Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 83: 83: Chết Mất Thôi!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nói xong, cô ấy còn vươn những ngón tay ngọc ngà vuốt nhè lên mu bàn tay Trương Minh Vũ một cái.Trương Minh Vũ thoáng rùng mình.Chết mất thôi!"À...!Em vào nhà vệ sinh một lát, chị tư cứ ăn trước đi nhé..."Nói đoạn, Trương Minh Vũ vội vàng chạy khỏi phòng hệt như chạy nạn.Phù!Ra khỏi nơi đó, Trương Minh Vũ thở hắt ra một hơi, cảm giác mặt đã nóng bừng lên cả.Liễu Thanh Duyệt...!còn khó giải quyết hơn cả Tô Mang!Vào nhà vệ sinh, anh hắt nước lạnh lên mặt, cảm giác nóng rẫy mới giảm dần.Cùng lúc đó, một đám nam nữ trẻ trung đang đi vào khách sạn.Cả đám trông đều rất chất chơi, ăn mặc rất bụi bặm.Cầm đầu là một thanh niên và một cô gái, chừng mười sáu, mười bảy tuổi.Thanh niên kia trông cũng khá tuấn tú, tóc hồng, vành tai đeo hai khuyên tai lóe sáng.Cô gái trẻ trang điểm rất đậm, mặc dù vậy cũng không che được những đường nét xinh xắn trên mặt, đôi mắt to, con ngươi trong veo như biết nói, chỉ tiếc lại bị đường kẻ mắt dày thô làm hỏng cả mỹ cảm.Tóc màu xanh biếc buộc đuôi ngựa, áo hai dây màu xanh lục đi kèm với chiếc quần đùi cực ngắn.Cô gái này tuy còn nhỏ tuổi nhưng vóc dáng đã khá phát triển.Chiều cao không nổi bật nhưng tỉ lệ lại cực tốt.Nhân viên phục vụ đi tới, vồn vã nói: "Vô cùng xin lỗi các vị khách đẹp trai xinh gái đây, phòng bao riêng của chúng tôi đã bị thuê hết, nếu các vị không ngại thì có thể chọn chỗ bên trong sảnh chung này".Cô gái kia nhai kẹo cao su, ngạo mạn lườm một cái.Thanh niên nọ thì dẫm một chân lên ghế, cười cười vẻ không đàng hoàng: "Này nhóc, mới tới à? Không biết bọn này là ai à?"Nhân viên phục vụ hơi khẩn trương, vội nói: "Thưa anh, đúng là tôi mới tới, nhưng quả thực khách sạn chúng tôi không còn phòng bao riêng ạ".Triệu Hưng Thuần lập tức sa sầm mặt xuống, lạnh lùng nói: "Này cô nhóc, nói cho ông chủ của các cô biết, Triệu Hưng Thuần tới rồi, gọi ông chủ của các người ra đây cho tôi!"Nhân viên phục vụ cúi đầu, co rúm vào một góc, nước mắt đã ứa ra.Mặc dù vậy, cô nhân viên này vẫn không có ý định đi tìm người!Đám người sau lưng thanh niên kia bắt đầu chỉ trỏ, cười nhạo.Triệu Hưng Thuần siết chặt nắm tay, tức phát run."Không chịu đi tìm? Được, vậy cô cứ chờ coi cái khách sạn này biến thành bãi rác đi!"Quát xong, cậu ta túm lấy cạnh bàn, dồn sức hất cái bàn lên!Nhân viên phục vụ nhắm nghiền mắt lại, sợ đến mức không dám nhìn.Nhưng đợi hồi lâu, cô ta vẫn chẳng nghe thấy tiếng đổ vỡ nào cả.Cô nhân viên hoang mang mở mắt, phát hiện trước mặt đã xuất hiện một bóng người đang đè chiếc bàn lại!.
Nói xong, cô ấy còn vươn những ngón tay ngọc ngà vuốt nhè lên mu bàn tay Trương Minh Vũ một cái.
Trương Minh Vũ thoáng rùng mình.
Chết mất thôi!
"À...!Em vào nhà vệ sinh một lát, chị tư cứ ăn trước đi nhé..."
Nói đoạn, Trương Minh Vũ vội vàng chạy khỏi phòng hệt như chạy nạn.
Phù!
Ra khỏi nơi đó, Trương Minh Vũ thở hắt ra một hơi, cảm giác mặt đã nóng bừng lên cả.
Liễu Thanh Duyệt...!còn khó giải quyết hơn cả Tô Mang!
Vào nhà vệ sinh, anh hắt nước lạnh lên mặt, cảm giác nóng rẫy mới giảm dần.
Cùng lúc đó, một đám nam nữ trẻ trung đang đi vào khách sạn.
Cả đám trông đều rất chất chơi, ăn mặc rất bụi bặm.
Cầm đầu là một thanh niên và một cô gái, chừng mười sáu, mười bảy tuổi.
Thanh niên kia trông cũng khá tuấn tú, tóc hồng, vành tai đeo hai khuyên tai lóe sáng.
Cô gái trẻ trang điểm rất đậm, mặc dù vậy cũng không che được những đường nét xinh xắn trên mặt, đôi mắt to, con ngươi trong veo như biết nói, chỉ tiếc lại bị đường kẻ mắt dày thô làm hỏng cả mỹ cảm.
Tóc màu xanh biếc buộc đuôi ngựa, áo hai dây màu xanh lục đi kèm với chiếc quần đùi cực ngắn.
Cô gái này tuy còn nhỏ tuổi nhưng vóc dáng đã khá phát triển.
Chiều cao không nổi bật nhưng tỉ lệ lại cực tốt.
Nhân viên phục vụ đi tới, vồn vã nói: "Vô cùng xin lỗi các vị khách đẹp trai xinh gái đây, phòng bao riêng của chúng tôi đã bị thuê hết, nếu các vị không ngại thì có thể chọn chỗ bên trong sảnh chung này".
Cô gái kia nhai kẹo cao su, ngạo mạn lườm một cái.
Thanh niên nọ thì dẫm một chân lên ghế, cười cười vẻ không đàng hoàng: "Này nhóc, mới tới à? Không biết bọn này là ai à?"
Nhân viên phục vụ hơi khẩn trương, vội nói: "Thưa anh, đúng là tôi mới tới, nhưng quả thực khách sạn chúng tôi không còn phòng bao riêng ạ".
Triệu Hưng Thuần lập tức sa sầm mặt xuống, lạnh lùng nói: "Này cô nhóc, nói cho ông chủ của các cô biết, Triệu Hưng Thuần tới rồi, gọi ông chủ của các người ra đây cho tôi!"
Nhân viên phục vụ cúi đầu, co rúm vào một góc, nước mắt đã ứa ra.
Mặc dù vậy, cô nhân viên này vẫn không có ý định đi tìm người!
Đám người sau lưng thanh niên kia bắt đầu chỉ trỏ, cười nhạo.
Triệu Hưng Thuần siết chặt nắm tay, tức phát run.
"Không chịu đi tìm? Được, vậy cô cứ chờ coi cái khách sạn này biến thành bãi rác đi!"
Quát xong, cậu ta túm lấy cạnh bàn, dồn sức hất cái bàn lên!
Nhân viên phục vụ nhắm nghiền mắt lại, sợ đến mức không dám nhìn.
Nhưng đợi hồi lâu, cô ta vẫn chẳng nghe thấy tiếng đổ vỡ nào cả.
Cô nhân viên hoang mang mở mắt, phát hiện trước mặt đã xuất hiện một bóng người đang đè chiếc bàn lại!.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nói xong, cô ấy còn vươn những ngón tay ngọc ngà vuốt nhè lên mu bàn tay Trương Minh Vũ một cái.Trương Minh Vũ thoáng rùng mình.Chết mất thôi!"À...!Em vào nhà vệ sinh một lát, chị tư cứ ăn trước đi nhé..."Nói đoạn, Trương Minh Vũ vội vàng chạy khỏi phòng hệt như chạy nạn.Phù!Ra khỏi nơi đó, Trương Minh Vũ thở hắt ra một hơi, cảm giác mặt đã nóng bừng lên cả.Liễu Thanh Duyệt...!còn khó giải quyết hơn cả Tô Mang!Vào nhà vệ sinh, anh hắt nước lạnh lên mặt, cảm giác nóng rẫy mới giảm dần.Cùng lúc đó, một đám nam nữ trẻ trung đang đi vào khách sạn.Cả đám trông đều rất chất chơi, ăn mặc rất bụi bặm.Cầm đầu là một thanh niên và một cô gái, chừng mười sáu, mười bảy tuổi.Thanh niên kia trông cũng khá tuấn tú, tóc hồng, vành tai đeo hai khuyên tai lóe sáng.Cô gái trẻ trang điểm rất đậm, mặc dù vậy cũng không che được những đường nét xinh xắn trên mặt, đôi mắt to, con ngươi trong veo như biết nói, chỉ tiếc lại bị đường kẻ mắt dày thô làm hỏng cả mỹ cảm.Tóc màu xanh biếc buộc đuôi ngựa, áo hai dây màu xanh lục đi kèm với chiếc quần đùi cực ngắn.Cô gái này tuy còn nhỏ tuổi nhưng vóc dáng đã khá phát triển.Chiều cao không nổi bật nhưng tỉ lệ lại cực tốt.Nhân viên phục vụ đi tới, vồn vã nói: "Vô cùng xin lỗi các vị khách đẹp trai xinh gái đây, phòng bao riêng của chúng tôi đã bị thuê hết, nếu các vị không ngại thì có thể chọn chỗ bên trong sảnh chung này".Cô gái kia nhai kẹo cao su, ngạo mạn lườm một cái.Thanh niên nọ thì dẫm một chân lên ghế, cười cười vẻ không đàng hoàng: "Này nhóc, mới tới à? Không biết bọn này là ai à?"Nhân viên phục vụ hơi khẩn trương, vội nói: "Thưa anh, đúng là tôi mới tới, nhưng quả thực khách sạn chúng tôi không còn phòng bao riêng ạ".Triệu Hưng Thuần lập tức sa sầm mặt xuống, lạnh lùng nói: "Này cô nhóc, nói cho ông chủ của các cô biết, Triệu Hưng Thuần tới rồi, gọi ông chủ của các người ra đây cho tôi!"Nhân viên phục vụ cúi đầu, co rúm vào một góc, nước mắt đã ứa ra.Mặc dù vậy, cô nhân viên này vẫn không có ý định đi tìm người!Đám người sau lưng thanh niên kia bắt đầu chỉ trỏ, cười nhạo.Triệu Hưng Thuần siết chặt nắm tay, tức phát run."Không chịu đi tìm? Được, vậy cô cứ chờ coi cái khách sạn này biến thành bãi rác đi!"Quát xong, cậu ta túm lấy cạnh bàn, dồn sức hất cái bàn lên!Nhân viên phục vụ nhắm nghiền mắt lại, sợ đến mức không dám nhìn.Nhưng đợi hồi lâu, cô ta vẫn chẳng nghe thấy tiếng đổ vỡ nào cả.Cô nhân viên hoang mang mở mắt, phát hiện trước mặt đã xuất hiện một bóng người đang đè chiếc bàn lại!.