đang cung kính đứng sang một bên nhường chỗ cho một cô gái xinh đẹp yêu kiều bước tới.

Đây là…

Người nhà họ Lâm đồng loạt trợn mắt há hốc mồm.

Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng đi vào bên trong.

Sau khi nhìn rõ cô ấy, ai cũng sững sờ.

Vẻ tức giận trong mắt người nhà họ Lâm biến mất ngay tức khắc, thay vào đó là vẻ mơ hồ khó hiểu.

Liễu Thanh Duyệt đứng trước mặt bọn họ, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, ánh mắt ngập tràn lửa giận nhìn quanh một vòng.

Nhưng mọi người vẫn còn đang chìm trong kinh ngạc, không ai kịp phản ứng lại.

“Em trai qua đây nào!”, Liễu Thanh Duyệt thấp giọng gọi Trương Minh Vũ.

Anh giật bắn người, trong lòng bất đắc dĩ thở dài rồi chậm chạp cất bước đi tới bên cạnh cô ấy.

Anh cúi thấp đầu xuống hệt như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì.

Ầm!

Nhưng động tác này lại khiến đám người nhà họ Lâm choáng váng!

Rốt cuộc Dịch Thanh Tùng cũng lấy lại được tinh thần.

Vừa rồi hắn ta chỉ đang bị sắc đẹp của Liễu Thanh Duyệt làm cho mê mẩn mà thôi.

Hắn ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng quyết tâm kìm lại ý định đi tới làm quen, lạnh giọng nói: “Chào cô, tôi là cậu chủ nhà họ Dịch, tên là Dịch Thanh Tùng.

Trông cô có vẻ như đang muốn đối đầu với nhà họ Lâm và nhà họ Dịch chúng tôi thì phải?”

“Tôi có thể cho cô một cơ hội để cô có thể bình an rời khỏi nơi này, nếu không…”

Hắn ta chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.

Dứt lời, hắn ta nở một nụ cười đắc ý.

Câu nói vừa rồi của hắn ta vừa tạo cơ hội cho người đẹp trước mắt, lại vừa bày tỏ quan điểm đứng về phía nhà họ Lâm.

Có thể nói là một mũi tên trúng hai đích! Gặp được người đẹp xuất sắc như vậy, sao hắn ta có thể bỏ lỡ được?

Thế nhưng hắn ta không hề nhận ra ánh mắt của đám người nhà họ Lâm đang nhìn mình đầy vẻ kinh ngạc.

Dịch Thanh Tùng… không quen biết thần y sao? Vậy thì…

Sau khi thức tỉnh trong sự kinh hãi, bọn họ mới kịp phản ứng lại!

Thì ra thần y… không phải do Dịch Thanh Tùng mời tới mà là Trương Minh Vũ!.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh bất lực nhún vai, ánh mắt chỉ toàn là vẻ bất đắc dĩ.Hành động này của anh đã triệt để chọc giận đám người nhà họ Lâm.Ngay khi Lý Phượng Cầm định lên tiếng thì bị một giọng nữ lạnh lùng cắt ngang: “Nhà họ Lâm đúng là đám người vong ân bội nghĩa! Hay cho một cô vợ ăn cây táo rào cây sung!”Trong giọng nói lạnh lẽo ấy tràn đầy giận dữ.Tất cả mọi người đang có mặt trong phòng khách đều sợ ngây người, ngơ ngác quay đầu nhìn về phía người nói.Bấy giờ bọn họ mới phát hiện ra Hulk phiên bản thu nhỏ đang cung kính đứng sang một bên nhường chỗ cho một cô gái xinh đẹp yêu kiều bước tới.Đây là…Người nhà họ Lâm đồng loạt trợn mắt há hốc mồm.Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng đi vào bên trong.Sau khi nhìn rõ cô ấy, ai cũng sững sờ.Vẻ tức giận trong mắt người nhà họ Lâm biến mất ngay tức khắc, thay vào đó là vẻ mơ hồ khó hiểu.Liễu Thanh Duyệt đứng trước mặt bọn họ, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, ánh mắt ngập tràn lửa giận nhìn quanh một vòng.Nhưng mọi người vẫn còn đang chìm trong kinh ngạc, không ai kịp phản ứng lại.“Em trai qua đây nào!”, Liễu Thanh Duyệt thấp giọng gọi Trương Minh Vũ.Anh giật bắn người, trong lòng bất đắc dĩ thở dài rồi chậm chạp cất bước đi tới bên cạnh cô ấy.Anh cúi thấp đầu xuống hệt như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì.Ầm!Nhưng động tác này lại khiến đám người nhà họ Lâm choáng váng!Rốt cuộc Dịch Thanh Tùng cũng lấy lại được tinh thần.Vừa rồi hắn ta chỉ đang bị sắc đẹp của Liễu Thanh Duyệt làm cho mê mẩn mà thôi.Hắn ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng quyết tâm kìm lại ý định đi tới làm quen, lạnh giọng nói: “Chào cô, tôi là cậu chủ nhà họ Dịch, tên là Dịch Thanh Tùng.Trông cô có vẻ như đang muốn đối đầu với nhà họ Lâm và nhà họ Dịch chúng tôi thì phải?”“Tôi có thể cho cô một cơ hội để cô có thể bình an rời khỏi nơi này, nếu không…”Hắn ta chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.Dứt lời, hắn ta nở một nụ cười đắc ý.Câu nói vừa rồi của hắn ta vừa tạo cơ hội cho người đẹp trước mắt, lại vừa bày tỏ quan điểm đứng về phía nhà họ Lâm.Có thể nói là một mũi tên trúng hai đích! Gặp được người đẹp xuất sắc như vậy, sao hắn ta có thể bỏ lỡ được?Thế nhưng hắn ta không hề nhận ra ánh mắt của đám người nhà họ Lâm đang nhìn mình đầy vẻ kinh ngạc.Dịch Thanh Tùng… không quen biết thần y sao? Vậy thì…Sau khi thức tỉnh trong sự kinh hãi, bọn họ mới kịp phản ứng lại!Thì ra thần y… không phải do Dịch Thanh Tùng mời tới mà là Trương Minh Vũ!.

Chương 74: 74: “em Trai Qua Đây Nào!”