Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 77: 77: Bà Ta Thực Sự Biết Sợ Rồi!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cơ hồ như hắn ta còn nghe thấy tiếng r*n r* đau đớn từ bên ngoài truyền vào…Chuyện gì thế…Hắn ta chết điếng người.“Ha!”Hulk phiên bản thu nhỏ lại quát ầm lên.Gã dùng sức ném mạnh Dịch Thanh Tùng ra ngoài!Hự!Tiếng hít khí lạnh chợt vang lên.Đến cả Trương Minh Vũ cũng phải trợn tròn mắt, chứng kiến cơ thể của hắn ta rơi xuống đất rồi lại nảy lên!“Á!”Tiếng thét gào như lợn bị chọc tiết vang lên chói tai!Toàn thân Dịch Thanh Tùng không ngừng co rút, sắc mặt cứng đờ!Người nhà họ Lâm bị doạ sợ run cầm cập!Uỳnh uỳnh uỳnh!Tiếng bước chân nặng nề vang lên.Hulk phiên bản thu nhỏ tựa như một con thú dữ đi ra ngoài!Còn hung hăng đóng lại cửa phòng!Tất cả đều cảm thấy như có một dòng điện k*ch th*ch chạy qua toàn thân.Ừng ực!Có người sợ hãi nuốt nước bọt.Ai cũng không kìm được nhìn về phía Liễu Thanh Duyệt.Một lúc lâu sau, Lâm Quốc Phong vẫn là người đứng ra giảng hoà.Ông ta gượng cười nói: “Chuyện là thế này… Chúng tôi vô cùng xin lỗi thần y… Tại chúng tôi…”“Câm miệng!”Ông ta chưa kịp nói hết câu đã bị cô ấy chặn họng!Ông ta sợ run người, tức thì ngậm chặt miệng theo bản năng.Liễu Thanh Duyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Phượng Cầm, ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo: “Người vừa mắng em trai tôi trong điện thoại là bà đúng không?”Bà ta giật mình thon thót, thế nhưng vẫn cứng họng cãi lại: “Đúng rồi… Là tôi đấy… Tôi dạy dỗ con rể còn không…”Đến đây, bà ta thực sự không nói nổi nữa.Ánh mắt tràn đầy ý muốn giết người của Liễu Thanh Duyệt kia như sắp biến thành thực thể.Bà ta thực sự biết sợ rồi!Lửa giận trong lòng Liễu Thanh Duyệt cuồn cuộn dâng lên.Cô ấy giơ tay toan tát một cú trời giáng vào mặt Lý Phượng Cầm!Thấy vậy, mọi người đều hãi hùng trố mắt nhìn.Nhưng không một ai dám lên tiếng can ngăn!Trương Minh Vũ cũng hoảng sợ xông lên tóm lấy tay Liễu Thanh Duyệt, cười lấy lòng: “Thôi nào chị bớt giận đi.Chúng ta mau đi thôi.Em không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa”.Dù thế nào thì anh cũng không muốn mọi chuyện trở nên nghiêm trọng như vậy..
Cơ hồ như hắn ta còn nghe thấy tiếng r*n r* đau đớn từ bên ngoài truyền vào…
Chuyện gì thế…
Hắn ta chết điếng người.
“Ha!”
Hulk phiên bản thu nhỏ lại quát ầm lên.
Gã dùng sức ném mạnh Dịch Thanh Tùng ra ngoài!
Hự!
Tiếng hít khí lạnh chợt vang lên.
Đến cả Trương Minh Vũ cũng phải trợn tròn mắt, chứng kiến cơ thể của hắn ta rơi xuống đất rồi lại nảy lên!
“Á!”
Tiếng thét gào như lợn bị chọc tiết vang lên chói tai!
Toàn thân Dịch Thanh Tùng không ngừng co rút, sắc mặt cứng đờ!
Người nhà họ Lâm bị doạ sợ run cầm cập!
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Hulk phiên bản thu nhỏ tựa như một con thú dữ đi ra ngoài!
Còn hung hăng đóng lại cửa phòng!
Tất cả đều cảm thấy như có một dòng điện k*ch th*ch chạy qua toàn thân.
Ừng ực!
Có người sợ hãi nuốt nước bọt.
Ai cũng không kìm được nhìn về phía Liễu Thanh Duyệt.
Một lúc lâu sau, Lâm Quốc Phong vẫn là người đứng ra giảng hoà.
Ông ta gượng cười nói: “Chuyện là thế này… Chúng tôi vô cùng xin lỗi thần y… Tại chúng tôi…”
“Câm miệng!”
Ông ta chưa kịp nói hết câu đã bị cô ấy chặn họng!
Ông ta sợ run người, tức thì ngậm chặt miệng theo bản năng.
Liễu Thanh Duyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Phượng Cầm, ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo: “Người vừa mắng em trai tôi trong điện thoại là bà đúng không?”
Bà ta giật mình thon thót, thế nhưng vẫn cứng họng cãi lại: “Đúng rồi… Là tôi đấy… Tôi dạy dỗ con rể còn không…”
Đến đây, bà ta thực sự không nói nổi nữa.
Ánh mắt tràn đầy ý muốn giết người của Liễu Thanh Duyệt kia như sắp biến thành thực thể.
Bà ta thực sự biết sợ rồi!
Lửa giận trong lòng Liễu Thanh Duyệt cuồn cuộn dâng lên.
Cô ấy giơ tay toan tát một cú trời giáng vào mặt Lý Phượng Cầm!
Thấy vậy, mọi người đều hãi hùng trố mắt nhìn.
Nhưng không một ai dám lên tiếng can ngăn!
Trương Minh Vũ cũng hoảng sợ xông lên tóm lấy tay Liễu Thanh Duyệt, cười lấy lòng: “Thôi nào chị bớt giận đi.
Chúng ta mau đi thôi.
Em không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa”.
Dù thế nào thì anh cũng không muốn mọi chuyện trở nên nghiêm trọng như vậy..
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cơ hồ như hắn ta còn nghe thấy tiếng r*n r* đau đớn từ bên ngoài truyền vào…Chuyện gì thế…Hắn ta chết điếng người.“Ha!”Hulk phiên bản thu nhỏ lại quát ầm lên.Gã dùng sức ném mạnh Dịch Thanh Tùng ra ngoài!Hự!Tiếng hít khí lạnh chợt vang lên.Đến cả Trương Minh Vũ cũng phải trợn tròn mắt, chứng kiến cơ thể của hắn ta rơi xuống đất rồi lại nảy lên!“Á!”Tiếng thét gào như lợn bị chọc tiết vang lên chói tai!Toàn thân Dịch Thanh Tùng không ngừng co rút, sắc mặt cứng đờ!Người nhà họ Lâm bị doạ sợ run cầm cập!Uỳnh uỳnh uỳnh!Tiếng bước chân nặng nề vang lên.Hulk phiên bản thu nhỏ tựa như một con thú dữ đi ra ngoài!Còn hung hăng đóng lại cửa phòng!Tất cả đều cảm thấy như có một dòng điện k*ch th*ch chạy qua toàn thân.Ừng ực!Có người sợ hãi nuốt nước bọt.Ai cũng không kìm được nhìn về phía Liễu Thanh Duyệt.Một lúc lâu sau, Lâm Quốc Phong vẫn là người đứng ra giảng hoà.Ông ta gượng cười nói: “Chuyện là thế này… Chúng tôi vô cùng xin lỗi thần y… Tại chúng tôi…”“Câm miệng!”Ông ta chưa kịp nói hết câu đã bị cô ấy chặn họng!Ông ta sợ run người, tức thì ngậm chặt miệng theo bản năng.Liễu Thanh Duyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Phượng Cầm, ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo: “Người vừa mắng em trai tôi trong điện thoại là bà đúng không?”Bà ta giật mình thon thót, thế nhưng vẫn cứng họng cãi lại: “Đúng rồi… Là tôi đấy… Tôi dạy dỗ con rể còn không…”Đến đây, bà ta thực sự không nói nổi nữa.Ánh mắt tràn đầy ý muốn giết người của Liễu Thanh Duyệt kia như sắp biến thành thực thể.Bà ta thực sự biết sợ rồi!Lửa giận trong lòng Liễu Thanh Duyệt cuồn cuộn dâng lên.Cô ấy giơ tay toan tát một cú trời giáng vào mặt Lý Phượng Cầm!Thấy vậy, mọi người đều hãi hùng trố mắt nhìn.Nhưng không một ai dám lên tiếng can ngăn!Trương Minh Vũ cũng hoảng sợ xông lên tóm lấy tay Liễu Thanh Duyệt, cười lấy lòng: “Thôi nào chị bớt giận đi.Chúng ta mau đi thôi.Em không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa”.Dù thế nào thì anh cũng không muốn mọi chuyện trở nên nghiêm trọng như vậy..